Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 500: Bà Lão Mặc Thọ Y Và Xác Chết Trước Cửa Tiệm
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà cái xác đó, ai khác, chính là t.h.i t.h.ể của bà lão tối qua.
Lúc , t.h.i t.h.ể bà lão là những khối thịt thối rữa khâu , ngược , trông bình thường và an tường.
Trên khuôn mặt xanh mét vẫn còn vương sương giá tan.
Trên mặc một bộ thọ y màu đỏ, bên lót một tấm vải đỏ, hai tay đặt n.g.ự.c, cứ thế ngang cửa Tiệm Vàng Mã của Ngô Thu Thu.
Thi thể bà lão, giống như chạy từ nhà xác .
Trên mặt đường nhựa buổi sớm mai đang cuộn trào những đốm sáng quỷ dị.
Hơn mười sinh viên co ro cột đèn đường run rẩy.
Có theo bản năng lấy điện thoại , mà trong màn hình điện thoại, bà lão mặc thọ y đỏ sẫm đang xổm giữa đường ăn cái gì đó.
Nhìn kỹ , là từng đốt ngón tay trẻ con!
Bọn họ run rẩy màn hình điện thoại, mặt ai nấy trắng bệch như giấy trong tiệm của Ngô Thu Thu.
mặt đường thực tế, bà lão im lìm tấm vải đỏ, nhúc nhích.
Thấy Ngô Thu Thu mở cửa bước , tất cả giật thót, Ngô Thu Thu như thấy ma.
“Chuyện gì thế ?” Ngô Thu Thu hỏi.
Đám đông đồng loạt lùi .
Thực sự là vì cái xác ngay cửa Tiệm Vàng Mã của Ngô Thu Thu, liên tưởng đến nghề nghiệp của nàng, tự nhiên cũng nảy sinh nỗi sợ hãi đối với nàng.
Ai Ngô Thu Thu chọc thứ gì đó ?
Nếu tại đang yên đang lành, ở đây một cái xác như ?
Bọn họ lo lắng nếu đến gần Ngô Thu Thu, cũng sẽ gặp thứ gì đó kinh khủng.
Ngô Thu Thu nhíu mày, sải bước về phía cái xác.
Cũng thể để nó mãi ở đây chứ?
Cái gọi là quà gặp mặt của hồng y nữ thi, bây giờ mới là cái ?
Làm lớn chuyện thế ...
Nàng dường như hiểu điều gì.
Là ngăn cản nàng Kinh Đô!
Sau khi nghĩ thông suốt, trong lòng Ngô Thu Thu như gỡ một mối tơ vò.
Đối phương cho nàng , nàng càng .
Thấy Ngô Thu Thu tới, một nữ sinh đành lòng, bèn nhắc nhở: “Ngô Thu Thu, là đừng qua đó.”
Ngô Thu Thu nhướng mày.
“Sao thế?”
Nữ sinh chỉ màn hình điện thoại: “Bà lão , bà đang ăn thịt trẻ con, ma đấy.”
Nói xong, mặt càng thêm trắng bệch.
Bước chân Ngô Thu Thu khựng .
Ánh mắt liếc về phía cái xác.
Ăn thịt trẻ con?
Thú vị đấy.
Nàng cúi đầu, lật mí mắt của lên.
Rất nhiều đứa trẻ đều từng chơi trò lật mí mắt .
Lật như , thể thấy nhiều thứ bình thường thấy .
Quả nhiên, lật mí mắt, nàng liền thấy cảnh tượng bà lão mặc thọ y đang xổm đất ăn ngón tay trẻ con.
Có lẽ phát hiện Ngô Thu Thu thấy, bà lão đầu chằm chằm nàng.
“Trả cháu cho .”
Bà bò khỏi tấm vải đỏ, bò về phía Ngô Thu Thu.
“Á á á!”
Những sinh viên đang phim cũng thấy cảnh .
Sợ đến mức tè quần, ngã xuống đất.
“Bà lão mặc thọ y bò về phía Ngô Thu Thu !”
Lời thốt , cả hiện trường xôn xao.
