Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 552: Dừng Tay Lại Đi, Bên Ngoài Toàn Là Người Giấy
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:48:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để trưởng thôn chuyện với .”
Ngô Thu Thu để ý đến trưởng thôn, ngược với những dân làng khác.
Muốn cởi chuông tìm buộc chuông.
Tất cả chuyện quy cho cùng là vì trưởng thôn hồi sinh con trai ông .
Vậy thì, cô chỉ cần giải quyết trưởng thôn, những chuyện khác sẽ dễ dàng giải quyết.
Còn việc dân làng nhận cô thế nào quan trọng.
“Tiểu Thu, cháu gì với chú? Chỉ cần cháu chịu buông tha cho Hâm Hâm, chú đương nhiên thể chuyện với cháu.”
Giọng điệu trưởng thôn càng thêm thâm sâu.
Ngô Thu Thu nhếch mép.
Cô bế Hâm Hâm lên, âm thầm dập tắt lửa âm của Hâm Hâm đồng thời thúc giục lửa dương.
Đi tới bên cửa, mở chốt cửa , ngay khi dân làng định ùa lên, cô túm lấy trưởng thôn lôi tuột trong, đó lập tức đóng sầm cửa lớn .
“ sẽ hại Hâm Hâm, cho một chút thời gian.”
Ngô Thu Thu vọng qua khe cửa với .
Đầu ngón tay lén lút trộn tro trúc với nước rễ, b.úng ngoài.
Mỗi một dân làng đến gần, đều vẩy nước lên .
Đêm tối, cũng chú ý.
“Đừng hại thằng bé, chị dâu cầu xin em đấy.” Mắt vợ Ngô Tùng đỏ hoe.
Có lẽ là do tác dụng của nước rễ, cảm xúc của còn kích động như nữa, nhưng ánh mắt vẫn mấy thiện cảm.
“Mày mà hại đứa nhỏ, cả cái thôn sẽ tha cho mày .” Bố của Ngô Trung Kiều nắm c.h.ặ.t con d.a.o mổ lợn .
“Ây da bố , cho Ngô Thu Thu chút thời gian mà, đều là nó lớn lên, nó là thế nào còn rõ ?”
Ngô Trung Kiều mắt nhắm mắt mở chen khuyên can.
Lúc cả thôn xuất động, tên mới bò từ giường dậy.
Nghe thấy kịch âm hát nữa, hướng từ đường ồn ào náo nhiệt, vội vàng mặc quần áo chạy tới.
Thì thấy Ngô Thu Thu chặn ở bên trong.
“Thằng ranh con, mày đến đây gì, cút về ngủ .”
Ngô Trung Kiều rướn cổ lên: “Con . Mọi đừng ép Ngô Thu Thu, nó là đứa con gái , sẽ hại em trai , yên tâm mà.”
Hắn chắn ở cửa, vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Không nước rễ phát huy tác dụng , lọt tai vài phần.
Ngô Trung Kiều đầu , nháy mắt một cái với Ngô Thu Thu khe cửa, như , cứ giao cho .
Ngô Thu Thu thở phào nhẹ nhõm, tên ngốc thế mà giúp cô một việc lớn.
Duy chỉ trưởng thôn, mí mắt giật giật, trừng mắt bóng lưng Ngô Trung Kiều với vẻ oán hận.
“Sao nào, kế hoạch diễn theo tưởng tượng của ông hả?”
Ngô Thu Thu đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Thu, đưa Hâm Hâm cho chú, tình hình hiện tại thế , cháu nghĩ cháu thể mang Hâm Hâm ?”
“Bọn họ sẽ trói cháu đấy cháu tin ?”
Trưởng thôn ung dung nhét tẩu t.h.u.ố.c thắt lưng, đó đầu hạ thấp giọng lạnh.
“Đừng chắc chắn quá.”
Ngô Thu Thu bế Hâm Hâm, tới bên cạnh bàn thờ.
Một tay kéo cỗ quan tài tấm vải đỏ .
“Rốt cuộc là kẻ nào hại Hâm Hâm?”
“...”
