Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 504: Mang Hàng Kiểu Ngược, Khách Hàng Tiềm Năng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con vốn dĩ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

Ma quỷ cũng .

Người bắt nạt đến c.h.ế.t, biến thành âm vật cũng chắc thực sự dám báo thù.

Ma sợ kẻ ác.

Bà lão mặc thọ y thấy lời Ngô Thu Thu, run rẩy co rúm thành một cục đất.

, dám.”

“Chúng nó đ.á.n.h , nhốt trong l.ồ.ng, cho ăn cơm.”

“Chúng nó , là hại c.h.ế.t cháu .”

chỉ là lúc bưng bát cẩn thận, va nó một cái thôi mà, nó ngã, đứa bé sảy mất. cố ý mà.”

Bà lão lóc t.h.ả.m thiết mặt đất.

Ngô Thu Thu thương cảm nổi.

Không bà lão đủ t.h.ả.m.

Mà là nàng đối với lạ ngoài sự hờ hững còn sinh cảm xúc gì lớn lao nữa.

“Cho nên? Bà ám , là giúp bà đưa chúng nó ?”

Bà lão che mặt, ngón tay lộ một khe hở, con ngươi đục ngầu từ khe hở lộ .

Tiếng dứt là dứt.

“Cô, cô nhất định . Tối qua thấy cô , mặc áo đỏ, ngay mặt .”

Đồng t.ử Ngô Thu Thu lóe lên.

Bà lão là hồng y nữ thi.

“Không , bà .”

Ngô Thu Thu tiễn khách.

Thái độ của Ngô Thu Thu thực sự chọc giận bà lão.

“Cô là giúp ? Em gái nhỏ, giúp là tích âm đức đấy.”

lạnh lùng Ngô Thu Thu.

“Giúp bà g.i.ế.c ? coi bà là bậc cha chú, bà coi là quân Nhật Bản mà xử lý .” Ngô Thu Thu lạnh một tiếng.

Giúp bà lão hại , tích cái b.úa âm đức .

Phải nàng đang gánh sổ nợ âm.

Tùy tiện giẫm c.h.ế.t một con kiến cũng là một món nợ.

Lại g.i.ế.c hai nữa thì còn thể thống gì?

Món nợ nàng tính .

“Cô... em gái nhỏ, cô bắt buộc giúp , nếu , nếu sẽ ám bộ sinh viên trường , quấy cho trường học yên . Dù cũng là già, còn c.h.ế.t , ai .”

Bà lão giọng gay gắt.

Đôi mắt âm độc trông như nuốt chửng Ngô Thu Thu.

Cái gì gọi là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, cái quả thực thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn...

Màn đe dọa , khiến Ngô Thu Thu câm nín.

lớn, biến mất mặt Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu vỗ trán.

Người già lý lẽ đúng là khó chơi.

Được , nàng còn bắt buộc giải quyết chuyện của bà lão.

, là giải quyết bà lão.

Vấn đề giải quyết , thì chỉ thể giải quyết đưa vấn đề...

“Không cần lo lắng, một oan hồn nhỏ bé gây sóng gió gì .”

Hàn Uẩn đầu tiên thấy bộ dạng câm nín của Ngô Thu Thu.

Có chút buồn .

, đang nghĩ, tối nay bà gây sóng gió, đầu tiên tìm đến chắc là những kẻ ban ngày bất kính với bà , giẫm lên nơi bà c.h.ế.t chứ nhỉ?”

Ngô Thu Thu xoa cằm.

“Chắc là .” Hàn Uẩn nhướng mày.

“Ây da, thế thì cảm ơn bà , đây là mang hàng (quảng cáo) cho đấy!”

Ngô Thu Thu về, vui vẻ đắp mặt nạ.

Ngày mai đoán chừng bà lão thể mang đến một đợt ăn lớn...

Lại về phía chủ bá mua giấy của Ngô Thu Thu.

Nửa đêm canh ba, cũng ngủ , bò dậy livestream.

Vừa livestream, nghịch con giấy nhỏ bằng bàn tay trong tay.

Trong phòng livestream, fan hâm mộ đều đang nhạo lừa.

Bị Ngô Thu Thu vài câu lừa mua con giấy rách.

Người bình thường kiểu l.ừ.a đ.ả.o lừa ?

Không thể nào a!

Chủ bá chắc chắn là gian thương vô lương tâm Ngô Thu Thu lừa gạt .

“Cả nhà ơi, tối nay thực sự ngủ , cứ cảm thấy ngoài cửa sổ mắt , haizz, xem ma nhắm trúng ?”

Chủ bá mân mê giấy.

Trước đây cũng thế .

Từ khi Ngô Thu Thu xong, trong lòng chỗ nào cũng thấy .

Quan trọng nhất là, liếc cái gương bên cạnh, vẫn thấy ấn đường đen sì.

Hắn tra mạng , ấn đường biến đen là họa huyết quang đấy.

Mẹ ơi sẽ khoa trương thế chứ?

Hắn thực sự ma ám ?

“Chủ bá, răng chảy m.á.u kìa.” Có nhắc nhở trong phòng livestream.

Hắn vội vàng cầm gương lên xem, phát hiện trong miệng cứ trào m.á.u .

Là từ kẽ răng trào , tìm thấy điểm chảy m.á.u, cứ chảy mãi chảy mãi.

Không lâu hai tay đều m.á.u tươi ướt đẫm.

Một mảng đỏ lòm vô cùng ch.ói mắt.

Chủ bá cả khuôn mặt còn chút sắc .

, chảy m.á.u .”

“Máu. Nhiều m.á.u quá...”

