Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 526: Lý Mộ Nhu Có Lẽ Không Phải Người?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:47:10
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đời , vốn dĩ hai chữ công bằng.
“Lạc Tuyết Nhiên, đối với kẻ yếu, đời tồn tại sự công bằng. Công bằng là do tranh giành mà , do đòi hỏi mà .”
Ngô Thu Thu xong, kéo Lạc Tuyết Nhiên dậy.
“Bất kể năm đó vì lý do gì, ngươi trở thành chấp b.út qua các thế hệ, tiếp tộc quy nhà họ Lạc, tạo những cái c.h.ế.t t.h.ả.m của các đời Âm Nương Nương, nhưng, vận mệnh tìm đến chúng , chúng công bằng là thể giải quyết .”
Lạc Tuyết Nhiên lẩm bẩm: “Cho nên, là Lạc gia nữ, sẽ vì vận mệnh của và ngươi hoán đổi mà thể thoát . Ta trả món nợ mà nợ.”
“Ta là tự kén tự chui.”
“Được , chúng thôi.”
Ngô Thu Thu đáp lời Lạc Tuyết Nhiên.
Nàng tự đẩy cửa ngoài .
Lạc Tuyết Nhiên một ngẩn trong đó.
Lý Mộ Thanh vẫn luôn mong ngóng bên ngoài, thấy Ngô Thu Thu , liền lập tức tới.
“Tiểu Thu, ?”
Ngô Thu Thu lắc đầu tỏ ý .
“Vậy Tuyết Nhiên thì ?”
Lý Mộ Thanh lo lắng Lạc Tuyết Nhiên đang ngẩn bên trong.
“Mơ thôi, lẽ di chứng nặng.”
Ngô Thu Thu giải thích nhiều.
Lý Mộ Thanh chút lo lắng, liền tự phòng tĩnh tu chuyện với Lạc Tuyết Nhiên.
“Chuyện các hôm nay đến tìm xong chứ? Vậy ngủ trưa đây.”
Vương đạo trưởng ngáp một cái, liền thẳng.
Không chút dây dưa.
Người đắc đạo đều phóng khoáng như ?
Ngô Thu Thu ngẩn .
Còn tưởng Vương đạo trưởng sẽ dặn dò đôi câu.
Kết quả rời một cách mượt mà như .
“Bây giờ còn ai, Ngô tiểu thư, cô cũng chuyện với lão hủ ?”
Bên bàn đá, chỉ còn Ngô Thu Thu và Tần lão.
Ngô Thu Thu vốn dĩ chuyện liên quan đến Lý Mộ Nhu hỏi Tần lão, lúc cũng là một cơ hội .
“Vâng. hỏi chuyện của bà ngoại .”
Ngô Thu Thu .
Lười tỏ cao thâm nữa.
“Ồ, bà ngoại nào?” Tần lão cố ý hỏi.
Hầy, lão già .
“Lý Mộ Nhu.”
Ngô Thu Thu lấy chén mặt Tần lão .
Tần lão quả nhiên phát hiện.
Đương nhiên, cũng thể trò vặt ông căn bản để tâm.
“Cô sư , cô cái gì?”
Tần lão hỏi.
“Tất cả.”
“Ồ, nhưng Tiểu Thu , con thể gọi một tiếng Tần gia gia .”
Dù Ngô Thu Thu cũng là đứa trẻ do Lý Mộ Nhu nuôi lớn.
Ngô Thu Thu dậy: “Tần mù.”
Tần lão: “... Con bé .”
“Tần gia gia, ông .”
Ngô Thu Thu đổi giọng dịu dàng.
Khiến cho lòng Tần lão như tàu lượn siêu tốc, lên xuống thất thường.
“Sư lúc ba tuổi hơn sư phụ mang về, chúng ẩn cư trong núi, khi nó lớn, từng xuống núi.”
Tần lão .
Thật sự gì kỳ lạ.
