Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 549: Kịch Âm Nửa Đêm Và Đứa Trẻ Phát Sốt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:48:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngô Tùng, Ngô Tùng, mau tỉnh .”

Trong phòng, Ngô Tùng nhắm nghiền hai mắt, nhưng tròng mắt bên trong chuyển động liên tục, dường như dù cách nào cũng thể tỉnh .

Vợ lay mạnh hai cái nhưng thấy phản ứng, đành bất lực sang ôm lấy Hâm Hâm.

Chỉ thấy thằng bé nóng hầm hập, cứ như lửa thiêu qua .

ôm thấy bỏng rát cả tay.

Đồng thời, Hâm Hâm cũng ngừng phát tiếng thét.

“Đừng, đừng qua đây.”

“A!!”

Thỉnh thoảng xen lẫn một tiếng hét ch.ói tai.

Nhiệt độ sẽ hỏng não đứa trẻ mất.

Vợ Ngô Tùng bế thốc con lên, định đưa bệnh viện.

Ngô Tùng vẫn mãi tỉnh.

nhịn tát Ngô Tùng mấy cái thật mạnh.

“Ngô Tùng, Ngô Tùng mau dậy , con sốt cao lắm .”

Tiếng tát vang lên giòn giã, nhưng thì vẫn im bất động.

Giống như thứ gì đó đang bịt c.h.ặ.t đôi mắt của Ngô Tùng, cho tỉnh .

Nghĩ đến đây, vợ Ngô Tùng khỏi cảm thấy rùng sợ hãi.

Vốn dĩ cô định đặt con gầm bếp lò, nhưng khi trưởng thôn đến, cô d.a.o động.

để Hâm Hâm ngủ ngay bên cạnh .

Nghĩ thầm canh chừng bên cạnh thì thể xảy chuyện gì chứ?

bây giờ, đứa bé bỗng nhiên sốt cao một cách kỳ lạ, chồng thì như ma nhập, gọi mãi dậy.

Chuyện ...

Vợ Ngô Tùng khỏi hối hận.

Có khi nào thực sự là do cô theo lời Ngô Thu Thu dặn, nên mới...

Trước mắt còn cách nào khác.

thế nào cô cũng gọi chồng dậy.

Chỉ còn cách cầu cứu khác.

Tối nay đúng lúc đang hát kịch âm, nhà nào nhà nấy đều ngủ sớm.

cầu cứu ai đây?

Vợ Ngô Tùng ôm Hâm Hâm lao khỏi cửa, ném luôn chuyện cái bài vị đá đổ ban nãy đầu.

chạy đến nhà Ngô Thu Thu tiên.

Ngô Thu Thu đang ở bên sân khấu kịch, trong nhà tự nhiên ai.

Hết cách, cô đành ôm Hâm Hâm chạy đến nhà trưởng thôn. Nhà trưởng thôn một chiếc xe con, thể đưa cô bệnh viện.

“Vợ Ngô Tùng, nửa đêm nửa hôm, cô thế ?”

Trưởng thôn khéo mở cửa, đụng ngay khuôn mặt lo âu của vợ Ngô Tùng.

ông cố tình hỏi, giả vờ như chuyện gì.

“Trưởng thôn, Hâm Hâm sốt cao quá, đưa nó bệnh viện. Nhà ông xe, thể chở con một đoạn ?”

Giọng vợ Ngô Tùng mang theo tiếng nức nở, năng phần lộn xộn.

“Cô cái gì ? Trẻ con là quan trọng nhất, đưa thằng bé cho , cô nhà thu dọn đồ đạc một chút , chúng tập hợp ở đầu thôn.”

Trưởng thôn cũng tỏ vẻ lo lắng, vội vàng đón lấy Hâm Hâm đang nóng hầm hập từ trong lòng vợ Ngô Tùng.

Vợ Ngô Tùng cũng nghĩ ngợi nhiều.

Lúc , cô gần như coi trưởng thôn là cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Con bệnh, cô lục thần vô chủ .

gật đầu lia lịa vội vàng chạy về nhà.

Lại phát hiện bài vị ở cửa biến mất, nhưng mặt đất vẫn còn vương vãi ít tàn hương.

đá văng nén hương gãy, c.h.ử.i thầm hai câu nhà thu dọn đồ đạc cho Hâm Hâm.