Hắn ngừng rút giấy lau m.á.u trong miệng, khăn giấy trắng tinh nhanh thấm ướt thành một cục nhầy nhụa.

Máu căn bản cầm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-504-mang-hang-kieu-nguoc-khach-hang-tiem-nang.html.]

Đột nhiên, trong tay vật gì cứng cứng, xòe tay xem, là một cái răng cửa khác rụng .

Đưa tay sờ, những cái răng khác trong miệng cũng bắt đầu lung lay.

Không lâu , cả hàm răng của , bộ dính m.á.u rơi lòng bàn tay.

“Làm bây giờ, hình như là gặp ma thật .”

“Kích thích quá!!”

“Có cần gọi xe cứu thương giúp chủ bá ?”

Trên màn hình bình luận cãi ầm ĩ.

Chủ bá lúc sợ đến mức sắp ngất .

Hắn sẽ c.h.ế.t đêm nay chứ?

“Chủ bá, giấy của ?” Có nhắc .

, đúng, giấy.

Người giấy Ngô Thu Thu thể giúp chắn tai ương.

Hắn màng đến đôi tay đầy m.á.u, chộp lấy giấy nắm c.h.ặ.t trong tay, đưa lên trán, cứ lắc lư như thắp hương.

Ánh mắt liếc ngang liếc dọc, căn nhà trống : “Cầu xin bà đừng đến tìm , cố ý mà.”

Trong lúc kinh hoàng đông tây, khán giả trong phòng livestream kinh hoàng phát hiện một chuyện.

Cái khung nhận diện khuôn mặt, thêm một cái...

Mà chỗ nhận diện rõ ràng là trống .

Cái khung ngay lưng chủ bá.

“Chủ bá, trong nhà .”

“Mẹ ơi, ma.”

Khán giả cũng nhận điều bất thường.

Nếu chủ bá tạo chiêu trò, thì phòng livestream e là gặp ma thật .

Chủ bá lúc cũng thấy màn hình, thêm một cái khung nhận diện khuôn mặt.

Đồng t.ử trong khoảnh khắc co nhỏ nhất.

Cái khung ở ngay bên cạnh đầu ...

Hắn theo bản năng, cẩn thận từng li từng tí đầu sang bên trái.

Giây đầu tiên, gì.

Một còn kịp thở , khí mắt vặn vẹo một cái.

Thình lình xuất hiện một khuôn mặt quỷ sưng phù thối rữa.

“Chính là ngươi, giẫm nước xác của .”

Chính là bà lão mặc thọ y đỏ.

“Á!!! Ma a!”

Chủ bá lạc cả giọng, hét lên ch.ói tai.

“Hì hì hì hì.” Bà lão rít lên, vươn đôi tay lở loét : “Đã bất kính với bà, thì ngươi xuống đây bầu bạn với bà .”

“Á á, đừng mà.”

Chủ bá cầm giấy nhỏ trong tay khua khoắng.

Bà lão chộp lấy giấy, giấy nhỏ trực tiếp bùng lên ngọn lửa màu xanh lam.

Bà lão hét lên.

Vội vàng chạy trốn.

Chủ bá đống tro tàn đầy bàn, trầm mặc...

Đột nhiên, giật tỉnh dậy từ trong mộng.

Hóa , là lúc livestream ngủ gật.

Cho nên tất cả đều là mơ a.

Hắn vội vàng cầm gương bàn lên xem, phát hiện răng vẫn còn nguyên, chảy m.á.u cũng lung lay.

“Quả nhiên là mơ.”

Hắn vật ghế.

Trong khóe mắt, liếc thấy đống tro tàn do giấy cháy bàn.

Lại “bật” một cái thẳng dậy.

Người giấy cháy thật ?

Hắn bình luận một cái, đều đang về chuyện xảy .

Cái gì mà khung nhận diện khuôn mặt, cái gì mà giấy đột nhiên bốc cháy...

Chủ bá lập tức da đầu tê dại.

Là thật.

giấy cứu .

Chủ bá hồn vía định, hắng giọng.

“Cả nhà ơi, kể cho giấc mơ gặp... thực sự, gặp cái con ma nhà nó, là thật đấy... giấy cứu .”

Cùng lúc đó, đêm nay còn nhiều , đều trải qua trong sự sợ hãi.

Họ giấy của Ngô Thu Thu, tự nhiên sẽ dễ chịu như , sống sờ sờ bóng đè, hành hạ trong mơ cả đêm.

Tỉnh tỉnh .

Chỉ thể gồng đến sáng.

Tất nhiên, Ngô Thu Thu ngủ một giấc ngon lành.

Không hề ảnh hưởng bởi chuyện hôm qua.

Ngủ một mạch đến sáng, tinh thần sảng khoái.

giờ học một tiết đại cương, tan học về tiệm.

Kết quả bên ngoài tiệm vây kín một đám .

Dẫn đầu chính là tên chủ bá .

“Cảm ơn đại tiên a, cô cứu , tối qua gặp ma !! Người giấy đó của cô còn ? Có bao nhiêu, lấy hết.”

Chủ bá thấy Ngô Thu Thu, lập tức nhiệt tình đón tiếp.

Qua tối hôm qua, đối với Ngô Thu Thu thực sự còn nửa điểm nghi ngờ.

“Đừng tranh chứ, cũng , tối qua cũng ám, mua hết chúng thế nào?”

Những khác cũng ùa lên.

Xem , bà lão mặc thọ y thực sự mưa gió .

Những là nạn nhân sâu sắc.

Không bà lão , bà tốn công tốn sức dọa , cuối cùng tập thể đến chỗ Ngô Thu Thu tiêu tiền tức đến thổ huyết ...

 

 

Loading...