Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 499: Huyết Lệ Trong Quan Tài Giấy Và Lời Hẹn Ước Cũ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt Ngô Thu Thu d.a.o động dữ dội, nàng ngước lên quanh quất bốn phía.
Hoàn thấy bóng nào.
Nàng về phía Hàn Uẩn, Hàn Uẩn cũng lắc đầu.
Chỉ trong chớp mắt như điện xẹt, bà lão biến mất dấu vết.
Hoặc giả, ngay từ đầu chẳng bà lão nào cả.
Thế nhưng vũng nước đen rõ ràng là rỉ từ bà lão đó.
Còn cả hộp tro cốt mặt đất thì giải thích thế nào đây?
Ánh mắt Ngô Thu Thu rơi xuống chiếc hộp tro cốt.
“Thu Thu cẩn thận!” Hàn Uẩn túm lấy vai Ngô Thu Thu, đẩy mạnh nàng về phía .
Ngay khoảnh khắc bàn tay xương trắng nắm c.h.ặ.t trường thương quét ngang, từ trong hộp tro cốt vươn tám cái xúc tu nhớp nháp.
Những xúc tu đó màu đỏ sẫm, bên đang rỉ m.á.u loãng.
ngay lập tức Hàn Uẩn một thương đ.â.m thành món mực nướng vỉ sắt.
Thi thể hài nhi mở đôi mắt đồng t.ử, phát tiếng nổ lép bép ch.ói tai đầy đau đớn.
Dây rốn quấn quanh nó như rắn độc lao về phía cổ Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu lùi nửa bước, lưng dựa kệ hàng, vung loan đao c.h.é.m ngang, lập tức dây rốn đứt lìa.
Những giấy kệ hàng bỗng nhiên đồng loạt vùng dậy, từng đôi tay giấy trắng bệch nắm c.h.ặ.t lấy đoạn dây rốn đứt, từ đôi mắt vẽ bằng chu sa rỉ những giọt huyết lệ đỏ tươi.
Tiếng gào vang lên dứt bên tai.
Gió âm cuốn theo tiền giấy xoay cuồng điên loạn trong tiệm, hộp tro cốt trong vũng nước đen đột nhiên nứt đôi.
Thi thể hài nhi trong hộp giữa tiếng nỉ non, từ từ tan chảy thành một vũng m.á.u loãng.
Mà ở bên trong đó...
Đồng t.ử Ngô Thu Thu co rút .
Dưới đáy hộp thình lình đè lên một tấm ảnh ố vàng, đang ngâm trong vũng m.á.u do t.h.i t.h.ể hài nhi tan .
Trong ảnh, phụ nữ mặc áo bông hoa nhí màu đỏ đang ngẩng đầu mỉm với Ngô Thu Thu.
Chiếc Vạn Hồn Linh cổ tay bà phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Gần như trùng khớp với chiếc chuông tay Ngô Thu Thu.
Hồng y nữ thi.
Lại là bà !
Cổ họng Ngô Thu Thu khô khốc.
Ánh mắt nàng chạm ánh trong bức ảnh.
Đêm nay, thực là cố ý đến đưa tấm ảnh cho nàng, ?
Ngô Thu Thu lấy một tấm vải đỏ, gói kỹ hộp tro cốt , thắp hương cửa, chuẩn tiễn vong.
Hộp tro cốt nhanh cháy thành tro bụi, cùng với tấm ảnh bên trong.
Ngô Thu Thu thấy khuôn mặt của hồng y nữ thi vặn vẹo biến dạng trong ngọn lửa màu xanh lam, cuối cùng tan thành mảnh vụn.
Sau khi đốt xong, nàng quan sát xung quanh một chút, thấy gì dị thường.
Đối phương đêm nay gửi tấm ảnh đến, e là để nhắc nhở nàng, đừng quên lời hẹn ước tám mươi mốt năm .
Nàng tự nhiên sẽ đến mộ hồng y nữ thi để phó ước.
“Đừng vội, sẽ đến.”
Ngô Thu Thu lẩm bẩm với bóng tối.
Gió âm cuốn lá rụng lướt qua gò má.
Từng dấu chân m.á.u từ trong đống tro tàn hiện , từng bước từng bước về phía xa.
“Ngô Thu Thu, đừng để đợi quá lâu đấy, tám mươi mốt năm ...”
“Một chút quà gặp mặt nhỏ, đừng khách sáo.”
Trong giọng của hồng y nữ thi ẩn chứa vài phần quỷ dị.