“Vậy ông lưng bà ngoại một cái bớt ?” Ngô Thu Thu như điều suy nghĩ.
Tần lão bật dậy: “Con bé chuyện kiểu gì ? Tần mù quang minh lạc, con nghĩ sẽ xem bớt lưng sư ?”
Ngô Thu Thu cạn lời: “ còn tưởng ông sẽ là mù thấy chứ.”
Tần lão xua tay: “Người sinh mù.”
Ngay khi Ngô Thu Thu định bỏ qua câu hỏi , Tần lão : “ cũng , lưng sư bớt.”
Ngô Thu Thu: “Vậy ông giả vờ cái quái gì ?”
Không quang minh lạc ?
“Khụ khụ.”
Tần lão ho nhẹ một tiếng, tiếp tục : “Cái bớt tự thấy, là lúc nó nhà họ Lý tìm về mới , loại như con tưởng tượng .”
“Tần lão, cũng vòng vo với ông nữa. Bây giờ nghi ngờ, Lý Mộ Nhu, thể là Lý Mộ Nhu thật.”
Tay Tần lão quả nhiên cứng đờ: “Cô gì?”
Cái gì gọi là Lý Mộ Nhu là Lý Mộ Nhu thật?
Lẽ nào hai Lý Mộ Nhu?
Ngô Thu Thu biểu cảm của Tần lão, liền đoán Tần lão cũng chuyện.
“ và bà sống chung những năm , từng thấy bà cái bớt nào.”
“Cho nên mới chuyện từ nhỏ đến lớn của bà , hoặc là lúc nào xảy bước ngoặt lớn.”
Có lẽ chính là bước ngoặt đột ngột đó, khiến Lý Mộ Nhu thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-526-ly-mo-nhu-co-le-khong-phai-nguoi.html.]
Sắc mặt Tần lão trở nên nghiêm túc.
Một lát mới : “Ừm, con .”
Tiếp đó Tần lão kể chuyện từ nhỏ đến lớn của Lý Mộ Nhu, gần như là tường tận bỏ sót chi tiết nào cho Ngô Thu Thu.
Biết Lý Mộ Nhu lúc nhỏ cũng ngây thơ đáng yêu, hoạt bát lanh lợi.
Chỉ duy nhất thích tu tập thuật pháp và trát giấy cùng Từ lão quái.
Thậm chí thường xuyên quậy phá lúc Từ lão quái dạy bà.
Suốt ngày chạy xuống núi tìm nhà.
Trong đầu Ngô Thu Thu cũng khỏi hình dung một thiếu nữ tinh ranh quỷ quái.
Đó chính là Lý Mộ Nhu lúc nhỏ.
“, năm sư chín tuổi, một đêm nó mất tích, đêm đó ngay cả sư phụ cũng tính phương vị của nó. Sư phụ để tâm, tìm, thì tìm cả đêm nhưng kết quả.”
“Kết quả mười hai canh giờ, nó tự trở về, đêm đó mưa lớn, nhưng lúc nó về quần áo đều khô, là lạc đường trong rừng, ngủ trong cái hố do thợ săn đào một đêm, trời sáng mới bò .”
“Từ đó về , sư dần dần như biến thành một khác, còn thích quậy phá như nữa, mà bắt đầu nghiêm túc học theo, hơn nữa, tính cách cũng dần trở nên âm trầm. sự đổi là tiềm tàng, thực cũng để ý, nghĩ rằng con gái lớn , tính cách riêng cũng là bình thường.”
Tần lão .
Vậy khả năng, chính là đêm đó, Lý Mộ Nhu đổi thành một khác.
Vậy cái bớt lúc trở về nhà họ Lý, thể là cố ý .
tướng mạo thể giống Lý Mộ Thanh đến ?
Ngô Thu Thu thể hiểu .
Lại đất nặn, thể tùy ý nặn hình dạng mong ...
