Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 580: Đừng Lo Chuyện Bao Đồng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại các gì?”

Tiêu Cảnh Từ nhíu mày thật c.h.ặ.t.

Mọi càng cúi đầu thấp hơn.

“Cô vẫn luôn theo , từ lúc theo .” Người đàn ông nhỏ, giọng nhanh.

Ai vẫn luôn theo ?

khi cố gắng hỏi cho rõ, tất cả đều im bặt, thêm lời nào nữa.

Tiêu Cảnh Từ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Cũng lười hỏi.

Việc cấp bách bây giờ là thoát khỏi thang máy.

Anh cúi đầu suy nghĩ.

Trong gương là khuôn mặt tái nhợt của .

Trong một khoảnh khắc, thấy một bóng áo đỏ lướt qua lưng.

khi , thì chẳng gì cả.

Giống như chỉ là nhầm mà thôi.

Kỳ lạ.

, thể nhầm .

Bóng áo đỏ đó, lẽ chính là kẻ khóa .

“Ngươi đây, giấu đầu lòi đuôi ý nghĩa gì?” Tiêu Cảnh Từ quanh bốn phía thang máy, lạnh lùng .

Đương nhiên là hồi đáp.

trần thang máy, m.á.u bắt đầu nhỏ xuống tí tách.

Kèm theo đó là từng sợi tóc rơi xuống.

Quấn lấy cổ tay .

Từng chút một siết da thịt.

Có thứ gì đó dán lên lưng .

Nhơn nhớt, ướt át.

Nhìn trong gương, thể thấy đó là một bóng màu đỏ.

Cái b.í.m tóc dài thòng xuống mặt Tiêu Cảnh Từ.

“Đừng vọng tưởng lo chuyện bao đồng.”

Giọng khàn đặc vang lên sát bên tai .

“Ngươi tính.” Một nửa khuôn mặt Tiêu Cảnh Từ tê dại, lạnh toát và lông tóc dựng .

vẫn kiên định đáp trả.

“Đừng tưởng mạng lớn mà dám chống chúng , ngươi đang tự tìm đường c.h.ế.t, ?”

Bóng áo đỏ lưng , chậm rãi đe dọa.

Cảm giác nhơn nhớt đó, giống như từng chút một thấm tủy xương .

Hòa một với .

“Vậy ngươi g.i.ế.c thử một xem.”

Tiêu Cảnh Từ thản nhiên .

“Hừ.”

Một đôi tay thon dài, móng tay dài gần mười phân, xanh đen.

Từ từ bóp lấy cổ Tiêu Cảnh Từ.

“Tưởng thật sự dám ?”

Đôi tay từ từ siết c.h.ặ.t, gần như bẻ gãy cổ Tiêu Cảnh Từ.

Tiêu Cảnh Từ chỉ cảm thấy một trận ngạt thở, tiếp đó cả đều nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Tuy nhiên, đúng lúc , Tiêu Cảnh Từ phát hiện mi tâm nóng lên.

Ngay đó phát một luồng kim quang mãnh liệt, thế mà hất văng bóng áo đỏ ngoài.

Trong thang máy vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết khàn đặc, tiếp đó bóng đen biến mất.

Tiêu Cảnh Từ từ rơi xuống đất, bán quỳ, ôm n.g.ự.c ho khan và thở dốc liên tục.

Hồi lâu mới hồn.

Chỉ điều, vẫn khóa ở bên trong .

Xem đoán đúng .

Kẻ đang ngăn cản đến Lạc Gia Từ Đường.

Lạc Gia Từ Đường, nhất định thể tìm manh mối liên quan đến Ngô Thu Thu.

Cơ thể của cô chắc chắn cũng đưa đến đó .

Cho nên càng .

hiện tại khóa ở bên trong, để ngoài đây?

Tiêu Cảnh Từ hồi thần, những sợi xích sắt xuyên qua cơ thể, căn bản thể tháo gỡ.

Không từ lúc nào, trong thang máy chỉ còn một .

Anh cũng trôi qua bao lâu.