Trong quan tài, là t.h.i t.h.ể nhỏ bé của A Vĩ, thối rữa hong khô, trở thành một cái xác khô nhỏ xíu, cuộn tròn bên trong.
“A Vĩ...”
Hốc mắt trưởng thôn đỏ lên.
Tứ chi của t.h.i t.h.ể A Vĩ, đều đinh đóng c.h.ặ.t bên trong.
“Ông một lòng hồi sinh nó, nhưng cũng giam cầm nó trong tấc đất , tự do cũng giải thoát.”
Nói , Ngô Thu Thu đưa tay định nhổ đinh A Vĩ.
“Không, đừng chạm nó.”
Trưởng thôn hét lên ch.ói tai, đẩy mạnh Ngô Thu Thu , chắn quan tài.
“Ông xem ảo cảnh ông tạo đó quả thực chân thật, cũng tin là thứ gì đó giúp ông, nhưng ảo cảnh, chung quy vẫn là ảo cảnh, ông ngoài cửa xem.”
Ngô Thu Thu chỉ ngoài từ đường.
Trưởng thôn tự chủ về phía cửa lớn từ đường.
Cửa lớn mở toang từ lúc nào, những dân làng vốn đang đầy vẻ căm phẫn mà bộ biến thành những giấy với khuôn mặt trắng bệch.
Nhìn chằm chằm ông .
Bầu trời treo một vầng trăng lạnh lẽo.
Người giấy mặt đất bóng.
“Không đúng, ?”
Ông tới bên cửa.
“Mày đưa ? Tại bọn họ biến thành giấy?”
Trưởng thôn chất vấn.
“Căn bản là nào cả, từ đầu đến cuối đều chỉ một ông thôi, trưởng thôn quên ?”
Ngô Thu Thu thắp ba nén hương đặt bên cửa, đồng t.ử tản vài phần màu sắc quỷ dị.
“Không thể nào, tao rõ ràng gọi cả thôn đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-552-dung-tay-lai-di-ben-ngoai-toan-la-nguoi-giay.html.]
Trưởng thôn lắc đầu, vẫn khó thể tin.
“Thứ ông gọi đến, là giấy bên cạnh sân khấu kịch, trưởng thôn, dừng tay , bên ngoài là giấy.”
Hương vàng bên cửa, khói xám lượn lờ bay lên xà nhà.
Hun một bóng đen xà nhà.
“Không thể nào, chuyện thể nào, nhất định là mày, mày dùng thủ đoạn gì? Nói, rốt cuộc mày cái gì?”
Mắt trưởng thôn bắt đầu đỏ lên.
“Ông A Vĩ xem.”
Ngô Thu Thu chỉ quan tài.
A Vĩ trong quan tài cũng biến thành một giấy, ngay cả quan tài cũng biến thành quan tài giấy.
Trưởng thôn chỉ cảm thấy tất cả nhận thức của đều sụp đổ.
“A Vĩ ? Mày trả A Vĩ cho tao, tao hồi sinh con trai tao.”
Trưởng thôn lao tới, ôm lấy A Vĩ, nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm quan tài giấy, lớp giấy mỏng như cánh ve liền nát vụn thành tro bụi.
“Con trai ông? Con trai ông mười tám năm c.h.ế.t , thể nào sống .”
Ngô Thu Thu lắc đầu.
“Ai ? Con trai tao chắc chắn thể sống , Hâm Hâm và nó bát tự tương hợp, tuổi tác tương đồng, chỉ cần diệt hồn phách của Hâm Hâm, xác của Hâm Hâm chính là vật chứa hảo nhất cho con trai tao, nó chắc chắn thể sống .”
Trưởng thôn mắt thấy con trai biến thành giấy, trừng mắt Ngô Thu Thu như ăn tươi nuốt sống cô.
“Bây giờ Hâm Hâm mất hồn phách, ông giấu hồn phách của nó ở ?”
Ngô Thu Thu sợ ánh mắt của trưởng thôn, ngược còn ép hỏi.
“Mày trả A Vĩ của tao cho tao, tao sẽ cho mày hồn phách thằng ranh con ở .” Trưởng thôn hung tợn Ngô Thu Thu.
“Tiểu Thu, tao thừa nhận mày lợi hại, nhưng Hâm Hâm cầm cự bao lâu .”
