Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 537: Chân Tướng Năm Xưa, Tiêu Cảnh Từ Là Hoàng Đế Chuyển Thế?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

việc nhờ giúp.”

Ngô Thu Thu trầm ngâm giây lát, gật đầu.

Đã quyết định tìm Tiêu Cảnh Từ giúp đỡ, nghĩa là kể hết chuyện từ đầu đến cuối cho .

Cũng Tiêu Cảnh Từ tin nữa?

Tiêu Cảnh Từ ngược mắt sáng lên.

Ngô Thu Thu việc nhờ giúp?

Nghĩa là chuyện ngay cả Hàn Uẩn cũng giải quyết , chỉ mới ?

Anh ngược thêm vài phần hứng thú.

“Cô cứ đừng ngại.”

Trong lời thậm chí còn chút đắc ý.

“Chuyện dài dòng, phiền thì sẽ từ từ kể.”

Ngô Thu Thu và Hàn Uẩn .

“Ừ.”

Tiêu Cảnh Từ gật đầu, đó : “Có liên quan đến Hàn tướng quân ? Còn cả tên họ Từ nữa?”

Hàn Uẩn khi Ngô Thu Thu trả lời đưa đáp án: “ , liên quan rộng.”

Tiêu Cảnh Từ , cũng thu tâm tư trêu chọc , sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Anh Ngô Thu Thu bao năm nay, vì nguyên nhân Từ lão quái, cuộc đời rối như tơ vò.

Đã chủ động tìm , chắc hẳn chuyện phức tạp.

Anh thực sự nên nảy sinh tâm tư .

“Hai từ từ .”

“Được.”

Ngô Thu Thu uống một ngụm cà phê mang lên.

Kể từ đầu.

Từ việc Từ lão quái vọng tưởng thành tiên, đến Âm Sơn đăng đế, đến miếu Đông Nhạc.

Từ Thi Vương hiện thế, đến Nữ thi áo đỏ, đến từ đường nhà họ Lạc.

Cũng như sự của Tần lão mấy ngày , tối qua Mục lão biến thành giấy.

Ngô Thu Thu kể khá chậm.

Tiêu Cảnh Từ thì càng mày càng nhíu c.h.ặ.t.

Tần lão c.h.ế.t , Mục lão cũng biến thành giấy.

Chuyện lạ đời quả thực thể giải thích rõ ràng.

Anh cũng ngờ, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, Ngô Thu Thu trải qua nhiều chuyện như .

Mấy trải qua nguy cơ sinh t.ử.

Lần chia tay , là t.h.i t.h.ể cha Ngô Thu Thu mất, cô Tương Tây.

Từ đó về liền mất liên lạc.

Tiêu Cảnh Từ khỏi nghiêm túc quan sát mặt mày thiếu nữ mắt.

Khi về những chuyện , giọng điệu cô nhanh chậm, kích động cũng lo âu.

Bình tĩnh như đang kể câu chuyện của khác.

Tim chua xót.

Cũng may Hàn Uẩn tướng quân ở bên cạnh cô.

Tiêu Cảnh Từ thầm thở dài trong lòng, những gì Hàn Uẩn , .

Những ngày nếu Hàn Uẩn bên cạnh Ngô Thu Thu, cũng cô gái vượt qua .

Chuyển sang thấy sự đau lòng đậm đặc như sắp tràn trong mắt Hàn Uẩn.

Tiêu Cảnh Từ mím môi, thu dọn tâm trạng mở miệng: “Nói như , bây giờ cô định tìm miếu Đông Nhạc ? Chẳng lẽ thể giúp gì?”

Miếu Đông Nhạc .

Anh qua, nhưng nơi đó, chẳng chìm từ lâu ?

Dù xây thế nào cũng .

, cần sự giúp đỡ của Tiêu .”

Ngô Thu Thu .

“Không cần khách sáo như , cô cứ gọi thẳng tên .”

Tiêu Cảnh Từ thích Ngô Thu Thu gọi là Tiêu .

Nghe khách sáo xa cách.

Sau đó, tiếp: “ thể giúp gì đây?”