Khoan !
Trong đầu Ngô Thu Thu lóe lên một tia sáng, tiếp đó da đầu tê dại.
Lỡ như chính là nặn thì ?
Trên đời vốn đủ loại kỳ nhân dị sĩ, những thủ đoạn thần bí đó càng khó lường.
Cổ mạn đồng của Nam Dương, vu cổ tiểu nhân của Miêu Cương, và cả giấy, tượng đất, đều thể hóa thành hình dạng thường, trộn đám đông, ít ai phát hiện.
Nàng nghi ngờ rằng, Lý Mộ Nhu lẽ căn bản là ?
Lý Mộ Nhu sống ở thôn họ Ngô bốn mươi năm, nàng và Lý Mộ Nhu cũng nương tựa mười tám năm, nếu Lý Mộ Nhu là , là cái gì?
Sau Lý Mộ Nhu mắc bệnh nan y, đủ các loại kiểm tra, đó rõ ràng là một bình thường.
Tại ai phát hiện?
Hơn nữa, nàng tự tay chôn cất Lý Mộ Nhu, còn tận mắt thấy t.h.i t.h.ể của Lý Mộ Nhu Thi Hoàng Trùng nuốt chửng.
Rốt cuộc là chỗ nào đúng?
Hay là do nàng nghĩ nhiều?
Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy trong đầu một mớ hỗn loạn.
“Con nghĩ điều gì ?” Tần lão phát hiện Ngô Thu Thu cứ im lặng, khỏi mở miệng hỏi.
“Không , càng nghĩ càng loạn.”
Ngô Thu Thu lắc đầu.
Nàng thật sự nghĩ chuyện là .
Sắc mặt Tần lão cũng nghiêm trọng.
Nghĩ đến sư của thể đ.á.n.h tráo mà , lòng ông cũng phức tạp.
dù cũng lớn tuổi, nhận vấn đề cũng diện hơn.
Thế giới là của trẻ.
Người xông pha gian nan hiểm trở, cũng là trẻ mắt.
“Có những vấn đề nghĩ thông, thể là đến lúc. Giống như các con bài toán , đến bước đó.”
“Đợi đến lúc, nước chảy thành sông, vấn đề cũng sẽ giải quyết dễ dàng.”
Tần lão an ủi.
Ngô Thu Thu gật đầu bừa.
Cũng chỉ thể nghĩ như .
“Ồ đúng , ông miếu Đông Nhạc ?”
Ngô Thu Thu hỏi.
Tay Tần lão run.
“Con tìm miếu Đông Nhạc?”
“Vâng.”
“Là vì sư phụ ?” Tần mù chắc chắn .
Sau đó, lắc đầu: “Tiểu Thu, thể rõ cho con , về sư phụ của , nhiều hơn con, ông vốn là một thần bí, chỉ là một đứa trẻ mồ côi ông nhặt về, thiên phú cao, tính cách bình thường, ông cũng tin tưởng nhiều, cho nên mới sắp xếp ở bên cạnh Tuyết Nhiên tiểu thư.”
“Vậy ông miếu Đông Nhạc?”
Ngô Thu Thu rõ ràng thấy tay Tần lão run.
Lão già đang dối.
Tần lão lắc đầu: “Không .”
“Vậy đưa Lạc Tuyết Nhiên tìm.” Ngô Thu Thu chỉ thể dùng đến chiêu cuối.
Nói xong dậy chuẩn đến phòng tĩnh tu gọi Lý Mộ Thanh và Lạc Tuyết Nhiên .
Tần lão:...
“Con đợi .”
Tần lão cuối cùng mở miệng gọi Ngô Thu Thu .
“Tần lão nghĩ điều gì ?”
Ngô Thu Thu nghiêng đầu.
“Haiz.”
Tần lão thở dài.
“Miếu Đông Nhạc dễ tìm như , nó vốn ở dương gian, con tìm thế nào?”