Chỉ thang máy lên lên xuống xuống, qua kẻ nhiều, , .

Những cũng thấy .

Đối với họ, đây chỉ là một cái thang máy bình thường mà thôi.

Mãi cho đến lâu , thang máy yên tĩnh trở .

Tiêu Cảnh Từ đoán chừng bây giờ là đêm khuya.

“Ting!”

Thang máy mở.

“Vương đạo trưởng!”

Lần là Vương đạo trưởng.

Tiêu Cảnh Từ vội vàng gọi.

Tuy nhiên Vương đạo trưởng cũng thấy , nhưng dường như phát hiện thang máy gì đó đúng.

Vương đạo trưởng bưng nến vòng quanh thang máy mấy vòng, ánh mắt vài phần nghi hoặc.

Ông bấm đốt ngón tay tính toán.

Nhìn chằm chằm lên trần thang máy.

“Không nên a.”

Vương đạo trưởng lẩm bẩm một .

“Vương đạo trưởng, Vương đạo trưởng, đập vỡ gương .” Tiêu Cảnh Từ thử va cửa thang máy, thu hút sự chú ý của Vương đạo trưởng.

Mặc cho đập cửa ầm ầm, nhưng âm thanh đó hề truyền ngoài.

Vương đạo trưởng tự nhiên cũng chẳng thấy gì.

Cuối cùng, Vương đạo trưởng đốt một nén hương ở góc thang máy.

Lại thấy khói hương bay lên, mà bay xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-580-dung-lo-chuyen-bao-dong.html.]

Vương đạo trưởng thất kinh.

Ngọn nến trong tay chập chờn lúc sáng lúc tối, đó ông vội vàng rời khỏi thang máy.

Tiêu Cảnh Từ thở hắt .

Ngay cả Vương đạo trưởng cũng giúp ?

Sau đó, lục tục thấy A Thi, thấy Ngô Hỏa Hỏa và mấy giấy nhỏ.

Cho đến một , A Thi thấy .

Tuy nhiên, đây là A Thi bưng nến.

Chỉ là một cái bóng ảnh.

Tiêu Cảnh Từ đoán, gian ở đây giống như Miếu Đông Nhạc, chia cắt ?

Thời gian khác gặp tại cùng một địa điểm, cho nên thấy .

Nói như , hẳn là đang dừng ở thời điểm bước thang máy.

Thời gian trôi , nhưng thời gian của trong thang máy thì trôi.

Cho nên, bọn họ đều thấy .

Còn A Thi bưng nến, cũng là gian chia cắt, chịu sự hạn chế của thời gian, cho nên mới thấy .

mang .

“Tiêu Cảnh Từ, trói ở đây?”

A Thi nghiêng đầu.

“A Thi, bây giờ em cũng thu một gian khác , em nghĩ cách trở về xác .”

Tiêu Cảnh Từ .

A Thi thử mở xích sắt cho Tiêu Cảnh Từ, đáng tiếc vô dụng.

Không gian dường như hỗn loạn .

A Thi đành rời tìm chân của .

Lại qua một lúc lâu, thấy Lạc Tuyết Nhiên bưng nến kinh hoàng bước , đồng thời còn đụng tàn ảnh của A Thi bưng nến.

Tiêu Cảnh Từ lắc lắc đầu.

Tình hình hiện tại, gian và thời gian dường như đều sai loạn .

Ai cũng lúc nào thì gặp thật giả.

Giống như... giống như kính vạn hoa hỗn loạn.

Đơn giản là loạn thành một nồi cháo heo.

Hoặc là, dùng một cách hình dung khoa học hơn một chút, chính là từ trường hỗn loạn, dẫn đến thời vặn vẹo.

Là bắt đầu từ khoảnh khắc bước thang máy.

Hay là nữ quỷ áo đỏ sớm chuẩn , đợi sẵn ở đây?

Vừa những cứ chằm chằm bọn họ, ngoại trừ chịu ảnh hưởng của từ trường, còn việc nữ quỷ áo đỏ vẫn luôn theo bọn họ.

