Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 533: Sự Thật Về Ông Ngoại, Mảnh Ngói Xanh Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đừng sợ, ở đây, sẽ luôn ở bên em.”

Bàn tay xương của Hàn Uẩn ôm lấy cô, luồn qua mái tóc, càng lúc càng dùng sức. Hận thể hòa tan hai một.

“Hàn Uẩn, ?” Ngô Thu Thu thẳng lưng dậy.

“Hửm?” Hàn Uẩn nhướng mày, nghiêm túc : “Em .”

“Chính là, cho đến ngày hôm nay, em luôn cảm thấy, lấy chúng tâm điểm tỏa những xung quanh, dường như họ đều những sợi dây vô hình đang điều khiển họ, đây em cũng tưởng là Âm Sơn Khôi Tuyến. giờ xem , đó là những sợi dây kết nối vận mệnh của họ, một thời điểm thích hợp nào đó, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t họ.”

Cái c.h.ế.t của Tần lão càng khiến Ngô Thu Thu khẳng định suy nghĩ . Một đời sẽ gặp bao nhiêu ? Ngô Thu Thu tính rõ. tính rõ .

Phàm là những giao thiệp với cô, dường như đều những sợi dây vô hình trói buộc. Chúng dệt nên một cái l.ồ.ng giam khổng lồ, nhốt cô, cũng nhốt những khác. Muốn cắt đứt mớ dây rối rắm , cô còn một chặng đường dài .

mà, sắp . Ngô Thu Thu lờ mờ cảm thấy, cô sắp đến đích . Mỗi một chuyện xảy gần đây, dường như đều đang báo rằng, cô đang dần tiếp cận sự thật. thêm c.h.ế.t nữa.

mà, , em cũng .” Hàn Uẩn .

Bọn họ tuy là quân cờ, nhưng cũng là biến lớn nhất trong bàn cờ. Nói trắng , mấu chốt phá cục vẫn luôn ở bản họ.

“Ừm. Mấy ngày nay ông ngoại giấy động tĩnh gì ?” Nụ của Ngô Thu Thu rạng rỡ trở .

Ngón tay Hàn Uẩn cử động, giữa trán hiện lên một nét suy tư.

“Ông dường như em phát hiện ông giấy .”

“Ông ?” Ngô Thu Thu giật . Cô cẩn thận mà. Chẳng lẽ bên cạnh cô cũng tai mắt?

“Ừ, tối hôm qua, cố ý để lộ sơ hở cho thấy, ông biến thành giấy.” Hàn Uẩn gật đầu.

Cố ý để lộ sơ hở, chuyện chút kỳ lạ .

cảm thấy, thể ông nhắc nhở em điều gì đó.” Hàn Uẩn nhíu mày đầy vẻ suy nghĩ.

“Đi, xem ông .”

Ông ngoại giấy vẫn luôn ngủ riêng phòng với Lý Mộ Thanh, cho nên Lý Mộ Thanh bao giờ phát hiện sơ hở. Ông diễn bao nhiêu năm nay, chủ động lộ sơ hở cho Hàn Uẩn lúc , chắc chắn là nhắc nhở điều gì. Ngô Thu Thu cảm thấy, nếu ngay thì sẽ muộn mất.

Cô lập tức tới phòng của ông ngoại giấy.

Lúc trong phòng Mộ lão đèn đuốc sáng trưng, bóng in cửa sổ cho thấy ông đang luyện chữ. Có giúp việc bưng một chén đến ngoài cửa, gõ gõ cửa. Sau tiếng gõ cửa, trong phòng yên tĩnh. Người giúp việc gõ cửa. Lúc mới tiếng vọng :

“Vào .”

Người giúp việc liền đẩy cánh cửa đang khép hờ. Chỉ thấy tiếng két, ánh đèn vàng ấm áp trong phòng hắt lên giúp việc.

“Thưa ông, tối ạ.”

