Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 506: Quái Vật Hình Người Và Chuyến Đi Đến Kinh Đô

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Thu Thu căn bản tránh kịp, trực tiếp đè ngã xuống đất.

Tứ chi của tân sinh thể đều giẫm lên Ngô Thu Thu.

Lực đạo lớn.

Ngô Thu Thu suýt thì thổ huyết.

Đôi mắt trắng xám nhân tính , chằm chằm Ngô Thu Thu, mặt vô cảm, giống như đang , mà là thức ăn.

Máu tươi đỏ ch.ót còn vương môi, ch.ói mắt như .

Ngô Thu Thu thậm chí cảm thấy giây tiếp theo, nàng sẽ một ngụm c.ắ.n đứt cổ.

Gần như cùng lúc tân sinh thể nhảy lên, Hàn Uẩn tay.

Trường thương hung hăng hất eo tân sinh thể.

Thậm chí xuyên thấu sống lưng tân sinh thể, m.á.u tươi lập tức b.ắ.n .

Tuy nhiên nó dường như cảm thấy đau, vẫn cứ đè c.h.ặ.t Ngô Thu Thu.

Gần như nghiền nát xương cốt Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu hề sợ hãi thẳng mắt nó.

“Ngươi gì?”

“Trong cơ thể ngươi đang chảy dòng m.á.u của .”

Đôi đồng t.ử trắng xám run lên, hiện lên một tầng cảm xúc mờ mịt.

Tân sinh thể toác miệng, bên trong là hàm răng trắng ởn như cưa thép.

“Mẹ... .”

Giọng siêu khó , y hệt tiểu quái vật.

ngữ điệu, là của A Thi.

Không nhanh chậm, trầm thấp lực.

Cảm xúc giống A Thi, biểu hiện giống tiểu quái vật.

Đây chính là tân sinh thể khi tiểu quái vật và A Thi dung hợp, sở hữu đặc điểm của cả hai.

Nghe thấy tiếng , Ngô Thu Thu buông lỏng tâm tình, Hàn Uẩn cũng thu hồi trường thương, chỉ là ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t lấy nó.

“Quả nhiên, ngươi thất vọng.” Ngô Thu Thu nhàn nhạt .

“Mẹ.” Tân sinh thể thè lưỡi l.i.ế.m mặt Ngô Thu Thu.

“Đã lớn thành hình . Có thể đừng chuyện buồn nôn như ?”

Ngô Thu Thu đẩy nó : “Sau vẫn gọi là A Thi nhé?”

A Thi dị nghị, khi Ngô Thu Thu đẩy , thể lăn một vòng, giống như tiểu quái vật rạp đất, căn bản vẫn dùng tứ chi của .

Chỉ bò trườn âm u mặt đất...

Bò đến chân Ngô Thu Thu, ôm chân Ngô Thu Thu, cọ cọ.

Trước đây nó là tiểu quái vật, Ngô Thu Thu thấy lạ.

Bây giờ lớn thành hình dáng A Thi, cô gái xinh bò trườn âm u đất, cảnh tượng thế nào cũng thấy quỷ dị.

“A Thi chị , em dùng chân lên , bò, chúng , ch.ó.” Ngô Thu Thu xuống kiên nhẫn giải thích cho A Thi.

A Thi gật đầu cái hiểu cái .

“Được, nào, từ từ lên.”

Ngô Thu Thu cúi , cổ vũ A Thi.

“Ừm ừm.”

“Là thế .”

A Thi tại chỗ biểu diễn cho Ngô Thu Thu một màn bằng tay (trồng cây chuối).

Hai tay nhỏ như chân gà, đất vững vàng.

?” Nó bằng tay, hỏi Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu: “...... Ngược , là dùng chân, dùng tay .”

“Ồ ồ.”

A Thi rạp xuống đất, thử dùng chân .

Tứ chi như mới lắp , thế nào cũng dùng sức.

Xem xuất phát, còn đợi A Thi học cách bộ ...