Gió thổi qua, tiếng bước chân biến mất.
“Vào thôi.”
Hàn Uẩn b.úng tay đ.á.n.h tan đống tro tàn.
Bên ngoài Tiệm Vàng Mã trở vẻ thanh tịnh.
Ngô Thu Thu gật đầu, cùng Hàn Uẩn nhà.
Thu dọn qua loa một chút, nàng ngủ.
Về phần món quà gặp mặt mà nữ thi , Ngô Thu Thu tuy nghi hoặc nhưng cũng phát hiện điều gì.
Hàn Uẩn canh gác bên cửa sổ.
Nửa đêm, tiếng chuông gió vang lên dồn dập.
Ngô Thu Thu giật tỉnh giấc.
Hàn Uẩn xuống mép giường, ngón tay xương trắng ấn lên môi nàng: “Suỵt!”
Ngón tay lạnh lẽo khiến Ngô Thu Thu rùng , nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Ánh mắt rơi cửa sổ.
Trên rèm cửa, từ lúc nào dính đầy những vết m.á.u, trông như những đóa hoa mai.
Ngô Thu Thu nhận , món quà gặp mặt mà hồng y nữ thi , đến .
“Cứ tĩnh quan kỳ biến .” Hàn Uẩn cạo nhẹ mũi Ngô Thu Thu.
Trong giọng quá nhiều lo lắng.
Hồng y nữ thi năm bảy lượt nhấn mạnh về lời hẹn ước.
Bà Ngô Thu Thu thực hiện lời hẹn tám mươi mốt năm , thì chắc chắn sẽ lấy mạng Ngô Thu Thu lúc .
Cùng lắm chỉ là giở chút trò vặt vãnh.
Ngô Thu Thu cũng hiểu rõ điều , nên lẳng lặng những đốm m.á.u rèm cửa.
Từ khe hở của quầy hàng bắt đầu rỉ những giọt m.á.u.
Cùng lúc đó, cửa kính phát tiếng cào ken két ghê .
“Bên ngoài thứ gì đó.” Ngô Thu Thu chằm chằm cái bóng in kính.
Vuông vức.
Là... hộp tro cốt?
Ngô Thu Thu dậy, đẩy mạnh cửa sổ .
Chiếc hộp tro cốt đang cọ qua cọ kính, bát quái ngược nắp hộp rỉ m.á.u đen, nhuộm đỏ chữ “Điện” (Tế) ch.ói mắt.
Oán khí tan.
Ngô Thu Thu lấy bảy cây đinh, cách đóng hộp tro cốt.
Khi đóng đến cây thứ bảy, chiếc b.úa nhỏ trong tay nàng run lên, cố ý đóng lệch một chút.
Hàn Uẩn thấy rõ ràng.
Ngô Thu Thu vẫn mềm lòng, đinh t.ử tôn đóng c.h.ặ.t, coi như cho t.h.i t.h.ể hài nhi một cơ hội luân hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-499-huyet-le-trong-quan-tai-giay-va-loi-hen-uoc-cu.html.]
Hộp tro cốt nổ tung, vỡ vụn tứ tung, bên trong là một vũng nước x.á.c c.h.ế.t.
Coi như cũng yên tĩnh trở .
ai ngờ, Ngô Thu Thu thở phào một .
Một bàn tay khô quắt đen sì bám cửa sổ.
Ngay đó, khuôn mặt của bà lão lúc nãy dán sát .
Khăn vuông đầu tuột , lộ khuôn mặt đáng sợ bên trong.
Chi chít những vết khâu vá, bên trong còn giòi bọ đang ngọ nguậy.
Mũi thối rữa, biến thành hai cái lỗ đen ngòm.
Lúc dán c.h.ặ.t kính, những con giòi ngoi đầu ép nổ tung, thành một đống chất lỏng màu vàng nhầy nhụa.
Trông vô cùng buồn nôn.
Tim Ngô Thu Thu thắt .
May mà cơm chiều nàng ăn tiêu hóa hết .
Nếu chắc chắn nôn .
“Trả cháu cho !”
Bà lão toác cái miệng đen ngòm, âm u vọng trong.
Cháu?
Thôi xong.
Ngô Thu Thu siêu độ cho cái t.h.i t.h.ể hài nhi .
“Bà đến tìm cháu sớm hơn, giờ cháu bà , bà mau , lát nữa bà cũng siêu độ đấy.”
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t loan đao, lời ngon tiếng ngọt khuyên giải.
