Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 556: Đừng Đi, Hãy Ở Lại Bầu Bạn Với Chúng Tôi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:48:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù Ngô Trung Kiều mắt chút ngu ngốc, qua chẳng chút chỉ thông minh nào, hơn nữa bất kỳ sự nguy hiểm nào.
, Ngô Thu Thu hề quên khoảnh khắc , cảm giác thứ gì đó xuyên qua cơ thể.
Điều đủ để chứng minh, Ngô Trung Kiều mắt thật.
“Anh theo gì?”
Ngô Thu Thu nhàn nhạt hỏi.
“Hả?” Ngô Trung Kiều gãi gãi đầu: “Anh theo em.”
Sau đó đột nhiên gần vài bước.
“Em gái Thu, em định ?”
Tiếng đột nhiên trầm xuống, cả như nén một , mà mang đến cho Ngô Thu Thu một tia ớn lạnh.
Cô ngẩng khuôn mặt đầy mắt lên.
Hắn thấy bộ dạng xí và kinh khủng của cô lúc ?
“Tránh , Ngô Trung Kiều.”
“Không , em ở .” Nụ thật thà mặt Ngô Trung Kiều từng chút từng chút biến mất.
Rõ ràng khóe miệng vẫn là độ cong đó, nhưng cả cứ toát vẻ âm u.
Trên mặt đất bóng của .
Cho nên, là đến giữ cô ?
“ rời khỏi đây.”
Ngô Thu Thu lắc đầu.
“Vậy em phía em xem, cho em ?”
Ngô Trung Kiều đột nhiên giơ tay chỉ về phía .
Ngô Thu Thu nhíu mày, đăm chiêu xoay .
Đồng t.ử đột nhiên co rút.
Phía , chi chít đó là dân làng thôn họ Ngô.
Tướng mạo bọn họ rõ ràng là khác , nhưng biểu cảm mặt giống hệt , cho nên nhất thời cô ảo giác như đang một đống nhân bản đó.
Hóa , kẻ luôn theo lưng cô, chính là dân làng thôn họ Ngô.
Trong đó bao gồm mấy vị thúc công tuổi tác cao, cũng bao gồm cả trưởng thôn, còn những dân làng khác.
Toàn bộ đều là những cô quen thuộc.
Lúc tràn ngập một cảm giác xa lạ đầy mâu thuẫn.
“Tiểu Thu, đừng , ở trong thôn .”
Dân làng dần dần tới gần, nụ đổi, hẹn mà cùng lên tiếng.
“ , đừng , ở .”
Ngô Trung Kiều giơ tay đè lên hai vai cô.
Chỉ trong nháy mắt, cô đám dân làng vây kín mít ở giữa.
Trên mỗi khuôn mặt đều là biểu cảm giống , vây quanh cô xoay một vòng, đầu óc mà bất giác chút choáng váng.
“Đừng , đừng .”
Những cái miệng đen ngòm , ngừng lặp hai chữ .
Khiến Ngô Thu Thu thấy âm thanh nào khác, trong đầu tràn ngập hai chữ , ngay cả suy nghĩ cũng tạm thời đình trệ.
Không chỉ , bọn họ còn vươn tay , túm lấy cánh tay Ngô Thu Thu, lôi kéo cô ngoài hang động.
lúc , Ngô Thu Thu cảm nhận rõ ràng cổ tay một lực kéo mãnh liệt, chỉ đỏ từ từ thít trong thịt.
Mà huyết khế trong lòng bàn tay cũng đang nóng lên.
Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ!
Hàn Uẩn đang gọi cô.
Những mắt , là dân làng gì.
Rõ ràng là từng bộ xương khô.
Trong hộp sọ xám trắng, cháy lên hai ngọn lửa ma trơi màu xanh lam, khung xương gắt gao giữ c.h.ặ.t lấy cô, cho cô tiến lên.
Ngay cả Ngô Trung Kiều, cũng chẳng qua là một bộ xương trắng cao hơn một chút.
Lửa ma trơi trong hốc mắt rõ ràng thâm sâu hơn những bộ xương trắng khác.