Hơn nữa, một cô gái lớn thế dắt ngoài, gọi , thì e là cũng là cảnh tượng kinh dị.

“A Thi, gọi chị là chị, gọi nữa ?”

Ngô Thu Thu xổm , thương lượng với A Thi.

A Thi cái hiểu cái , nhưng vẫn lời, ngoan ngoãn gọi Ngô Thu Thu là chị.

Tân sinh thể ỷ Ngô Thu Thu gần như đến mức biến thái, lúc nào cũng dính c.h.ặ.t lấy Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu giới thiệu đám giấy nhỏ bên cạnh cho A Thi quen.

A Thi thấy Tiểu Ngốc Qua ngay giây đầu tiên, là lao xé xác Tiểu Ngốc Qua.

Tiếp đó còn xé những giấy nhỏ khác.

Nếu Ngô Thu Thu ngăn cản, giấy nhỏ A Thi xé hết.

“A Thi, tại em xé giấy của chị?”

Ngô Thu Thu nhặt cái đầu còn sót của Tiểu Ngốc Qua lên.

“Đồ chơi.” A Thi tứ chi chạm đất, toác miệng lộ hàm răng như cưa thép.

Nói xong, thể nhảy vọt một cái nhanh nhẹn, từ cửa sổ nhảy ngoài.

Từ xa, Ngô Thu Thu thấy A Thi tay xé nát một cô hồn đang lang thang, hai miếng nuốt chửng nó.

Tiếp đó lẩn trong bóng tối.

Dường như, tàn nhẫn hơn một chút.

mặt Ngô Thu Thu cực kỳ ngoan ngoãn.

“Xem con hổ quả thực nàng sử dụng.” Hàn Uẩn .

“Ừ.”

Sự tồn tại của A Thi hiện tại là một bí ẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-506-quai-vat-hinh-nguoi-va-chuyen-di-den-kinh-do.html.]

Không , ma, cũng còn là cương thi.

bản thể, thể trực tiếp bạo kích vật lý cô hồn dã quỷ.

Đối với con sát thương cũng lớn, sức mạnh vô cùng, tay đập bẹp xe tải cũng thành vấn đề.

Nhìn như , sức chiến đấu của A Thi diện hơn .

Duy chỉ cái tính cách ...

Đám giấy nhỏ đều dám giận dám .

Mãi đến khi A Thi bóng tối kiếm ăn, mới nhao nhao mách lẻo với Ngô Thu Thu.

“Chị Thu Thu, chị quản cái quái t.h.a.i , nó lúc nào cũng bộ dạng ăn thịt bọn em.”

Đa Đa nhảy lên vai Ngô Thu Thu.

Lúc Ngô Thu Thu thì còn đỡ, lúc Ngô Thu Thu thấy, ánh mắt A Thi bọn họ chính là thèm nhỏ dãi.

Cảm giác cứ phút chốc là lao ăn thịt bọn họ.

Hơn nữa sức chiến đấu của giấy nhỏ bằng A Thi, nên mỗi đối mặt với A Thi đều nơm nớp lo sợ.

Sợ cẩn thận là ăn thịt.

“Nó ăn các em?” Ngô Thu Thu nhíu mày.

“Vâng. Em dám đảm bảo, chỉ cần chị ở đây, nó nhất định sẽ ăn sạch bọn em.” Ngô Hỏa Hỏa bao giờ đùa.

Vẻ mặt Ngô Thu Thu nghiêm túc, nếu như , A Thi vẫn tính nguy hiểm nhất định.

Vừa nó xé Tiểu Ngốc Qua, thực là chơi đồ chơi, là ăn Tiểu Ngốc Qua, nhưng vì Ngô Thu Thu ở đó, nó dám.

Hoặc Ngô Thu Thu vui.

Xem , hổ rốt cuộc vẫn là hổ.

“Yên tâm , chị sẽ chuyện với nó.”

Đám giấy nhỏ theo Ngô Thu Thu thời gian dài nhất, tình cảm sâu đậm, nàng thể dung túng A Thi ăn thịt giấy nhỏ?