Là bắt đầu từ khi nào?

Tiêu Cảnh Từ cảm thấy tất cả những chuyện dường như quá trùng hợp.

Bây giờ việc cấp bách, chính là nghĩ cách rời khỏi...

Anh nhắm mắt , bắt đầu trầm tư.

Nếu là Ngô Thu Thu, cô sẽ thế nào?

Tiêu Cảnh Từ tưởng tượng.

chắc chắn sẽ vội vàng, mà là tìm nguyên nhân gốc rễ, mới nghĩ cách phá giải.

Điểm thể xác định hiện tại là, đối phương g.i.ế.c , cho nên chỉ thể nhốt ở đây.

Ừm, mở , thì lợi dụng đối phương để mở .

...

A Thi và Lạc Tuyết Nhiên cùng lên tầng cao nhất.

Thang máy mở cửa.

“Ở đây, hình như tầng của chúng , một gian phòng cũng ?”

Lạc Tuyết Nhiên những bức tường đen kịt, cửa phòng từ lúc nào biến mất, nơi chỉ còn một hành lang dài dằng dặc.

A Thi nhíu mày, một tay cầm nến, tay đ.ấ.m một phát vỡ tường.

Sau bức tường vẫn là tường.

Cô bé thu hồi tầm mắt, vẻ mặt đăm chiêu.

“Vừa nãy cô , cô mở cửa thì thấy Tiêu Cảnh Từ , cả đầy m.á.u?”

A Thi đột nhiên hỏi.

.” Lạc Tuyết Nhiên gật đầu.

mà...” A Thi đưa tay sờ lên bức tường đen kịt, móng tay cào một cái, bên trong dường như rỉ bọt m.á.u nhơn nhớt, cô bé nghiêng đầu Lạc Tuyết Nhiên, tiếp tục , “Cửa phòng Tiêu Cảnh Từ, tháo ? Cái cửa cô thấy rốt cuộc là cửa gì?”

Lạc Tuyết Nhiên trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.

A Thi đúng, cửa A Thi tháo mà.

Vậy rốt cuộc bắt đầu từ khi nào, tất cả những gì cô thấy đều trở thành giả tượng?

Hay là ngay từ đầu là như ?

, .” Lạc Tuyết Nhiên c.ắ.n môi.

Ánh nến nhảy múa trong bóng tối, in lên mặt lúc sáng lúc tối rõ.

Lúc , cuối hành lang bỗng nhiên động tĩnh.

ánh sáng quá mờ, chỉ thể rõ một cái bóng mơ hồ.

Hình như đang về phía bọn họ.

Đợi đến gần hơn chút, A Thi giơ nến lên quan sát, đối phương biến mất.

Một tiếng lạnh lẽo truyền đến.

Bóng đột nhiên bắt đầu chạy thật nhanh về phía .

Lạc Tuyết Nhiên hét lên một tiếng, da gà nổi hết cả lên.

“Giả thần giả quỷ.” A Thi vươn ngón tay chọc thủng thái dương, móc một đóa thi cao màu trắng, bôi lên mí mắt.

Trước mắt sáng lên, chạy tới thấy nữa.

Mà cuối hành lang, xuất hiện thêm một cánh cửa.

“A Thi.” Tiêu Cảnh Từ từ bên trong : “Em qua đây.”

“Tiêu Cảnh Từ?” A Thi nghiêng đầu.

“Thổi tắt nến , nến vấn đề.” Tiêu Cảnh Từ giọng điệu nghiêm túc : “Đừng tin Vương đạo trưởng, ông vấn đề, hai mau theo .”

Lúc , đám Ngô Hỏa Hỏa cũng hẹn mà cùng tới tầng cao nhất.

“Đều ở đây ? Tình huống gì thế , mấy nắm rõ ?”

Ngô Hỏa Hỏa hỏi.

“Đến cả ? Vậy thì quá, mau thổi tắt nến , với , đưa rời khỏi khách sạn.”

Tiêu Cảnh Từ vẫy tay với , đồng thời bước tới.

 

 

Loading...