Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 572: Thân Xác Biến Mất
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:49:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu một ở trong đại điện trống trải của Miếu Đông Nhạc.
Lúc chỉ còn tro tàn của Trang Đức Hoa đang ở bên cạnh cô.
Trang Đức Hoa vốn dĩ còn thể sống thêm một thời gian, c.h.ế.t chỗ chôn ở Miếu Đông Nhạc .
Ánh mắt Ngô Thu Thu tối .
đột nhiên, từ thổi tới một cơn gió, cuốn lên một lọn tro tàn của Trang Đức Hoa, bay đến chân Ngô Thu Thu.
Còn nhảy nhót hai cái.
Ngô Thu Thu đang chằm chằm.
Hàn Uẩn liền trở .
Anh tùy ý xuống bên cạnh Ngô Thu Thu, đưa tay vuốt ve mái tóc cô.
“Bây giờ chỉ còn hai chúng thôi.”
Anh và Ngô Thu Thu cùng ngoài đại điện.
Ở đây, thời gian là tĩnh lặng.
Không khí và gió đều yên.
Tất cả dường như đều dừng ở khoảnh khắc .
Bọn họ, cùng với tất cả những thứ vĩnh hằng.
Ngô Thu Thu trừng mắt một cái.
Ngốc.
“Em ngốc, đây là niềm vui của chứ?”
Hàn Uẩn .
Bỗng nhiên, thấy tro tàn của Trang Đức Hoa mặt đất.
Ánh mắt lóe lên trong giây lát, qua gom tro tàn của Trang Đức Hoa một chỗ, xé một mảnh vải đỏ gói .
“Để đem chôn cất.”
Cũng coi như là nhặt xác cho Trang Đức Hoa.
Chỉ là, gói vải đỏ bọc tro tàn , dường như động đậy một chút.
Mặc dù động tác nhỏ, nhưng vẫn Ngô Thu Thu bắt .
Đồng t.ử cô giãn .
Trang Đức Hoa, chẳng lẽ còn ý thức?
Hàn Uẩn hiển nhiên cũng phát hiện .
Anh nhướng mày, đặt tro tàn của Trang Đức Hoa vị trí cũ.
Ngộ nhỡ thì ?
“ tuần tra đại điện một chút.”
Hàn Uẩn tới xoa đầu Ngô Thu Thu, về phía sâu trong đại điện để tuần tra.
Miếu Đông Nhạc lớn.
Còn những nơi khác khám phá.
Nó giúp Ngô Thu Thu hóa giải âm nợ, nhưng cũng giữ Ngô Thu Thu vĩnh viễn ở đây.
Anh phía xem thử.
Nếu như thể tìm cách phá giải thì ?
Hàn Uẩn luôn cảm thấy, Miếu Đông Nhạc lựa chọn giúp bọn họ, thì sẽ thực sự để cho bọn họ một con đường c.h.ế.t.
Có lẽ còn con đường khác.
cần chủ động tìm kiếm.
Trên Ngô Thu Thu gánh vác quá nhiều thứ.
Giả sử thật sự giữ ở đây, thì xương cốt Âm Nương Nương chôn Từ đường nhà họ Lạc, há chịu để yên?
Đến lúc đó, chỉ sợ còn gây nhiều thương vong.
Với sự hiểu của Hàn Uẩn đối với Ngô Thu Thu, cô thể cam tâm?
Vậy thì sẽ tìm, dù hiện tại Từ Lão Quái mối đe dọa.
Có thể từ từ mà .
Cứ như , ở nơi , thời gian sẽ trôi , Ngô Thu Thu thể phân biệt qua bao lâu.
Hàn Uẩn cũng từng từ bỏ phương pháp giải quyết.
...
Trước di chỉ Miếu Đông Nhạc, A Thi hung hăng c.ắ.n cánh tay Tiêu Cảnh Từ một cái.
Tiêu Cảnh Từ đau, nhíu mày, đành đặt A Thi đang giãy giụa thôi xuống đất.