Ngô Thu Thu bất kỳ lo lắng gì, tay dứt khoát, c.h.é.m bay đầu bộ xương trắng.
Đầu lâu lăn lông lốc đến chân Ngô Thu Thu, lửa ma trơi màu xanh lam trong hốc mắt lúc sáng lúc tối, cuối cùng trở về sự tịch diệt.
Giống như bóng đèn ngắt điện .
Thế nhưng, trong miệng bộ xương trắng vẫn lặp một câu.
“Đừng .”
Đồng thời với việc c.h.é.m bay đầu một bộ xương trắng, mặt Ngô Thu Thu bỗng nhiên đau nhói một trận.
Là một trong những con mắt bỗng dưng nổ tung.
Có thể tưởng tượng, nỗi đau đớn khi nhãn cầu nổ tung là như thế nào.
Kết nối với dây thần kinh đại não, đau đến mức Ngô Thu Thu run rẩy, khoảnh khắc đó đại não trống rỗng.
Đợi cô hồn mới ý thức , ngọn lửa ma trơi cháy trong mỗi bộ xương trắng, chính là ý nghĩa cho một đôi mắt cô.
Cô c.h.é.m một bộ, mắt liền tắt một đôi.
Mà cô, chịu đựng nỗi đau gấp nhiều .
Người bình thường chịu đựng cơn đau kịch liệt như dăm ba , căn bản trụ đến cuối cùng sẽ ngất .
Ngô Thu Thu cũng nhiều tự tin lắm.
tâm trạng rời của cô, bất kỳ thứ gì thể ngăn cản.
Cho dù đau c.h.ế.t , cô cũng rời .
“Xương trắng cản đường thì thế nào? Bà đây hôm nay, là cái chắc.”
Ngô Thu Thu lẩm bẩm một .
Nắm c.h.ặ.t huyết khế nóng rực trong lòng bàn tay.
Cứ để đoạn chỉ đỏ , miếng huyết khế , cùng cô hết đoạn đường .
Ngô Thu Thu hít sâu một , vung đao c.h.é.m đứt mấy bộ xương trắng.
Trên cô vang lên tiếng lốp bốp.
Là nhãn cầu đang từng cái từng cái nổ tung.
Nghe tiếng cứ như ăn tết vui vẻ ...
Ngô Thu Thu cảm thấy nửa phần vui vẻ.
Cơn đau kịch liệt khiến cô gần như ngất .
Định thần , cô tiếp tục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-556-dung-di-hay-o-lai-bau-ban-voi-chung-toi.html.]
Giữa đường thể nghỉ ngơi, một khi nghỉ ngơi cô thể sẽ còn dũng khí vung đao nữa.
Nhất định một mạch tới cùng, đến điểm cuối.
Ngô Thu Thu chẳng quản gì nữa .
Chỉ thấy bóng trắng mắt từng cái từng cái ngã xuống, còn mắt cô thì tối sầm, tối sầm, đó là đen đen đen đen đen...
Đau đến cuối cùng, cô cũng sắp tê liệt .
Chỉ cảm thấy trong đầu cứ như mở tiệc đủ màu sắc, pháo hoa từng chùm nổ tung, nhiều tí hon đang nhảy nhót bên trong.
Cảm giác là thần kinh thác loạn .
Không qua bao lâu, Ngô Thu Thu c.h.é.m đứt bộ xương trắng cuối cùng.
Trước mắt còn trở ngại.
Lặng lẽ đó, là một cỗ quan tài màu đỏ son.
Sau lưng là xương khô như núi, mắt là điểm cuối của đoạn đường .
Cô, .
Cả khuôn mặt đổi, là hỗn hợp m.á.u mủ chảy khi nhãn cầu nổ tung.
Cô trông còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Tay cầm đao đang run rẩy.
Lưỡi đao cũng mẻ .
Con d.a.o chẻ tre Lý Mộ Nhu để , đêm nay suýt chút nữa thì báo phế.
Cô lê bước chân, đẩy nắp quan tài của Hàn Uẩn .
Phía văng vẳng tiếng kêu gào: “Đừng mà, đừng .”
Là đống xương khô c.h.é.m tan tác , bọn chúng vẫn từ bỏ giữ Ngô Thu Thu .