Tất cả kinh hoàng xuống đất.
mặt đất thực tế, bà lão mặc thọ y vẫn tấm vải đỏ.
Ở nơi họ thấy, bà lão mặc thọ y đang bò về phía Ngô Thu Thu.
Sống lưng ai nấy đều lạnh toát như đóng băng.
Đó là sợ hãi, là kinh hoàng.
“Có Ngô Thu Thu chọc thứ gì sạch sẽ, cho nên...”
Cũng chỉ cách giải thích thôi.
Nếu tại x.á.c c.h.ế.t ở đây?
“ cái Tiệm Vàng Mã cát tường mà, mấy nhận hạt chuyển vận của cô , chừng đ.á.n.h tráo thứ gì ...” Có nhân cơ hội .
Mặt càng thêm trắng bệch.
Đặc biệt là những nhận hạt chuyển vận của Ngô Thu Thu, thực sự sợ đến mức răng đ.á.n.h cầm cập.
“Làm bây giờ, sẽ ám chứ...”
Ngay khi đám đông đang nhốn nháo, từ trong điện thoại của một bỗng vươn một bàn tay trẻ sơ sinh, chộp lấy mặt nam sinh đó.
Tiếng ré lên ch.ói tai.
Người đó vứt điện thoại , nhưng muộn, bàn tay trẻ sơ sinh bám c.h.ặ.t lấy mặt .
“Khì khì khì, ca ca chơi với em .”
Khuôn mặt xanh mét của t.h.i t.h.ể hài nhi chập chờn trong màn hình điện thoại.
“Ma, ma.”
Nam sinh đó chôn chân tại chỗ, kêu la t.h.ả.m thiết.
trong mắt khác, điện thoại của chẳng gì bất thường, chỉ thấy tự đó gào t.h.ả.m thiết.
Ngô Thu Thu vội vàng ném một đồng tiền đ.á.n.h ấn đường nam sinh đó, mới kéo khỏi ảo cảnh.
Thấy sinh viên vây quanh càng lúc càng đông, hậu quả thể xảy càng lúc càng khó kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-500-ba-lao-mac-tho-y-va-xac-chet-truoc-cua-tiem.html.]
Sắc mặt Ngô Thu Thu trở nên nghiêm trọng.
Chuyện lớn lên thực sự thể giải thích rõ ràng.
“Các mau về ký túc xá!” Ngô Thu Thu ném bảy đồng tiền đóng xuống ngã tư, tạo thành thế Bắc Đẩu Thất Tinh.
Đồng tiền rơi xuống đất phát tiếng kim loại va chạm.
Mặt đường nhựa bỗng mềm nhũn như vũng bùn, đế giày của mười mấy sinh viên thi lún xuống.
Nam sinh đầu hàng bỗng hét t.h.ả.m, giày vải của một dòng nước đen ăn mòn thủng lỗ, ngón chân lộ chi chít giòi bọ.
Á á á!
Cảnh tượng khiến tất cả kinh hãi tột độ.
“Đừng lung tung, nắm c.h.ặ.t đồng tiền, thẳng về phía , nhắm mắt đầu.”
Ngô Thu Thu nhét một đồng tiền tay nam sinh.
Đồng thời thắp hai ngọn dương hỏa cho .
Vừa dương hỏa của tắt, mới thấy cảnh tượng kinh khủng đó.
Nam sinh sợ đến mức lục thần vô chủ.
ngay khi dương hỏa thắp lên, cảm thấy ấm áp, cảm giác sợ hãi vơi quá nửa.
Cậu thể suy nghĩ, chỉ thể theo lời Ngô Thu Thu.
Ai ngờ, mặt đường nhựa bỗng gồ lên hình , bộ thọ y của bà lão từ đất đ.â.m lên, quấn lấy hai nữ sinh đang sợ đến nhũn kéo xuống lòng đất.
Ngô Thu Thu rạch lòng bàn tay bôi m.á.u lên loan đao đồng tiền, khoảnh khắc lưỡi d.a.o c.h.é.m đứt thọ y, từ trong lớp vải bùng nổ một đống giòi bọ ngọ nguậy.