Hai chân A Thi chạm đất, lập tức nhảy xuống cái hố khổng lồ .
“Cô dừng cô bé, cô nhẫn tâm phụ lòng chị Thu Thu của cô, và tâm ý của Hàn tướng quân ?”
Anh một tay kéo A Thi , giận dữ .
“ tìm chị Thu Thu.”
A Thi nhe nanh múa vuốt, đồng t.ử màu xám trắng, lúc tràn ngập vẻ giận dữ.
Đó là cảm xúc thuộc về con .
Cô bé bắt đầu càng lúc càng giống một bình thường .
“Theo xuống núi.”
Tiêu Cảnh Từ chút đau đầu, đó một tay vác A Thi lên vai.
Cô bé la hét, vùng vẫy đều vô dụng.
Tiêu Cảnh Từ nhét A Thi trong xe, khởi động xe.
Quay đầu thoáng qua di chỉ.
Lại thấy tiếng ầm ầm vang lên.
Cái hố khổng lồ , dường như đang từ từ lấp phẳng.
Điều nghĩa là tương lai nơi đây thể xây dựng Miếu Đông Nhạc .
Đồng thời cũng nghĩa là Ngô Thu Thu và Hàn Uẩn nữa.
Tiêu Cảnh Từ nghiến răng.
Anh nghĩ tới sẽ nguy hiểm, nhưng ngờ kết quả cuối cùng là như .
Tiêu Cảnh Từ đạp chân ga, ngay khoảnh khắc xe khởi động, đột ngột đạp phanh dừng .
Đầu của A Thi và đều cùng lúc đập kính chắn gió.
A Thi trừng mắt Tiêu Cảnh Từ.
“A Thi, thấy thể của chị Thu Thu.”
Tiêu Cảnh Từ đầu chằm chằm A Thi.
Anh nhớ rõ lúc bọn họ xuống, linh hồn là lìa khỏi xác.
Điểm từ việc đến bên trong đồ điện t.ử cũng thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-572-than-xac-bien-mat.html.]
Nói cách khác trong thời gian , thể của bọn họ là ở bên ngoài.
bây giờ, thể của Ngô Thu Thu, thấy.
Đôi mắt ánh sáng của A Thi khép hờ.
, thể của chị Thu Thu ?
“Nguy , thể vẫn luôn theo dõi chúng , mang thể của Ngô Thu Thu .”
Yết hầu Tiêu Cảnh Từ chuyển động lên xuống.
Thân thể Ngô Thu Thu trộm mất .
Chuyện , vẫn xong .
A Thi dùng móng vuốt cào kính: “ xuống xe, tìm thể chị Thu Thu.”
Tiếng kính cô bé cào kèn kẹt, ch.ói tai vô cùng.
Tiêu Cảnh Từ chịu đựng tiếng ồn: “Cô đừng vội, cùng cô tìm.”
Ngô Thu Thu thể rời , nhưng thể luôn để chứ?
Bây giờ thể biến mất , ai còn sẽ gây chuyện gì nữa?
Nói mở khóa trẻ em, đưa A Thi xuống xe.
Nói cũng lạ, theo cái hố sâu khổng lồ lấp phẳng, sương mù quanh năm tan núi, lúc cũng dần dần biến mất.
Trên núi Thanh Linh trở nên sáng sủa, mặt trời đỉnh đầu xuyên qua tầng mây chiếu xuống.
Tiêu Cảnh Từ ngày tháng điện thoại.
Cách lúc bọn họ lên núi, là ba ngày .
Ba ngày nay bên ngoài xảy chuyện gì, .
Chỉ thể Ngô Thu Thu thấy nữa.
Lúc núi Thanh Linh, còn sương mù, tự nhiên cũng còn cái cảm giác thần bí nữa.
Ngay cả những sơn trang nghỉ mát cố tình vẻ huyền bí , lúc qua cũng vẻ "nhựa".
Trên núi quần thể kiến trúc ít, cũng ít.
Tiêu Cảnh Từ dùng sức mạnh đồng tiền, mời đội cứu hộ núi tìm kiếm thể Ngô Thu Thu.