Lại thấy biểu cảm của Ngô Thu Thu trở nên kỳ quái.

Liên tục về phía Hàn Uẩn.

Sao thế, liên quan đến Hàn tướng quân?

“Anh , Hàn Uẩn là của ai chứ?”

Ngô Thu Thu ho nhẹ một tiếng.

Tiêu Cảnh Từ nắm tay đặt lên môi hắng giọng: “Biết.”

Cái , nhỉ.

Từ khi Hàn Uẩn, quả thực đặc biệt điều tra phận của Hàn Uẩn.

Cuộc đời Hàn Uẩn gần như thể làu làu.

Biết vị tướng quân đến từ mấy trăm năm , là nhân vật trong sử sách.

Năm đó đường ban sư hồi triều, cùng mười vạn đại quân đồng loạt biến mất tại núi Trường Bạch.

Trong sử sách cũng là một bí ẩn.

Anh lật xem dã sử.

Nhận chút tin vỉa hè, là khi đó thiên gia kiêng kỵ Hàn tướng quân công cao chấn chủ, nảy sinh hiềm khích, tin lời sàm tấu của kẻ tiểu nhân, dùng những thủ đoạn quang minh chính đại, hãm hại Hàn tướng quân và bộ hạ.

Tuy dã sử thể tin là thật, nhưng lửa khói.

Năm đó chắc chắn xảy chuyện gì đó, mới khiến Hàn Uẩn biến mất khỏi lịch sử.

Lịch sử là công cụ trong tay cầm b.út.

Nói thật, Tiêu Cảnh Từ tò mò về quá khứ của Hàn Uẩn.

Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-537-chan-tuong-nam-xua-tieu-canh-tu-la-hoang-de-chuyen-the.html.]

“Cũng gần giống như xem trong dã sử, tóm phương sĩ và thiên gia liên thủ hãm hại. Mười vạn đại quân chôn vùi tại núi Trường Bạch, Hàn Uẩn g.i.ế.c, phong ấn tại thôn họ Ngô. Từ lão quái thì là chim sẻ rình , gieo hồn đinh lên Hàn Uẩn, để cho một hậu thủ. Sau đó còn các kiếp của Âm Nương Nương mỗi kiếp đều từng đến quan tài của . Cho đến kiếp Hàn Uẩn tỉnh từ thôn họ Ngô.”

Nói thì, trải nghiệm của Hàn Uẩn cũng vô cùng khúc chiết.

Hình như cả thế giới đều qua quan tài của ...

Thế mà ngủ say dậy, chẳng chút gì.

“Quá đáng! Quả thực hôn quân.”

Tiêu Cảnh Từ xong giận đùng đùng, đập bàn một cái.

“Tướng quân vì nước, cuối cùng đ.â.m lưng, thảo nào đất nước cuối cùng đến diệt vong.”

Biểu cảm của Ngô Thu Thu và Hàn Uẩn đồng thời trở nên kỳ quái.

Cô uống một ngụm cà phê: “Tiêu Cảnh Từ, bình tĩnh .”

“Không bình tĩnh .” Lông mày Tiêu Cảnh Từ hạ xuống thấp, “Cả đời ghét nhất loại chuyện .”

“Vậy...” Hàn Uẩn Tiêu Cảnh Từ, trong mắt phản chiếu phong cảnh năm xưa, “Bây giờ tại chúng đến tìm ?”

Tiêu Cảnh Từ: “Không a.”

“Tức là, một khả năng nào đó, vị thiên gia luân hồi chuyển thế ?”

Mi tâm Tiêu Cảnh Từ giật một cái.

Một lát , phản ứng , chỉ mũi , như dám tin: “Các ?”

“Ừm!”

Tiêu Cảnh Từ: “...”

Đùa gì ?

Ý là, là hoàng đế chuyển thế?

Năm đó hãm hại Hàn Uẩn, là kiếp của ?

Vừa đang c.h.ử.i chính ?

“Đừng đùa.”

Anh nghiêm túc .

Rồi uống ngụm cà phê cho đỡ sợ.