“Được a, bọn em dạo thực sự chẳng chút cảm giác an nào, tối ngủ đều là một mắt canh gác, một mắt trạm.” Trương Tiểu Mãn .

Ngô Hỏa Hỏa bĩu môi: “Nói láo, là oan hồn nhảy lầu tự sát, còn ngủ?”

“Tớ là phái trải nghiệm, nữa, tớ nhảy lầu một lát về nghỉ ngơi.”

Trương Tiểu Mãn tốc biến lên sân thượng, “bộp” một cái nhảy xuống.

Nhảy riết quen, một ngày nhảy đúng là thấy thiếu thiếu cái gì đó.

“Cái đấy, Ngô Thu Thu, ai chọc , cứ sắp xếp Trương Tiểu Mãn đến lầu nhà nhảy lầu, đó lừa đến mua giấy nhỏ của , ăn là thế.”

Ngô Hỏa Hỏa cung cấp cho Ngô Thu Thu một con đường giàu.

Ngô Thu Thu cảm thấy vài phần đạo lý.

Nàng dường như khai quật tác dụng thực sự của Trương Tiểu Mãn .

Trương Tiểu Mãn ngã nát bét đất co giật một cái.

Cậu dùng như thế a !

......

Hai ngày .

Ngô Thu Thu bước lên hành trình Kinh Đô.

Lý Mộ Thanh sớm sắp xếp thỏa thứ cho nàng, đặt vé khoang thương gia, cần chen chúc khoang phổ thông.

Nói , cần mua vé cũng chỉ một nàng.

Còn bên cạnh nàng chẳng ai là cả.

Vé đặt lúc sáu giờ sáng, năm giờ Ngô Thu Thu đến sân bay.

Khung giờ , chờ máy bay khá đông.

đeo bịt mắt đang ngủ bù.

Ngô Thu Thu tìm một chỗ xuống chờ.

Đám giấy nhỏ ngoan ngoãn ở trong nhà giấy, nhà giấy Ngô Thu Thu bỏ ba lô đỏ.

Chỉ Đa Đa chịu, bèn Ngô Thu Thu dùng một sợi dây buộc , treo lên khóa kéo ba lô móc khóa.

Tay trái dắt A Thi, tay dắt Hàn Uẩn.

Trang Đức Hoa cúi đầu một lời theo .

Bàn tay xương của Hàn Uẩn đeo găng tay, một bộ trang phục hiện đại, càng thêm cao lớn đĩnh đạc, khí vũ hiên ngang.

Bất kể là A Thi, là Hàn Uẩn, tướng mạo hai đều là mức độ tác phẩm nghiệp của Nữ Oa.

Vừa bước sân bay, liền một luồng gió điều hòa thổi tới.

Tiếp đó là vô ánh mắt đổ dồn nhóm bọn họ.

Đôi đồng t.ử trắng xám của A Thi khảm trong hốc mắt, cộng thêm khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn, trắng như giấy , cả trông như b.úp bê sứ.

Đẹp đến mức quả thực giống sinh vật ba chiều.

Khi vô ánh mắt tới, nó mất kiên nhẫn nhíu mày.

Trong lòng bàn tay Ngô Thu Thu nắm lấy, móng tay đang lén lút dài .

Ngô Thu Thu chút nghi ngờ, bọn họ thêm một giây nữa, A Thi sẽ lao xé xác những thành mảnh vụn.

“Đây là sân bay, họ em vì em .”

Ngô Thu Thu vội vàng an ủi.

A Thi kìm nén tính khí, phát tác.

Cùng lúc đó, Hàn Uẩn cũng đang đ.á.n.h giá.

Trai thường gặp, đến mức thì quá hiếm.

Dáng , chiều cao, tướng mạo, đều là hảo.

Ngô Thu Thu câm nín nghẹn lời.

Vốn định khiêm tốn, bây giờ cơ bản tất cả đều đang chằm chằm bọn họ.

“Có thể vẻ trai của chấn động .”

Trang Đức Hoa ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên hì hì.

 

 

Loading...