Nhiệm vụ cứu hộ chính là tìm kiếm một cô gái trẻ tuổi.
Từ buổi tối tìm kiếm đến sáng sớm hôm , vẫn tìm thấy.
Rất rõ ràng, là trộm .
“A Thi, chúng xuống núi , để đội cứu hộ tiếp tục tìm kiếm.”
Tiêu Cảnh Từ thật , hy vọng chắc lớn.
Đối phương giống như chuẩn mà đến, huống hồ ba ngày trôi qua , thể dễ dàng tìm thấy?
Chuyện , lẽ liên quan đến chuyện t.h.i t.h.ể nữ mặc áo đỏ mà Ngô Thu Thu vẫn luôn điều tra.
Tiếp tục chờ đợi ý nghĩa lớn, nghĩ cách khác.
Chỉ thể gọi A Thi cùng .
Ngô Thu Thu giao A Thi cho , chịu trách nhiệm với A Thi a.
A Thi vẫn chịu .
Tiêu Cảnh Từ hết cách, vác A Thi lên vai nhét ghế xe.
A Thi nhe răng trợn mắt, suýt chút nữa xông lên c.ắ.n c.h.ế.t Tiêu Cảnh Từ.
Tiêu Cảnh Từ ấn đầu cô bé một cái, đạp chân ga lái xe xuống núi.
Sau khi trở về, Tiêu Cảnh Từ cũng tìm chỗ sắp xếp cho A Thi, liền để A Thi ở tạm trong một khách sạn.
Mà chuyện , cũng cho Lý Mộ Thanh .
Tiêu Cảnh Từ nên mở miệng với bà cụ như thế nào.
Nghĩ là hoãn chút nữa, nhưng nhớ tới ông ngoại của Ngô Thu Thu dường như sắp hạ táng .
Anh suy nghĩ , chuyện thể giấu giếm, cho nên quyết định ngay trong ngày, viếng khuất, cũng tiện thông báo cho bà cụ chuyện .
Nhà họ Mục.
Lúc khí vô cùng nặng nề.
Chuyện Mục lão qua đời, thông báo rộng rãi, chỉ thông báo cho bằng cố hữu.
Cho dù là như , đến cũng ít.
Đông nghịt .
Lý Mộ Thanh mặc đồ đen, sắc mặt nghiêm túc đó.
Xung quanh tiến lên chia buồn.
Bà dường như cũng thấy.
“Tuyết Nhiên, cháu xem thử, Tiểu Thu về .”
Bà với Lạc Tuyết Nhiên.
“Bà ngoại, cháu xem , .”
Lạc Tuyết Nhiên cũng bất lực .
Quả thật, một phút cô xem về.
Nhiều ngày như , Ngô Thu Thu đúng là một chút tin tức cũng truyền về.
“Ồ, ?”
Lý Mộ Thanh phản ứng .
Bà cũng nhớ rõ đây là thứ mấy bảo Lạc Tuyết Nhiên xem .
trong lòng cứ thấy yên.
Hơn nữa càng lúc càng hoảng hốt.
Luôn cảm thấy xảy chuyện gì đó.
Ngô Thu Thu, tại còn trở về?
Lúc quản gia tránh đám tới.
“Phu nhân, Tiêu Cảnh Từ của nhà họ Tiêu đến .”
“Tiêu Cảnh Từ?”
Lý Mộ Thanh và Lạc Tuyết Nhiên đồng thời sửng sốt.
Lạc Tuyết Nhiên nghĩ tới điều gì, c.ắ.n môi, cúi đầu xuống.
Kể từ khi hủy hôn, cô từng gặp Tiêu Cảnh Từ nữa.
Lúc Tiêu Cảnh Từ đến, phản ứng đầu tiên chính là trốn tránh.
“Bà ngoại, cháu tránh mặt một chút.”
Cô cúi đầu, đợi Lý Mộ Thanh trả lời chạy mất.
Lý Mộ Thanh lắc đầu, Tiêu Cảnh Từ tới .