Thấy Ngô Tùng vẫn cái dạng sống c.h.ế.t tỉnh đó.

dậm chân, bỏ .

Con cái là quan trọng nhất.

Thế nhưng, khi cô xách túi chạy đầu thôn, chẳng thấy bóng dáng trưởng thôn , chiếc xe bán tải của nhà trưởng thôn vẫn đậu lù lù ở đó.

Tối om om, chẳng chút động tĩnh nào.

“Trưởng thôn? Trưởng thôn?”

Trong lòng dâng lên một nỗi hoảng sợ.

vội vàng hét lớn.

Cách đó xa, tiếng hát kịch âm từ sân khấu văng vẳng truyền tai.

, nhưng giờ phút còn lo nhiều thế nữa.

Bởi vì cả trưởng thôn và Hâm Hâm đều ở đây.

“Trưởng thôn, ông đang ở ? Hâm Hâm ?”

mặc cho cô gào thét thế nào, cũng chẳng ai trả lời.

Cái túi tay rơi “bộp” xuống đất.

Vợ Ngô Tùng ngã xuống đất: “Trưởng thôn, ông đưa Hâm Hâm ?”

run rẩy lấy điện thoại , tìm của trưởng thôn gọi .

Cho đến tận lúc , cô vẫn ôm một tia hy vọng.

“Xin , thuê bao quý khách gọi hiện tắt máy.”

Tiếng thông báo lạnh lẽo phá vỡ ảo tưởng cuối cùng của vợ Ngô Tùng.

Trong đầu bỗng nhiên vang lên lời của Ngô Thu Thu.

“Đừng tin trưởng thôn.”

Lòng cô nguội lạnh như tro tàn.

Chẳng lẽ tất cả đều là do trưởng thôn ?

Giờ phút ruột gan cô hối hận đến xanh mét.

Lẽ nên lời Ngô Thu Thu, giấu Hâm Hâm gầm bếp lò.

Cũng nên tin lời Ngô Thu Thu, tránh xa trưởng thôn một chút.

Đều tại cô cả!

Nếu Hâm Hâm mệnh hệ gì, cô sống nổi?

, sân khấu kịch, sân khấu kịch.”

suy sụp một lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-549-kich-am-nua-dem-va-dua-tre-phat-sot.html.]

trực giác của mách bảo cô rằng, lúc sân khấu kịch, lẽ sẽ tìm Hâm Hâm.

Vợ Ngô Tùng bò dậy lau nước mắt, nắm c.h.ặ.t điện thoại chạy về phía sân khấu kịch.

Chỉ cần tìm Ngô Thu Thu, chắc chắn sẽ còn cách.

Thế nhưng, con đường vốn qua vô , chỉ mất vài phút bộ, hôm nay mãi, mãi mà thấy điểm cuối.

Đi ròng rã gần nửa tiếng đồng hồ, cô vẫn loanh quanh ở đầu thôn.

Giống như một thế lực vô hình nào đó đang ngăn cản cô đến sân khấu kịch tìm Hâm Hâm.

Trong lòng vợ Ngô Tùng càng lúc càng nóng như lửa đốt.

, e là gặp quỷ đả tường .

“Hâm Hâm, Hâm Hâm con ngàn vạn đừng xảy chuyện gì nhé.”

tuyệt vọng.

Còn bên phía gánh hát, Ngô Thu Thu vẫn đang .

Ngô Vân Vĩ cũng vẫn chăm chú.

...

Không đúng.

Không từ lúc nào, Ngô Vân Vĩ bất động.

biến trở về thành giấy.

Các vị tổ tiên khác thì vẫn say sưa ngon lành.

Ngô Thu Thu định bước qua, cô đào hát sân khấu liền liếc mắt về phía Ngô Thu Thu.

Ánh mắt đó rõ ràng, là sự nghi hoặc.

Ngô Thu Thu định gì?

Đây chính là đang hát kịch âm.

Người sống tùy tiện xông sân khấu kịch âm, kinh động đến hứng thú của c.h.ế.t, Ngô Thu Thu e là thấy mặt trời ngày mai .

Nhận ý của cô đào, bước chân Ngô Thu Thu khựng .

Cô hiểu.

lúc lo nhiều như .

Chỉ cần cô ở rìa sân khấu, rõ tình hình của Ngô Vân Vĩ là .