Cậu cúi đầu. Chỉ thấy bên bàn việc, Mộ lão ghế thái sư, bất động cúi đầu thấp, như đang chằm chằm chữ giấy tuyên. Một chùm sáng chiếu lên Mộ lão. Khiến cả Mộ lão như tỏa một tầng ánh sáng mờ ảo. Nhìn rõ lắm.

Chữ giấy tuyên cách xa, giúp việc rõ lắm, chỉ cảm thấy màu đỏ chút ch.ói mắt. Tối nay chút kỳ lạ. Cậu nghĩ. cũng dám hỏi nhiều, vội vàng tới, định đặt chén xuống rời .

Lạo xạo lạo xạo.

Xoẹt xoẹt xoẹt.

Bỗng nhiên, tiếng sột soạt như tiếng giấy ma sát truyền tai. Cậu tưởng là Mộ lão đang chữ, liền nhân cơ hội ngẩng đầu một cái.

Cái , khiến thể bưng chắc chén trong tay nữa, trực tiếp rơi xuống đất vỡ tan tành. Người cũng ngã phịch xuống đất lùi phía .

“Giấy... giấy...”

Chỉ thấy Mộ lão vốn dĩ vẫn là một bình thường, ngay mặt , cơ thể từng chút từng chút mất nước, nhăn nheo , biến thành làn da giống như giấy. Chỉ cần chọc nhẹ một cái, nó sẽ nứt toác . Quần áo của Mộ lão vẫn là dáng vẻ lúc , nhưng biến thành đồ dán giấy . Không, là, cả Mộ lão biến thành giấy.

“Đừng, đừng qua đây...”

Người giúp việc hét lớn, khỏi phòng, nhưng cửa phòng bỗng nhiên tự động đóng , đèn trong phòng vụt tắt.

Người giấy từ từ đầu về phía giúp việc. Trên khuôn mặt dẹt đan bằng khung tre, là lớp giấy dó mỏng manh, bên vẽ một khuôn mặt nhăn nheo. Ngũ quan phẳng lì, ánh mắt càng thêm đờ đẫn.

“Hộc...”

“Hộc...”

Người giấy dậy, lê bước chân cứng ngắc về phía .

“Không... thời gian.”

“Tìm, tìm...”

Cái bóng ánh trăng chiếu qua cửa sổ kéo dài thườn thượt, phủ lên giúp việc.

“Ông đừng qua đây, a... cứu mạng, cứu mạng với.” Người giúp việc hét lớn lùi về phía .

“Đừng .” Người giấy túm c.h.ặ.t lấy cổ áo giúp việc.

Khuôn mặt vẽ màu dẹt dí , càng lúc càng áp sát. Cậu thậm chí ngửi thấy mùi hồ dán.

“Buông ... cứu mạng...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-533-su-that-ve-ong-ngoai-manh-ngoi-xanh-bi-an.html.]

tay giấy như dán c.h.ặ.t áo , nắm c.h.ặ.t.

“Thời gian, thời gian...”

Cổ họng giấy như xé rách, chuyện đứt quãng. giúp việc nghĩ nhiều thế? Nỗi sợ hãi nhấn chìm tâm trí. Cậu chỉ thể hét lên thất thanh. Tiếng hét x.é to.ạc màn đêm, đó trợn mắt ngất .

“Em thấy tiếng gì ?” Bước chân Ngô Thu Thu bỗng khựng .

Hàn Uẩn gật đầu. Tiếng động truyền đến từ phòng ông ngoại giấy. Trong lòng Ngô Thu Thu thắt , tăng tốc bước chân.

Đợi đến khi hai tới, thấy cửa phòng ông ngoại giấy đóng c.h.ặ.t. Lý Mộ Thanh và những khác cũng tiếng chạy tới.

“Sao ?”

Ngô Thu Thu chỉ phòng: “Truyền từ trong phòng ông ngoại.”

“Lão Mộ?”

Trải qua chuyện mấy ngày , trong lòng Lý Mộ Thanh đối với chuyện gì cũng chút sợ hãi. Bà tiến lên đập cửa rầm rầm.

