Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 513: Bí Mật Từ Đường Và Lời Nguyền Gia Tộc Họ Lạc
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:57
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Uẩn thoáng qua Mục lão. Có chút hiểu. Người giờ chẳng cảm giác tồn tại gì mấy. Hôm nay đột nhiên đến hỏi thăm sự sắp xếp của Ngô Thu Thu?
“Cô tự quyết định là .”
Hàn Uẩn gật đầu xã giao.
“Cũng , Hàn tướng quân nghỉ ngơi sớm .”
Mục lão cũng cưỡng cầu, chậm rãi bước .
Hàn Uẩn lẳng lặng theo bóng lưng Mục lão. Bóng hoa đổ dài ánh trăng. Thấp thoáng trong bụi cỏ, dường như thể thấy những sợi tơ hồng. Hàn Uẩn ném một đoàn Minh hỏa, phát hiện sợi tơ hồng căn bản tồn tại.
Nhìn lầm ?
Hắn ngẩng đầu bóng lưng Mục lão, trong mắt thêm vài phần nghi hoặc. Người ... dường như đơn giản như , là do ảo giác?
Ở một bên khác, Lạc Tuyết Nhiên vẫn ngủ, mà đến phòng của ba .
“Tuyết Nhiên? Sao còn ngủ?”
Mục Hoài Ngọc thấy Lạc Tuyết Nhiên, bàn tay đang bôi kem dưỡng da dừng . Lạc Kim Vũ đang giường sách.
“Sao con gái?”
“Ba , con chuyện hỏi hai .”
Lạc Tuyết Nhiên chui lòng Mục Hoài Ngọc.
“Chuyện gì? Có tâm trạng ?” Mục Hoài Ngọc thấy sắc mặt Lạc Tuyết Nhiên lắm, đoán chừng là vì Ngô Thu Thu mà vui.
“Đừng sợ, ba chống lưng cho con, con bé hoang dã bắt nạt con gái ba .” Lạc Kim Vũ cũng .
“Ui chao.” Lạc Tuyết Nhiên chút phiền muộn vò đầu: “Con đến vì chuyện .”
Sao tất cả đều cảm thấy cô sẽ vì Ngô Thu Thu trở về mà vui nhỉ? Cô thật sự . Con thể trải qua bao nhiêu biến cố trọng đại như mà chẳng trưởng thành lên chút nào?
“Vậy thì?” Mục Hoài Ngọc và Lạc Kim Vũ đều chút nghi hoặc. Con gái đến để gì?
“Con hỏi, ông bà nội của con ? Con từng ba nhắc tới.”
Lạc Tuyết Nhiên nhớ tới câu hỏi hôm nay của Ngô Thu Thu, suy nghĩ vẫn quyết định đến hỏi Lạc Kim Vũ. Tránh để Ngô Thu Thu bộ dạng coi thường cô . Ngày mai sẽ khiến Ngô Thu Thu cô bằng con mắt khác.
Nghe , Mục Hoài Ngọc biểu cảm gì. Lạc Kim Vũ biến sắc.
“Sao đột nhiên nhớ tới hỏi cái ?” Lạc Kim Vũ đặt sách xuống, Lạc Tuyết Nhiên dò hỏi.
“Chỉ là đột nhiên tò mò, con ông bà ngoại, ông bà nội.”
Lạc Tuyết Nhiên cũng là Ngô Thu Thu .
“Xì.” Mục Hoài Ngọc khẩy một tiếng: “Ba con năm đó chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, ở kinh đô tay trắng dựng nghiệp cơ ngơi , nếu bà ngoại con thấy gia cảnh trong sạch, cũng sẽ đồng ý gả cho ba con.”
Trong lời chút cao ngạo. Nói cho cùng, nội hàm của Lạc gia vẫn kém một chút.
Lạc Kim Vũ mất kiên nhẫn nhíu mày: “Thiếu em ăn thiếu em mặc, dù thế nào nữa, bao năm qua trong giới phú hào kinh đô cũng má.”
“Không bọn họ, khác thể nể mặt ông ? Ông thể đến bước ?” Mục Hoài Ngọc khinh thường .
