Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 578: Lạc Mất Hồn Phách
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về phòng, Tiêu Cảnh Từ ngã đầu liền ngủ.
Ngủ một mạch đến tối, Lạc Tuyết Nhiên đến gõ cửa.
Vẫn ai trả lời.
“Tiêu Cảnh Từ ca ca hôm nay bình thường, Vương đạo trưởng, là ông xem thử ?”
Lạc Tuyết Nhiên cầu xin Vương đạo trưởng.
Không đợi Vương đạo trưởng trả lời, A Thi liền trực tiếp dỡ cửa khách sạn , đó .
Lạc Tuyết Nhiên: “......”
Người bên cạnh Ngô Thu Thu thể một bình thường chút ?
Gọi nhân viên phục vụ đến quẹt thẻ là , dỡ cửa, từng thấy.
Nhất là A Thi qua nhỏ nhắn như .
Tiểu loli đáng yêu, rắc một cái dỡ cửa , cái thật là...
Cô còn đền.
bây giờ cũng so đo chuyện đền .
Mau xem Tiêu Cảnh Từ .
Trong phòng suite ánh sáng mờ.
Tiêu Cảnh Từ vẫn đang giường.
Hai má Lạc Tuyết Nhiên ửng hồng.
nghĩ , lúc còn mê trai cái gì.
Cô hận thể tát một cái.
Vội vàng tới bên giường, khẽ ho một tiếng: “Cảnh Từ ca ca? Anh ngủ ngon , ăn chút gì ?”
Người giường phản ứng.
Lạc Tuyết Nhiên khỏi gọi thêm một tiếng.
Vẫn là ai trả lời.
Chuyện là ?
Cô nhận .
“A Thi, em thể lật chăn lên ?”
Lạc Tuyết Nhiên tiểu loli đang khoanh tay một bên.
A Thi dùng đôi mắt c.h.ế.t liếc Lạc Tuyết Nhiên một cái: “Ồ.”
Nói xong liền một phen lật chăn của Tiêu Cảnh Từ lên.
lúc bên ngoài một tia sáng đỏ chiếu lên giường.
Người giường đầy mặt m.á.u tươi, m.á.u thịt be bét.
“A!!”
Lạc Tuyết Nhiên hét lên một tiếng.
Giây tiếp theo, cô phát hiện là lầm.
Là do ánh sáng bên ngoài mới như .
Cô vội vàng tiến lên, vẫn còn sợ hãi lay lay Tiêu Cảnh Từ: “Cảnh Từ ca ca?”
mặc kệ cô lay thế nào, Tiêu Cảnh Từ đều bất kỳ phản ứng nào.
Điều khiến cảm giác bất an trong lòng Lạc Tuyết Nhiên càng thêm nồng đậm.
“Đạo trưởng, Cảnh Từ ca ca ?”
Vương đạo trưởng sắc mặt ngưng trọng tới, vươn hai ngón tay sờ sờ trán Tiêu Cảnh Từ.
Phát hiện nhiệt độ cơ thể thấp đến dọa .
“Hồn mất .” Vương đạo trưởng .
“Cái gì?” Lạc Tuyết Nhiên trừng lớn mắt, Cảnh Từ ca ca đang yên đang lành mất hồn?
“Cô phát hiện từ lúc đến đây, bình thường lắm ?”
Vương đạo trưởng trầm ngâm một lát mở miệng.
Lạc Tuyết Nhiên nhíu mày.
Quả thực, từ khi đến thành phố , Tiêu Cảnh Từ liền biểu hiện nóng nảy, cả thần thần bí bí, luôn khác bọn họ.
theo cô thấy, cũng tình huống xảy a.
“Đạo trưởng, cứu Cảnh Từ ca ca thế nào?”
mặc kệ thế nào, cô thể bỏ mặc Tiêu Cảnh Từ .
Nói gì cô cũng cứu Tiêu Cảnh Từ.
“Ông , .” A Thi cũng .