Móng tay bà lão cào lên kính tạo tiếng kèn kẹt.
“Ngươi trả cháu cho .”
Đôi mắt gần như nứt toác, từ bên trong rỉ dịch x.á.c c.h.ế.t màu xanh.
Ngô Thu Thu thở dài.
Tìm mặt đất, thấy một ngón tay cháy hết bèn đưa .
“Đây, cháu bà đây.”
Dưới áo bào của bà lão rỉ vô tận nước đen.
Quần áo phồng lên, hai tay mọc đầy lông xanh.
“Cháu ơi!”
Bà phát một tiếng gào thét ch.ói tai.
Khuôn mặt kinh khủng thuận theo cửa kính chui tọt trong.
Lông xanh trong lòng bàn tay như khả năng sinh sản, bắt đầu kéo dài vô tận, ngọ nguậy, quấn về phía cổ Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu lùi mấy bước.
Loan đao trong tay vung lên, c.h.é.m đứt đám lông xanh đang lao tới.
Trường thương của Hàn Uẩn rực lửa Minh hỏa, thiêu rụi tất cả thành tro bụi.
Ngọn lửa tiếp tục lao tới, thiêu trụi cả hai cánh tay của bà lão.
“A!!” Bà lão gào đau đớn: “Tay, tay của .”
Ánh mắt bà lão càng thêm âm lãnh k.h.ủ.n.g b.ố.
Ánh mắt đó như tẩm m.á.u, khắc sâu hình ảnh Ngô Thu Thu và Hàn Uẩn trong đồng t.ử.
“Các ngươi khiến cháu siêu sinh, nguyền rủa các ngươi, nguyền rủa các ngươi ha ha ha ha.”
Bà gào thét khàn đặc, dùng mặt cọ xát lên cửa sổ.
Da mặt cạo sạch, thịt thối bên chảy dịch xác.
Nhìn kỹ , những dòng dịch xác chảy đó, bà lão dùng mặt cọ thành một chữ.
“Chú.” (Nguyền rủa)
Ngô Thu Thu nhận .
Bà đang hiến tế hồn phách, nguyền rủa Ngô Thu Thu.
Uy lực của lời nguyền thể lớn thể nhỏ.
Xui xẻo thì đường xe tông c.h.ế.t.
May mắn hơn chút thì tàn phế.
“Xưa nay chỉ khắc khác, bà hôm nay khắc , e là .”
Ngô Thu Thu phóng đồng tiền, b.ắ.n thủng cửa kính.
Chữ “Chú” kịp thành hình lập tức vỡ vụn.
Đầu bà lão càng đồng tiền đ.á.n.h bay một nửa.
“Bà , tiễn bà .”
Giọng Ngô Thu Thu lạnh lùng.
Không gây chuyện, nhưng nàng cũng chẳng sợ chuyện.
Đã bà lão chịu buông tha, nhất quyết đòi cháu.
Vậy nàng tiễn bà lão tìm cháu luôn.
Ngô Thu Thu nhắm vết khâu n.g.ự.c bà lão, c.h.é.m một đao.
Bà lão lập tức nứt đôi.
Những khối thịt thối rữa nhanh ch.óng hóa thành nước xác, mặt đất nhanh chỉ còn một đống quần áo đen.
Trong khoảnh khắc cuối cùng hóa thành nước xác, ánh mắt oán độc của bà lão vẫn găm c.h.ặ.t lên Ngô Thu Thu.
Cuối cùng, Ngô Thu Thu đành đem đống quần áo Tiệm Vàng Mã đốt sạch.
Lại ném thêm một cặp đồng nam đồng nữ giấy , mới coi như xong.
Đợi xử lý xong xuôi, trời sắp sáng.
Nàng chợp mắt một lát.
Trời sáng, đ.á.n.h thức nàng tiếng chuông báo thức, mà là tiếng ồn ào bên ngoài.
Từ khi nàng mở Tiệm Vàng Mã ở đây, bên ngoài yên tĩnh, thường sẽ ồn cửa tiệm.
Hôm nay ồn ào cái gì ?
Hàn Uẩn đầu, nhún vai.
“Thu Thu, xem nàng dính rắc rối .”
Ngô Thu Thu chỉ mũi : “Lại???”
Ý gì đây, chuyện tối qua xong ?
Nàng dậy mở cửa, lập tức c.h.ế.t lặng.
Trước cửa Tiệm Vàng Mã, một t.h.i t.h.ể...