“Tiểu Thu , chúng đau quá, đừng .”
Nghe thấy những giọng quen thuộc , vành tai Ngô Thu Thu khẽ động.
Khóe mắt liếc thấy, xương khô biến mất, đó là đầy đất t.h.i t.h.ể dân làng thôn họ Ngô.
Bọn họ Ngô Thu Thu c.h.é.m đến m.á.u thịt lẫn lộn, đè lên , vách đá m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
vô vọng vươn tay về phía Ngô Thu Thu, mưu toan túm lấy cô.
“Đừng mà Tiểu Thu.”
Những từng quen thuộc, m.á.u thịt lẫn lộn trong lối .
Mí mắt Ngô Thu Thu giật một cái.
Không thể nào.
Cô c.h.é.m rõ ràng là xương trắng, thể là dân làng ?
“Hừ...”
Đột nhiên, sống lưng Ngô Thu Thu cong xuống, linh hồn đột ngột nặng thêm vô .
“Muốn ?”
“Oan hồn mấy trăm nhân khẩu thôn họ Ngô vẫn đang kêu gào mặt, những món nợ âm từng món từng món đều ghi nhớ cho ngươi .”
“Ngươi g.i.ế.c bọn họ.”
Giọng truyền đến từ , kẹp theo sự chế giễu và lạnh lẽo.
Đây là Từ Lão Quái đang chuyện.
Cô tàn sát thôn họ Ngô.
Tay Ngô Thu Thu khống chế run lên.
Loan đao trong tay tức là đồ đao, hơn ba trăm mạng , kêu t.h.ả.m đao.
Ngô Trung Kiều đầu một nơi một nẻo, vợ Ngô Tùng n.g.ự.c xuyên thủng, m.á.u chảy ồ ạt, trong lòng cô ôm Hâm Hâm.
cổ Hâm Hâm c.h.é.m đứt, sớm còn thở.
...
Nhiều quen thuộc như .
Những , cô gọi là chú là bác, là là chị, là thím, là bà, lúc đều biến thành t.h.i t.h.ể m.á.u thịt lẫn lộn.
đây là do cô .
Một trận buồn nôn ập tới, cô thẳng lưng lên nổi nữa.
Cô tưởng rằng cô xóa bỏ mấy món nợ âm.
cuối cùng, nợ âm nhân lên gấp mấy trăm , trả lên cô.
Linh hồn nặng đến mức sắp đè bẹp cô xuống đất.
Giống như một loài động vật mềm mất xương cốt , mặc cho cô giãy giụa dùng sức thế nào, cũng nhúc nhích cơ thể nữa.
“Ở đây chuộc tội .”
Giọng của Từ Lão Quái vẫn đang vang lên.
Ngô Thu Thu thở dốc kịch liệt, rạp xuống đất.
“Không... ở.”
Cô khó khăn vươn tay, bò về phía quan tài của Hàn Uẩn.
Tốc độ chỉ thể dùng tốc độ rùa bò để hình dung.
Chỉ còn thiếu một chút xíu, một chút xíu nữa là thể chạm quan tài của .
Màu đỏ son trở nên càng đỏ hơn đầu ngón tay trắng bệch của cô.
Mười centimet, năm centimet...
Sắp .
Ánh sáng trong mắt sáng đến dọa , đầu ngón tay gần như cảm nhận xúc cảm lạnh lẽo thấu xương đó.
“Ở .”
Vô bàn tay túm lấy chân cô, mạnh mẽ lôi về phía .
Màu đỏ son mắt dần dần xa trong tầm .
Khoảng cách trong gang tấc đột ngột kéo dài vô .
“Không...” Đồng t.ử cô run rẩy dữ dội, thoát .
bọn họ, cho cô cơ hội.
Dân làng m.á.u thịt lẫn lộn bò tới, túm lấy cô lôi cô về phía .
Bọn họ cô ở .
Từng đôi bàn tay dính m.á.u, vươn từ gáy cô, bịt lấy trán cô, tai cô, miệng và mũi cô.
Chỉ lộ đôi đồng t.ử cam lòng .
Sự ngạt thở, đang từ từ ập tới.