Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 591: Ngôi Làng Quái Dị Và Bà Lão Bên Giếng Cổ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu của hai cô gái, A Thi mỗi tay xách một cái.
Trong tay cô bé, miệng của cả hai vẫn còn đang cử động, như thể c.h.ế.t.
Nhìn chỗ cổ đứt, da thịt vẫn còn cong lên.
Có lẽ lúc còn sống vật sắc bén c.h.é.m đầu trực tiếp.
Mà vết cắt gọn, giống như c.h.é.m c.h.é.m nhiều .
Giống như rìu c.h.é.m.
Kẻ nào khiến hai cô gái c.h.ặ.t đ.ầ.u như ?
Hai ả chẳng bản lĩnh gì, cảm giác như là tiểu quỷ mới c.h.ế.t, tìm thế mạng, dựa bản năng hại , chỉ là đá tấm sắt.
Còn kịp gì, A Thi xách đầu lên .
A Thi hỏi cũng chẳng hỏi, ném thẳng hai cái đầu xuống vách núi.
“Đi.”
Lười lãng phí thời gian.
A Thi phủi tay nhỏ, vẻ mặt đầy kiên nhẫn.
“Người từ xa chạy đến, cô thế hợp lý lắm nhỉ?”
Ngô Hỏa Hỏa chút bất mãn: “ còn chơi mà.”
Hai cái xác vẫn còn đang xì m.á.u kìa.
“A Thi, chúng còn hỏi là ai bọn họ nông nỗi .”
“Hỏi , định lo chuyện bao đồng ?” A Thi hỏi.
“Tạm thời lo.”
Tiêu Cảnh Từ lắc đầu.
“Vậy cần thiết hỏi ? Không phân biệt chính sự ?”
A Thi hừ lạnh một tiếng.
Tiêu Cảnh Từ sờ mũi.
Lại A Thi mắng .
Không tại , cảm thấy tính cách của A Thi và Ngô Thu Thu ngày càng giống .
“Bình thường, ai nuôi thì giống đó, tính cách Ngô Thu Thu và nó cũng chẳng khác đếch gì .”
Ngô Hỏa Hỏa như quỷ mị mở miệng.
Dọa Tiêu Cảnh Từ giật .
Ở cùng đám , cũng sắp dần trở nên bình thường .
Hai cái xác nữ m.á.u me đầm đìa còn ngay mặt đây, cũng thể mặt đổi sắc bước qua.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của hai nữ thi , vẫn báo Lạc Gia Cương nguy cơ trùng trùng.
Tiêu Cảnh Từ xuất phát.
Lại gặp bà lão cụt một chân, ông lão mù một mắt, còn cô bé cụt hai tay, kiên cường dùng chân đường.
bọn họ chẳng ai là bình thường cả.
Cảm giác đều dẫn Tiêu Cảnh Từ xuống mương.
Những âm vật cấp thấp , chỉ dựa bản năng tìm thế mạng.
Trong tay A Thi và Ngô Hỏa Hỏa, quả thực đủ để chơi.
Thuần túy là lãng phí thời gian.
Lại qua nửa canh giờ.
Tiêu Cảnh Từ thấy một ngôi làng.
Trên bản đồ ở đây còn ngôi làng.
Hơn nữa ngôi làng trông khác xa so với những ngôi làng hiện tại.
Giống như phong cách của những năm tám mươi chín mươi.
Đồng t.ử Tiêu Cảnh Từ lóe lên.
Anh nhận , thứ khó chơi đến .
Và ngôi làng ngay cuối con đường, bên cạnh đường khác.
Tránh cũng thể tránh.
Muốn đến từ đường nhà họ Lạc, ngôi làng quỷ dị bắt buộc qua mới .
Như , cũng chỉ thể xông thôi.
Tiêu Cảnh Từ dẫn , thẳng về phía ngôi làng đó.
Lúc là buổi trưa, nhà nào nhà nấy đều khói bếp lượn lờ.
Trong ống khói xây bằng gạch đỏ , bốc khói đen cuồn cuộn.
Biết thì bảo là đang nấu cơm, còn tưởng đang đốt xác.