Ngô Thu Thu xong, thở dài một .
Cúi dập tắt nén hương vàng, đó mở cửa lớn từ đường .
Khói mù dần dần tan , mắt trưởng thôn khôi phục sự trong trẻo.
Thay đó thấy già trẻ lớn bé cả thôn , ai nấy đều ông với vẻ mặt phức tạp.
“Trưởng thôn, mà là ông hại c.h.ế.t Hâm Hâm nhà .”
Vợ Ngô Tùng trừng mắt trưởng thôn nứt cả hốc mắt.
Những khác cũng đang kìm nén cơn giận.
Trưởng thôn mà bọn họ kính trọng như , mà là kẻ đầu sỏ gây tội.
“...”
Đầu óc trưởng thôn ong lên một tiếng, lập tức phản ứng , ông cũng Ngô Thu Thu chơi xỏ một vố.
Tất cả những gì thấy , là Ngô Thu Thu dùng hương vàng lóa mắt.
Những gì ông đều dân làng thấy hết.
Mọi cũng thấy cái xác khô nhỏ xíu trong quan tài.
Những trạc tuổi trưởng thôn, thậm chí lớn tuổi hơn, tự nhiên đây là cái gì.
“Năm đó cái c.h.ế.t của Tiểu Vĩ đả kích ông lớn, chúng đều tưởng ông buông bỏ , ngờ, ông giấu t.h.i t.h.ể Tiểu Vĩ trong từ đường, ông đúng là đại nghịch bất đạo.”
“Bây giờ vì hồi sinh Tiểu Vĩ, hại c.h.ế.t một đứa trẻ khác, ông nhẫn tâm vợ chồng Ngô Tùng vết xe đổ của ông ?”
Bậc cha chú vỗ bàn, chỉ trưởng thôn với vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt thành thép.
Sao hồ đồ đến mức a!
Vợ Ngô Tùng ôm Hâm Hâm đang hôn mê lóc tỉ tê.
“Người c.h.ế.t con các , các đương nhiên thể mát, tao hồi sinh con tao, nó mượn tạm xác của Hâm Hâm, đối với vợ chồng Ngô Tùng mà tổn thất gì? Bề ngoài Hâm Hâm vẫn còn sống mà.”
“Hơn nữa, bọn nó còn trẻ, thể đẻ đứa thứ hai thứ ba, coi như hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước.”
Trưởng thôn ánh mắt khẩn thiết sang vợ Ngô Tùng.
Vợ Ngô Tùng ôm Hâm Hâm đang hôn mê vội vàng lùi mấy bước, sợ đến mức nhẹ.
Giây tiếp theo căm phẫn mắng: “Năm đó ông đẻ đứa nữa ? Con trai mà mệnh hệ gì, liều mạng với các .”
Nói xong òa lên.
“Cô...”
Trưởng thôn vẻ mặt ngượng ngùng.
“Được , đều đừng nữa, ông mau , hồn phách thằng Hâm ở ? Còn A Vĩ nữa, mau ch.óng cho nó nhập thổ vi an, ông hãy tạ tội t.ử tế với liệt tổ liệt tông, chuyện coi như từng xảy .”
Nhị thúc công đức cao vọng trọng nhất trong thôn đưa quyết định.
Vợ Ngô Tùng chút phục, tranh cãi vài câu.
Dựa mà Hâm Hâm sắp mất mạng , chỉ vài câu như , đau ngứa mà che đậy cho qua?
Trưởng thôn đầu sang một bên, định .
Ngô Thu Thu phát hiện ánh mắt trưởng thôn quét bên ngoài một cái.
“Chị dâu, mau theo em.”
Cô bỗng nhiên phản ứng điều gì đó, kéo vợ Ngô Tùng chạy ngoài.
“Đi ?”
Cô hiểu gì cả.
“Ra sân khấu kịch, muộn thì kịp nữa .”
Ngô Thu Thu cứ cảm thấy còn thiếu chút gì đó.
Khoảnh khắc đột nhiên phản ứng , cô thấy hồn của A Vĩ a.
Chắc chắn là ở sân khấu kịch.