“Lão Mộ, lão Mộ mở cửa.”

trong phòng ai trả lời, cửa khóa trái từ bên trong, đèn cũng tắt.

“Bà ngoại, bà tránh một chút.”

Ngô Thu Thu tới nhẹ nhàng đẩy Lý Mộ Thanh . Sau đó tung một cước cánh cửa gỗ chạm khắc. Rầm rầm mấy cước, cửa thật sự Ngô Thu Thu đá tung .

Lý Mộ Thanh: “Tiểu Thu, bà thực hy vọng con trở thành một thục nữ.”

“Đây là hành vi khá thục nữ của con ạ.”

Ngô Thu Thu , đó lao phòng. Một tay ấn bật đèn tường.

“Cái ...” Lý Mộ Thanh theo che miệng, lảo đảo vài bước: “Lão Mộ, biến thành thế ?”

Chỉ thấy trong phòng, Mộ lão biến thành một con giấy. Người giúp việc đất vẫn đang hôn mê.

“Không biến thành thế , ông vẫn luôn là thế .” Ngô Thu Thu .

“Cái gì?”

Lý Mộ Thanh cảm thấy não bộ đủ dùng. Người chồng chung sống mấy chục năm, là giấy? Chuyện ai mà tin ?

, ông chính là giấy, vẫn luôn là một giấy.”

Ngô Thu Thu xổm xuống, lật giấy . Cô phát hiện ông ngoại giấy vẫn luôn túm c.h.ặ.t cổ áo giúp việc, chỉ bên ngoài, dường như lời . Giống như cảm giác thời gian cấp bách kịp nữa . Là đang gợi ý điều gì? Có thể cô đoán sai. Ông ngoại giấy lẽ hại cô.

Ngô Thu Thu từ trong bàn tay nắm c.h.ặ.t của ông ngoại giấy, phát hiện một vật màu xanh lục.

“Đây là...”

Ngô Thu Thu cạy vật đó từ tay giấy. Soi ánh đèn quan sát kỹ, bóng loáng như ngọc. Bên trong lộ vài tia m.á.u đỏ. Xung quanh tia m.á.u tản hắc khí lờ mờ. Vật to cỡ móng tay cái, mép cũng gọn gàng. Giống như bẻ gãy từ đó.

“Là, ngói xanh của Đông Nhạc Miếu.” Ngô Thu Thu bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.

Hàn Uẩn và Ngô Thu Thu . Gần như xác định đây là ngói xanh của Đông Nhạc Miếu. Ông ngoại giấy đưa cái cho cô ?

“Em xem, Thu Thu.”

Hàn Uẩn chỉ chân ông ngoại giấy. Bên chằng chịt những sợi huyết tuyến đỏ như mạng nhện. Ngàn tơ vạn sợi, quấn đầy đôi chân đan bằng khung tre.

“Âm Sơn Khôi Tuyến.”

Ông ngoại giấy, là một phục b.út nữa mà Từ Lão Quái chôn xuống.

về phía bàn việc, giấy tuyên bên trải ngay ngắn, một chữ lớn màu đỏ.

“Tử” (C.h.ế.t).

Đó là một chữ T.ử vô cùng vặn vẹo. Mỗi một nét b.út, đều là sự vặn vẹo đến cực điểm, đều cảm giác m.á.u đang tuôn xối xả. Nét b.út giống như xúc tu đang bò. Nhìn một cái tim liền đập thình thịch.

Ngô Thu Thu nhíu mày, đây là ông ngoại giấy , với cô chỉ đường c.h.ế.t?

mà...

“Không đúng.”

“Hàn Uẩn xem, nét b.út của chữ T.ử .”

Tuy vẻ vặn vẹo, nhưng bóng dáng của một chữ khác.

“Sinh.”

Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên, chút phức tạp ông ngoại giấy.

“Ông ngoại em trong đường c.h.ế.t, tìm đường sống.”

 

 

Loading...