Cổng làng hẹp, chỉ một con đường nhỏ.
Chính vì cảm giác chật chội , mới càng khiến bất an trong lòng.
Tiêu Cảnh Từ lựa chọn nào khác, chỉ thể ngôi làng .
Bên giếng nước đầu làng, ghế bập bênh một già đang , đang phơi nắng.
Tiêu Cảnh Từ chú ý thấy, đối phương mặc áo bông ngắn màu xanh đen, bên trong còn áo len và áo giữ nhiệt.
Trên đầu còn đội một cái mũ len đan.
Mặc vô cùng cồng kềnh.
mà...
Bây giờ là Tam Phục (những ngày nóng nhất trong năm) mà.
Nhà ai Tam Phục mặc dày thế ???
Đối phương đang nhắm mắt.
Trông như c.h.ế.t, như đang ngủ.
Tiêu Cảnh Từ cẩn thận qua già, kinh động đối phương.
Nào ngờ, ngay khi Tiêu Cảnh Từ qua, chiếc ghế bập bênh của đối phương bắt đầu lắc lư ngừng.
“Kẽo kẹt, kẽo kẹt.”
Tiếng ghế bập bênh phát ch.ói tai lạ thường.
Bước chân của Tiêu Cảnh Từ cũng vì thế mà dừng .
Đành về phía già ghế bập bênh.
Trên khuôn mặt xám ngoét của bà lão, mí mắt đang rủ xuống từ từ mở một khe hở.
Phía là tròng mắt đục ngầu.
Đảo hai cái, định hình mặt Tiêu Cảnh Từ.
“Người xứ khác.”
Bà lão há miệng, răng bên trong gần như rụng sạch, trống hoác, như một cái hang lớn ăn thịt .
“Bà ơi.”
Tiêu Cảnh Từ cố gắng dung mạo của bà lão.
“Muốn làng ?” Bà lão hỏi.
“Vâng.”
Tiêu Cảnh Từ do dự gật đầu.
“Phiền đẩy về nhà nhé, chính là căn nhà ngói đỏ ở hàng thứ ba phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-591-ngoi-lang-quai-di-va-ba-lao-ben-gieng-co.html.]
Bà lão Tiêu Cảnh Từ, giơ tay chỉ về phía dãy nhà ngói đỏ trong làng.
bà chẳng hề những ngôi nhà đó chút nào.
“Để đẩy.”
A Thi bước lên một bước, hai tay đặt lên ghế bập bênh.
Khóe miệng bà lão giật giật, cứng ngắc lắc đầu.
“Không, là hậu sinh đẩy.”
Bà chỉ Tiêu Cảnh Từ, căn bản cần A Thi đẩy.
Mắt A Thi híp .
Cô bé đang suy nghĩ xem xé nát cái ghế bập bênh cùng với bà lão , tổng cộng cần mấy giây.
“Được, để .”
Tiêu Cảnh Từ chủ động bước tới, đặt tay lên ghế bập bênh.
“Ấy, , thế mới đúng chứ.”
Bà lão híp cả mắt.
Chỉ là, trong đồng t.ử đục ngầu của bà , mà bò mấy con giòi.
Ngũ quan co giật kỳ quái, mấy con giòi đó rơi xuống đất.
Khoảng cách gần thế , Tiêu Cảnh Từ thể thấy?
Không chỉ , còn thấy trong mũ len của bà lão, bò từng con ruồi nhặng hôi thối.
Vây quanh đầu bà vo ve kêu.
Loại ruồi thường chỉ vây quanh thịt thối và trứng ung.
Mí mắt Tiêu Cảnh Từ bất giác giật một cái.
Bà lão quả nhiên .
“Sao thế?”
Thấy Tiêu Cảnh Từ động đậy, bà lão ngẩng lên, nhãn cầu di chuyển lên , chằm chằm Tiêu Cảnh Từ.
“Không , thôi.”
Tiêu Cảnh Từ chỉ thể cố gắng phớt lờ những thứ .
Ghế bập bênh bánh xe, chỉ thể khiêng .
Anh dùng sức một chút, phát hiện ghế bập bênh nhúc nhích tí nào.