Chỉ thế thôi mà Lạc Kim Vũ còn ngoài tìm đàn bà. Đàn ông quả nhiên chỉ khi treo lên tường mới thành thật. Tất nhiên, bà phát tác là vì Lạc Kim Vũ tuy cờ xí phấp phới bên ngoài, nhưng dám con riêng.
Lạc Tuyết Nhiên đau đầu day day thái dương: “Hai đừng cãi nữa.” Suốt ngày cứ ồn ào.
“Mục Hoài Ngọc, bà thế quá đáng đấy? Chuyện rách nát nhà bà còn rõ , đừng tưởng , năm đó chính là ruột bà tráo đổi con gái, nếu bà thể gả cho ? Mục Uyển Tình là c.h.ế.t cho bà, đúng cô mới là vợ . Bà sống cuộc đời của khác, trộm vui mừng , còn ở mặt nhe nanh múa vuốt thật là quá đủ .”
Lạc Kim Vũ thấy Mục Hoài Ngọc ở mặt con gái nể mặt như , cũng nổi giận. Ngay tại chỗ lôi chuyện cũ rích đó .
Mục Hoài Ngọc tức đến run rẩy, khuôn mặt bảo dưỡng kỹ càng cũng tức đến nhăn nheo. Bà chỉ Lạc Kim Vũ: “Ông... ông...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-513-bi-mat-tu-duong-va-loi-nguyen-gia-toc-ho-lac.html.]
“Ông” nửa ngày thốt nên lời. Dù sự thật thể chối cãi.
“Đủ !” Lạc Tuyết Nhiên hét lớn một tiếng.
Hai vợ chồng đang gay gắt đối đầu lập tức cùng về phía cô .
“Con chỉ đến hỏi chút chuyện, hai cãi , con .”
Lạc Kim Vũ vội vàng : “Đừng , con gái ngoan, con hỏi .”
“Chính là chuyện nãy.” Lạc Tuyết Nhiên hất cằm.
“Không sai, ba vốn là Hoa Đông, năm đó trong nhà gặp biến cố, cả nhà già trẻ ngoại trừ ba, bộ đều c.h.ế.t hết, ba còn cách nào khác một đến kinh đô kiếm sống.” Lạc Kim Vũ .
“Vậy bao nhiêu năm nay, ba đều nhắc tới, cũng tế tổ?” Lạc Tuyết Nhiên trừng lớn đồng t.ử. Biến cố gì mà thể khiến cả nhà già trẻ c.h.ế.t sạch?
Nghe , thần sắc Lạc Kim Vũ chút tự nhiên, giống như điều gì kiêng kỵ. thấy biểu cảm của Lạc Tuyết Nhiên, Lạc Kim Vũ c.ắ.n răng vẫn : “Bởi vì, cái c.h.ế.t của nhà là một lời nguyền, ông nội con khi c.h.ế.t , ba đến kinh đô, cả đời bước chân Hoa Đông nửa bước, nếu ba, vợ con của ba, cũng sẽ vết xe đổ của họ.”
Đây cũng là lý do tại , Lạc Kim Vũ nhiều năm qua tuyệt đối nhắc tới chuyện nhà. Cũng từng về quê tế tổ. Bởi vì t.ử trạng của cả nhà già trẻ năm đó, thực sự là quá kinh hãi.
“Lời nguyền?” Đầu óc Lạc Tuyết Nhiên ong lên một tiếng.
“Lạc gia vốn là danh gia vọng tộc, gia phả truy ngược mãi đến cuối thời Nam Tống, xa hơn nữa thì ghi chép. về càng ngày càng điêu tàn, cứ cách tám mươi mốt năm, trong tộc sẽ gặp một biến cố trọng đại, mãi cho đến đời ba, chỉ còn một ba, ông nội con ngàn dặn vạn dò, về.”
Lạc Kim Vũ nhắc tới những chuyện , sắc mặt cũng chút quái dị. Gặp biến cố trọng đại gì ông cũng . Dường như là điều kiêng kỵ trong tộc. Trong nhà ông bà nội cha, các bác các chú, thím, cháu trai cháu gái, tổng cộng hai mươi ba miệng ăn, bộ đều c.h.ế.t. Lúc c.h.ế.t cũng cho ông lời nguyền là gì.