Những ngày Tiêu Cảnh Từ chăm sóc A Thi nhiều, tuy A Thi tình cảm, nhưng cũng Tiêu Cảnh Từ thể xảy chuyện.
Tiêu Cảnh Từ nếu xảy chuyện, cô bé một tìm thấy thể chị Thu Thu.
Kỳ lạ là, mệnh cách như Tiêu Cảnh Từ, thể mất hồn chứ?
Chẳng lẽ từ trường Tây Bắc hợp với ?
“Theo lý mà , hồn của hẳn là ở trong khách sạn , cái cũng sinh thần bát tự của , thì chỉ thể từ từ tìm thôi.”
Vương đạo trưởng thở dài.
Tiêu Cảnh Từ thiên địa bảo vệ, mệnh cách tự mang kim quang che chở, ông còn bản lĩnh trộm sinh thần bát tự của Tiêu Cảnh Từ.
“Tìm? Tìm thế nào?”
Lạc Tuyết Nhiên cúi đầu.
“Đương nhiên là từ đường lúc tới từ từ tìm , bây giờ đúng hơn mười hai giờ, lúc hẳn là còn đang bần thần ở chỗ nào đó. Lạc tiểu thư, cô gan nhỏ cô ở đây trông chừng Tiêu , cô bé, cô cùng tìm .”
Vương đạo trưởng với A Thi.
“Chúng cũng cùng.”
Ngô Hỏa Hỏa từ trong một cái túi đen lớn chui .
“Rất .” Vương đạo trưởng gật đầu.
Sau đó cẩn thận thắp mấy cây nến.
“Cái khách sạn bình thường lắm, cầm lấy cây nến , tuyệt đối để tắt, nếu nến tắt, bắt buộc tại chỗ , nếu sẽ lạc đường.”
Vương đạo trưởng chia mấy cây nến cho .
“Không bình thường ở chỗ nào?” Lạc Tuyết Nhiên nhịn hỏi.
“Từ trường đúng. Giống như, vẫn luôn thứ gì đó giám sát.”
Vương đạo trưởng nhíu mày : “Cụ thể là cái gì, cũng rõ.”
Có điều, nghề của bọn họ, đôi khi để tránh dính líu nhân quả, chỉ cần phạm đến đầu , thông thường sẽ lo chuyện bao đồng.
Giống như lúc nãy trong thang máy, tên chơi khăm Lạc Tuyết Nhiên, ông cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Thật sự quản, cô hồn dã quỷ đời nhiều bao nhiêu?
Không mệt c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-578-lac-mat-hon-phach.html.]
“Vậy bao giờ về? một cũng sợ.”
Lạc Tuyết Nhiên nuốt nước miếng.
Trải qua thời gian dài ác mộng hành hạ, cô ít nhiều chút suy nhược thần kinh.
Cho dù là Cảnh Từ ca ca cô yêu nhất, cô cũng sợ...
“Không , nếu thể mang hồn phách Tiêu về đương nhiên là cực , nếu mang về , chúng cũng sẽ trở về khi nến cháy hết.”
Về phần nến cháy hết mà về , sẽ xảy chuyện gì?
Vương đạo trưởng .
Dù cùng tìm kiếm ngoại trừ ông đều , đều là quỷ, cũng .
Chỉ là đời , âm vật cũng phân cao thấp và .
Thứ lẩn quất trong khách sạn , chắc chắn dễ đối phó.
“Đi thôi.”
Dặn dò xong, Vương đạo trưởng cầm nến ngoài .
Hành lang vốn ánh đèn vàng ấm áp, ngay khoảnh khắc bọn họ bưng nến , đột nhiên liền trở nên tối đen như mực.
Tường hai bên vẫn trang trí màu đen vàng, sàn là t.h.ả.m đỏ.
Rõ ràng đổi, nhưng khi đèn, cảm giác cùng một hành lang.
Hoặc là , giống như đang ở cùng một gian.
Cho dù là A Thi, khi nhận sự đổi , cũng nhíu mày.