Sức nhỏ.
Một hai ba trăm cân cũng cõng .
Không thể nào một cái ghế bập bênh cộng thêm một bà lão mà khiêng nổi.
Không đúng, là nhúc nhích tí nào.
Cái càng thể.
Vậy thì...
Chỉ thấy bà lão ngẩng đầu chằm chằm hì hì.
“Hậu sinh, thể đưa bà già về nhà hả? Cậu đồng ý đấy.”
“Nếu đưa ...”
Trong cái giếng cạn, truyền tiếng xì xào xì xào.
Giống như thứ gì đó đang bám thành giếng bò lên.
Thứ đó sẽ trong khoảnh khắc Tiêu Cảnh Từ lắc đầu, một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t.
Mắt Tiêu Cảnh Từ lóe lên.
Hóa là đợi ở đây.
Hừ...
“Thế nào, hậu sinh? Có sức ?”
Bà lão nghiêng đầu, nụ càng thêm âm sâm quỷ dị.
Thứ trong giếng bò lên.
Là một cái đầu trắng hếu, tóc ướt nhẹp dính bết da đầu, lộ đôi mắt tròng đen.
Bàn tay ngâm trương phềnh đen sì, dán bên miệng giếng, dùng mắt lén Tiêu Cảnh Từ.
“Con gái , đói đấy.”
Bà lão đến mức run lên.
Và theo động tác của bà , từng con giòi xác rơi từ bà , cuộn thành một cục ngọ nguậy.
Hóa quái vật trong giếng là con gái bà lão.
Thảo nào bà già c.h.ế.t tiệt phơi nắng ở đây, hóa là đang câu cá.
Tiêu Cảnh Từ đồng ý đưa bà , nếu , nữ quỷ trong giếng sẽ bắt Tiêu Cảnh Từ .
Đây mới chỉ là đầu làng, chơi kích thích thế .
“A Thi, vẫn là cô .”
Tiêu Cảnh Từ lùi một bước, nhường vị trí cho A Thi.
“Được thôi.”
A Thi xắn tay áo: “Bà ơi, để cháu đưa bà về nhà nhé.”
“Không , cứ là hậu sinh nhỏ , con ranh con mày tránh sang một bên.”
Mắt mũi bà lão đều nứt toác , mặt từng đường gân xanh đen bò lên đôi mắt, giống như những khe rãnh vặn vẹo, xé rách da thịt bà .
Bộ dạng đó, hận thể nuốt chửng A Thi bụng.
“Ây da ây da ây da.”
“Bà hình như ăn thịt kìa.” Ngô Hỏa Hỏa xem náo nhiệt chê chuyện lớn, còn đang châm ngòi.
A Thi nghiêng đầu.
“Bà cháu đưa?”
Giọng điệu bình tĩnh ẩn chứa vài phần nguy hiểm.
Bà lão nhổ một bãi nước bọt về phía A Thi.
Vậy mà là màu đen, tỏa mùi hôi thối.
Bà đang ở đây kén con rể, một con ranh con theo hóng hớt cái gì?
Ngứa đòn.
“Hì hì hì hì.”
Bên giếng truyền đến tiếng quái dị của nữ quỷ tóc dài.
A Thi xoa tay, đẩy mạnh Tiêu Cảnh Từ .
“Không khiêng nổi đúng ? Để xem khiêng nổi đến mức nào.”
Nói xong, A Thi túm lấy ghế bập bênh, giật mạnh .
Mặt đất mà nối liền với vô bàn tay quỷ nắm c.h.ặ.t lấy ghế bập bênh, thảo nào Tiêu Cảnh Từ nhấc lên .
A Thi nhấc lên ném mạnh xuống đất, trực tiếp ném bà lão ngã sấp mặt, cơ thể như con rối gỗ, gãy thành mấy khúc.
Một cái đầu càng lăn lông lốc đến bên giếng, trong đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự kinh hãi.
Cái gì mà kính già yêu trẻ, ở chỗ A Thi tồn tại.
“Có ma a!!!” Bà lão hét toáng lên.
Quên mất bản bà cũng là ...