“Vậy ba từ đường Lạc gia của chúng ?” Cổ họng Lạc Tuyết Nhiên chút khô khốc, nhưng vẫn hỏi.
“Biết, hoang phế điêu tàn , mấy chục năm trôi qua, e rằng di chỉ cũng tìm thấy nữa.” Ông theo lời cha, hơn ba mươi năm về. Ai cái thôn đó giờ ?
Lạc Tuyết Nhiên ngốc. Nghe Lạc Kim Vũ , bỗng nhiên ý thức Ngô Thu Thu tối nay hỏi cô chuyện tuyệt đối vô duyên vô cớ. E rằng, lời nguyền khủng khiếp của Lạc gia chuyện . Thậm chí còn quan hệ với việc Ngô Thu Thu .
Vừa ba tuy khó , nhưng cũng lý. Nếu chuyện Lý Mộ Nhu tráo con, gả cho ba chính là của Ngô Thu Thu. Vậy thì, Ngô Thu Thu chính là con gái Lạc gia.
Tất nhiên, hiện thực xảy biến hóa to lớn, giả thiết cũng thành lập. cô hiểu, Lạc gia chắc chắn bí mật, Lạc Gia Từ Đường cũng nhất định ẩn giấu thứ gì đó. Cô cảm thấy kinh hãi nhất là, ông bà nội của cô mà cũng dính dáng đến chuyện .
Một chuỗi sự kiện , rốt cuộc lan rộng đến phạm vi nào? Cô dám nghĩ. Sắc mặt cũng càng ngày càng trắng bệch. Dường như, bọn họ đều là một quân cờ tùy ý di chuyển.
“Tuyết Nhiên? Tuyết Nhiên?” Thấy sắc mặt Lạc Tuyết Nhiên khó coi như , Mục Hoài Ngọc chút lo lắng lay lay cô : “Bảo bối con chứ? Con đừng ba con bậy mấy thứ .” Nói xong hung hăng trừng Lạc Kim Vũ một cái.
Lạc Kim Vũ mất kiên nhẫn : “Tuyết Nhiên cũng trẻ con nữa, một việc nên để nó , huống hồ, hiện tại cũng định về.”
“Ba , con đây.”
Cô xong liền vội vã rời khỏi phòng. Thông tin nhận tối nay, lực sát thương đối với cô quá lớn. Ngô Thu Thu lúc ăn cơm cố ý hỏi cô chuyện , chắc chắn cũng là gì đó.
Vậy Lạc Gia Từ Đường , cô thám thính cho nhẽ. Tuy Lạc Kim Vũ nhấn mạnh, ông bà nội khi lâm chung về, nhưng cô lờ mờ loại cảm giác, lời nguyền kết thúc.
Từ lúc Ngô Thu Thu hỏi đến chuyện Lạc Gia Từ Đường, bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay chuyển nữa. Không thể trốn, cũng trốn thoát. Phải về đối mặt, chừng thể tìm một con đường sống.
Lạc Tuyết Nhiên ngay lập tức tìm Ngô Thu Thu cho rõ ràng. Đến lúc đó cùng Lạc Gia Từ Đường ở Hoa Đông. nhớ tới Ngô Thu Thu hình như chuyện với bà ngoại , liền ngạnh sinh sinh đè nén sự nôn nóng trong lòng xuống.
Lúc còn thấy Hàn Uẩn đang canh giữ bên ngoài. Cô cũng chỉ vội vàng liếc mắt một cái, bước chân rối loạn về phòng .
Hàn Uẩn nhướng mày. Sao tối nay ai cũng kỳ lạ thế nhỉ?
Trở về phòng, Lạc Tuyết Nhiên bàn trang điểm bằng gỗ đỏ, khuôn mặt trắng bệch của trong gương.
“Khụ khụ khụ khụ, khụ khụ khụ khụ.”
Đột nhiên cô bắt đầu ho khan kịch liệt, thể cúi đầu đưa tay che miệng.
Tuy nhiên điều Lạc Tuyết Nhiên thấy là, khi cô cúi đầu xuống, trong gương tịnh bất kỳ động tác nào, chỉ lẳng lặng cô ho khan.