Nơi thật kỳ lạ.
Chỉ trong nháy mắt, Vương đạo trưởng cầm nến biến mất ở hành lang.
A Thi cũng đành bưng nến về phía .
“Tiêu Cảnh Từ, Tiêu Cảnh Từ?”
Vừa , A Thi gọi.
Kỳ lạ là, khách sạn lượng khách lớn, lúc một cũng thấy.
Ngô Hỏa Hỏa, Đa Đa bọn họ cũng đều thấy .
A Thi đầu cửa phòng Tiêu Cảnh Từ, còn nữa, biến thành bức tường đen kịt.
Ngọn nến lắc lư một cái.
Giỏi lắm.
Cô bé luôn cảm thấy chuyện hôm nay, chút kỳ lạ.
.
Đầu ngứa, cảm giác sắp mọc não , là tìm thấy Tiêu Cảnh Từ .
A Thi hất tóc, bưng nến về phía cuối hành lang.
Ở đó, rẽ một cái chỉ đèn chỉ thị thang máy phát ánh sáng đỏ.
Trong bóng tối giống như một cánh cửa thông tới địa ngục.
A Thi chút do dự liền mở thang máy .
...
Trong phòng, Lạc Tuyết Nhiên yên.
Đèn đột nhiên tối om.
Cô giật nảy , co rúm ở góc tường bưng nến.
“Cốc cốc cốc.”
Có đang gõ cửa.
Lạc Tuyết Nhiên để ý đến tiếng gõ cửa .
dừng một lúc, tiếng gõ cửa vang lên, hơn nữa vô cùng dồn dập.
Giống như đang đập, đang cào.
Âm thanh đặc biệt ch.ói tai.
Lạc Tuyết Nhiên bịt tai bực bội a một tiếng.
“Ai , ai đang gõ cửa?”
Cô chuyện, tiếng gõ cửa liền dừng .
“Xoẹt...”
Tiếp đó là tiếng vải vóc ma sát cửa.
Lạc Tuyết Nhiên đành bưng nến, gọi điện thoại cho lễ tân : “Các mau cho đến sửa đèn, trong phòng tối om .”
Trong điện thoại ai trả lời, chỉ tiếng dòng điện rè rè.
Cô vài câu vẫn như , khuôn mặt nhỏ nhắn trong bóng tối trắng bệch.
Lúc , gõ cửa.
Vừa sợ hãi bực bội, Lạc Tuyết Nhiên đành tới bên cửa, qua mắt mèo bên ngoài.
“Ai ?”
Bên ngoài căn bản .
Cô về cả hai hướng trái , chính là một hành lang dài dằng dặc, đất trải t.h.ả.m màu đỏ sẫm.
mà, tiếng vải vóc ma sát cửa vẫn tồn tại.
Cứ như là, nó dán cửa, chứ mặt đất, vặn dán ngay điểm mù của mắt mèo mà cọ.
Trong nháy mắt lông tơ Lạc Tuyết Nhiên dựng .
cô còn thu hồi mắt, một con mắt dính m.á.u đột nhiên từ lên dán mắt mèo.
Tơ m.á.u bên trong giống như mạng nhện .
“Là .”
Một giọng khàn khàn truyền .
“A, cứu mạng.”
Lạc Tuyết Nhiên sợ tới mức ngã xuống đất, may mà thời khắc mấu chốt bảo vệ ngọn nến, lúc mới giữ ánh sáng duy nhất cho .
Khoan ...
Giọng đó quen thuộc ?
Giống, giống giọng Cảnh Từ ca ca.
Chẳng lẽ hồn của Cảnh Từ ca ca tự tìm đường về ?
“Cảnh Từ ca ca là ?”
Bên ngoài im lặng, trả lời.
Lạc Tuyết Nhiên c.ắ.n răng, thử mở cửa .
Ngoài cửa quả nhiên một bóng cao lớn,
Mặc áo sơ mi trắng, cúi đầu bất động.