“Là thật đấy Tiêu Cảnh Từ. Tất nhiên, nợ kiếp thể tính lên đầu , dù , đó là đó, các là hai độc lập.”

chúng hiện tại thực sự cần giúp tìm miếu Đông Nhạc.”

Ngô Thu Thu .

Tiêu Cảnh Từ Hàn Uẩn.

Ngô Thu Thu và Hàn Uẩn đều lấy chuyện đùa.

Vậy thì là thật ...

Vừa nghĩ đến kiếp của chính là hại c.h.ế.t Hàn Uẩn, trong lòng một cảm giác vi diệu nhàn nhạt.

Sao trùng hợp thế chứ?

“Khụ khụ, , nên giúp các thế nào?”

Theo lý mà miếu Đông Nhạc biến mất .

trong giọng điệu của Ngô Thu Thu, dường như miếu Đông Nhạc vẫn còn.

Anh thể tìm thấy?

Tìm thế nào?

, chuyện thể sẽ nguy hiểm, hơn nữa cũng đơn giản như . cũng cần quá lo lắng, vì trời sinh long tướng, trời cao chiếu cố, tà ma đời gặp đều chỉ nước tránh xa, cho nên chắc sẽ vấn đề lớn.”

Tiêu Cảnh Từ đồng ý , Ngô Thu Thu vui.

vẫn rõ với Tiêu Cảnh Từ, để quyết định .

Tiêu Cảnh Từ hậu tri hậu giác.

“Cho nên đây, cô coi như vật trừ tà mà sai bảo?”

Thảo nào một gặp quỷ, Ngô Thu Thu bảo đầu.

Anh tưởng Ngô Thu Thu sợ hãi cần bảo vệ.

Hóa coi như cái móc treo trừ tà mà dùng.

Nhất thời, biểu cảm mặt Tiêu Cảnh Từ vô cùng đặc sắc.

“Ngô Thu Thu, cô... cô đúng là tận dụng triệt để mà.”

Tiêu Cảnh Từ nghiến răng.

Ngô Thu Thu khan một tiếng.

“Vậy phát huy giá trị thặng dư của vui ?”

Anh vui quá cơ...

“Quay chuyện chính, những gì các đều hiểu , thể giúp các .”

Tiêu Cảnh Từ gần như cần suy nghĩ đồng ý ngay.

Anh đồng ý quá dứt khoát, thậm chí nhất thời Ngô Thu Thu còn phản ứng kịp.

“Anh cân nhắc thêm ?”

Ngô Thu Thu chằm chằm Tiêu Cảnh Từ .

“Có gì mà cân nhắc? Coi như kiếp nợ Hàn tướng quân, kiếp giúp các một tay, cũng coi như trả nợ .”

Tiêu Cảnh Từ khổ một tiếng.

Thực , bất kể chuyện kiếp , nghĩ cũng sẽ đồng ý thôi.

Con ở vị trí thích hợp thể phát huy tác dụng của , bản là một chuyện đáng ăn mừng.

Ít nhất còn thể giúp Ngô Thu Thu.

“Đa tạ.” Hàn Uẩn dậy, cúi chào Tiêu Cảnh Từ một cái, chân thành cảm ơn.

Chuyện Tiêu Cảnh Từ vốn thể cuốn , cũng sẽ chẳng ai gì.

Tiêu Cảnh Từ chọn cách bo bo giữ , mà tình nguyện lội vũng nước đục .

“Tướng quân cần khách sáo, nguyện ý giúp việc , ngoài yếu tố kiếp , cũng là vì kiến thức miếu Đông Nhạc thực sự.”

luôn tin rằng, tà thắng chính. Nếu chúng liên thủ thể dẹp yên những ô uế , đối với ngược là tăng thêm kiến thức, sẵn lòng, Hàn tướng quân.”

Thành thật mà , vì nguyên nhân Ngô Thu Thu, ôm một chút địch ý với Hàn Uẩn.

khi cuộc đời Hàn Uẩn, khó tránh khỏi thổn thức về quá khứ của .

Đồng thời, cũng khâm phục vị thiếu niên tướng quân như .

 

 

Loading...