Cố gắng kinh động đến các vị tổ tiên.

Kết quả, chân Ngô Thu Thu mới bước phạm vi rìa sân khấu.

Tiếng hát đài bỗng im bặt.

Cổ họng cô đào như thứ gì đó chặn , chỉ thấy khẩu hình miệng mấp máy, nhưng phát chút âm thanh nào.

Các vị tổ tiên đài thì đồng loạt cứng đờ, đầu xoay một góc một trăm tám mươi độ một cách máy móc, chằm chằm Ngô Thu Thu.

Mỗi đều mặc áo liệm, mặt xám ngoét như tro tàn, đồng t.ử ánh sáng, giống như mắt cá c.h.ế.t.

Hơn một trăm đôi mắt, cứ thế trân trân đóng đinh ánh lên Ngô Thu Thu.

Cảm giác đó giống như hàng trăm con rắn độc chằm chằm, còn ngừng thè lưỡi .

Da đầu Ngô Thu Thu tê rần.

Đây là các vị tổ tiên đang cảnh cáo cô, phép bước .

Ngô Thu Thu kiên trì.

Từ trong ba lô lôi một đống hương nến và tiền giấy.

“Các vị tổ tiên chớ trách.”

Sau đó cô thử rải một nắm tiền giấy về hai phía.

Các vị tổ tiên ở hai bên lập tức bật dậy khỏi ghế, rạp xuống đất vơ lấy tiền giấy nhét mồm.

Ngô Thu Thu tiếp tục thắp hương nến ở hai bên.

Bọn họ đều xổm xuống hít hương hít nến.

Thế là Ngô Thu Thu thử bước một chân sân khấu.

Không động tĩnh gì.

Lại bước thêm một bước.

Vẫn phản ứng.

Thế là Ngô Thu Thu rải hương nến tiền giấy, yên tâm mạnh dạn trong sân khấu.

Đâu nào yêu tiền, con ma nào thích hương hỏa?

May mà cô chuẩn từ !

Ngô Thu Thu thuận lợi đến mặt Ngô Vân Vĩ.

Quả nhiên, hồn của Ngô Vân Vĩ chịu sự triệu hồi rời .

Ngay mí mắt của Ngô Thu Thu mà chạy mất.

Ngô Thu Thu ném hết đống hương nến tiền giấy còn xuống đất, rời khỏi sân khấu.

Cô cúi đầu xin các vị tổ tiên họ Ngô: “Mời các vị tiếp tục ạ.”

Trên sân khấu, giọng hát của cô đào cuối cùng cũng vang lên trở , các vị tổ tiên về chỗ cũ kịch.

Ngô Thu Thu vốn định chạy thẳng đến nhà trưởng thôn, nghĩ ngợi một chút, đổi hướng khác.

Lại đụng vợ Ngô Tùng đang quỷ đả tường ở ngã tư đường.

Ánh mắt Ngô Thu Thu tối sầm .

Xem Hâm Hâm vẫn bắt .

“Chị dâu.”

Ngô Thu Thu đá văng một lá bùa vàng hòn đá bên đường đè lên, vợ Ngô Tùng rùng một cái, bỗng cảm thấy con đường mắt sáng sủa hơn hẳn.

“Tiểu Thu? Tiểu Thu em mau giúp chị với, Hâm Hâm bắt .”

Vừa thấy Ngô Thu Thu, vợ Ngô Tùng như vớ cọc, đôi mắt đến đỏ hoe.

“Tại lời em chứ?” Ngô Thu Thu chút bất lực .

“Chị...”

Miệng vợ Ngô Tùng mấp máy.

“Vốn dĩ chị cũng , chỉ là đó, trưởng thôn ông đến một ...”

Tiếp đó vợ Ngô Tùng kể chuyện xảy khi Ngô Thu Thu rời cho cô .

“Có đồ vật gì tùy của Hâm Hâm ?”

Ngô Thu Thu hỏi.

“Có.” Vợ Ngô Tùng vội vàng tháo cái nút bình an Hâm Hâm thường đeo cổ tay đưa cho Ngô Thu Thu.

“Được , chị về nhà , bờ sông bẻ một cành liễu quất khắp Tùng, em tìm Hâm Hâm về.”

Nếu đoán sai thì hồn của Hâm Hâm lúc sắp ép khỏi xác .

 

 

Loading...