Trường thương của Hàn Uẩn đến đúng lúc, thiêu rụi bộ đống giòi bọ thành tro.
Ngô Thu Thu thuận thế lăn đất, kéo tấm vải đỏ đất lên, trùm lên mặt bà lão mặc thọ y, quấn , bó cái xác thành hình cái kén.
Cái xác gồng lên, đập mạnh xuống.
Cuối cùng, cửa Tiệm Vàng Mã cũng trở bình thường.
Tất cả cảnh tượng kinh khủng đều biến mất.
Đám sinh viên vây quanh như tỉnh mộng, phát hiện vẫn yên lành cửa Tiệm Vàng Mã, ngoại trừ cái xác vải đỏ quấn , hề thấy thứ gì đáng sợ khác.
Vậy nên, những thứ thấy đều là ảo giác ?
Ngô Thu Thu, thấy bộ dạng thở hồng hộc.
Là thật.
Tất cả đều là thật.
Ngô Thu Thu bệt xuống đất, chằm chằm cái xác.
May mà kiểm soát tình hình, xảy chuyện gì kinh khủng hơn.
Sinh viên cũng đều bình an vô sự.
Vừa , mấy sinh viên đó suýt chút nữa là mất mạng.
Nếu sinh viên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, bất kể chuyện liên quan đến nàng , nàng chắc chắn sẽ điều tra.
Muốn rời cơ bản là thể.
Phải cái c.h.ế.t của hai bạn cùng phòng học kỳ vẫn là một bóng ma tan...
Sinh viên tụ tập xung quanh lúc càng đông hơn.
Đều chỉ trỏ xác bà lão mặc thọ y cửa.
Cái xác xử lý thế nào?
Mà trong lòng Ngô Thu Thu cũng dự cảm, chuyện e là xong.
Quả nhiên, ý nghĩ dứt.
Một hồi còi báo động khẩn cấp từ xa truyền đến.
Mọi theo hướng âm thanh.
Thấy một chiếc xe cảnh sát.
Xe dừng ngay ngắn cửa Tiệm Vàng Mã.
Rắc rối vẫn tìm đến cửa.
Đồng t.ử Ngô Thu Thu lóe lên, rốt cuộc vẫn tránh khỏi ?
Nàng nghiến răng.
Nhìn Hàn Uẩn một cái.
Hàn Uẩn dùng một luồng hắc khí vô hình nâng Ngô Thu Thu dậy, lẳng lặng lưng nàng.
“Cảnh sát đến .”
Sinh viên thì thầm to nhỏ, giơ điện thoại lên .
Ký ức kinh hoàng lúc dường như biến mất, ai nấy đều vươn cổ chuẩn hóng chuyện.
“Mẹ, thế ?”
“Là ai ? Ai nông nỗi ?”
“Đồng chí cảnh sát, mau cởi trói cho .”
Từ xe bước xuống một đàn ông, thấy cái xác vải đỏ quấn , liền lăn lê bò toài lao tới.
Lật tấm vải đỏ mặt cái xác , lộ làn da xanh tím lẫn lộn bên trong.
Khoảnh khắc Ngô Thu Thu thấy cái xác, đầu óc ong lên một tiếng.
Cái xác đó mềm mại và độ đàn hồi, trông như mới tắt thở quá tám tiếng.
Đâu giống như c.h.ế.t từ lâu?
“Đại ca, c.h.ế.t .”
Ngô Thu Thu tới, cúi .
Gã đàn ông ngẩng đầu trừng mắt Ngô Thu Thu: “Con ranh mày cái gì đấy? Mẹ mày mới c.h.ế.t.”
Ngô Thu Thu ngẩn : “ mà.”
Gã đàn ông câm nín.
Câm nín xong gào : “Mẹ ơi, xem nửa đêm nửa hôm chạy ngoài gì?”
“Rốt cuộc là ai hại c.h.ế.t ?”
Không gì bất ngờ, Ngô Thu Thu cảm thấy sắp đồn .