Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 497: Mở Tiệm Vàng Mã
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa ngõ Âm Sơn.
Ngô Thu Thu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Nguy cơ trong trường học ở khắp nơi.
Chỉ một chút uế thổ Âm Sơn thấm , cũng thể khiến đột t.ử trong một đêm.
Nếu bây giờ cô đến kinh đô, thể yên tâm ?
Hàn Uẩn thấy Ngô Thu Thu nhíu c.h.ặ.t mày, tưởng cô đang lo lắng.
Liền an ủi cô: “Thu Thu, chọn ngôi trường cửa lớn Âm Sơn, là kế hoạch từ , liên quan nhiều đến em, đừng quá gánh nặng.”
“Nếu đến kinh đô, nghĩ cách tránh để trường học xảy chuyện lớn hơn.”
Không chỉ vì thêm vô tội mất mạng.
Mà còn một điều nữa, cô đang mang sổ nợ âm của Từ lão quái, mỗi c.h.ế.t, một nhân quả đè lên cô.
“Có một cách.” Hàn Uẩn vỗ vỗ đầu Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu ngẩng đầu: “Cách gì?”
Hàn Uẩn lập tức dở dở : “Em quên nghề gì ?”
Ngô Thu Thu sững sờ: “Mở tiệm vàng mã.”
Giây tiếp theo, cô phản ứng : “Anh bảo thuê chỗ mở tiệm vàng mã?”
“, thuê nó.” Hàn Uẩn gật đầu, xác nhận suy đoán của Ngô Thu Thu.
Ừm…
Mở tiệm vàng mã ở cổng trường, là con đường Ngô Thu Thu bao giờ nghĩ tới.
nghĩ , cô một trộm cắp, hai kiếm tiền bất nghĩa, cũng luật lệ nào cho mở tiệm vàng mã ở cổng trường.
Người khác chỉ trỏ thì cứ để họ chỉ trỏ.
Hơn nữa, chỉ cần cô thuê cửa hàng tiệm vàng mã, thì chẳng khác nào khóa c.h.ặ.t cửa ngõ Âm Sơn.
Giống như đạo lý tiểu quỷ phạm tiệm vàng mã.
Vì tiệm vàng mã dễ nhốt trong giấy .
Cả căn nhà đầy giấy, cộng thêm bố trí trận pháp, là thể trấn áp c.h.ặ.t chẽ nơi .
Như dù cô đến kinh đô, nơi cũng thể bình an vô sự.
Tiệm vàng mã, ở một mức độ nào đó, giống như một ngôi miếu Thành Hoàng.
Ở nơi giao thoa âm dương , một cái khóa.
Cửa ngõ , cô trấn áp chắc .
Nói là , Ngô Thu Thu xoa tay, lập tức định thuê mặt bằng .
Mấy bạn học bên cạnh thấy Ngô Thu Thu khoa tay múa chân với khí, sắc mặt biến đổi, lùi xa Ngô Thu Thu một chút.
Mỹ nữ xinh thì xinh thật, nhưng thần kinh.
Chắc chắn là thứ gì đó sạch sẽ theo.
Ngô Thu Thu ngay trong ngày tìm chủ nhà thuê tiệm tạp hóa.
Vì xảy chuyện lạ, Ngô Thu Thu thuê với giá thấp trong ba năm.
Ba năm, đủ để cô nghiệp.
Những lưng xì xào về Ngô Thu Thu, còn Ngô Thu Thu sắp một việc lớn.
Ngày hôm , một nhóm thợ trang trí đến tiệm tạp hóa, bắt đầu trang trí theo yêu cầu của Ngô Thu Thu.
Nam sinh hôm qua và bạn ngang qua.
“Ai mà gan thế, thuê chỗ ?”
“Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi, mở cửa hàng ở cổng trường chắc chắn kiếm tiền! dù bán gì, cũng thể mua đồ .”
Hai dừng chân quan sát.
Xem thử là thằng ngu nào dám thuê chỗ .
“Hai gì thế?”
Ngô Thu Thu nhai kẹo cao su, ôm một đống bìa các tông .
Xếp ngay ngắn, đặt lên chiếc xe ba gác.
Chiếc xe ba bánh mới mua, cô ở trong thôn quen , tiền cũng mua xe ba bánh chơi.
Không quen xe khác.
Ngô Hỏa Hỏa cô chỉ đến cái cuốc vàng của hoàng đế.
Không , vui là .
Đương nhiên, bìa các tông là do âm binh xếp.
Cô gái chăm chỉ đảm đang, còn tích cóp bìa các tông bán lấy tiền.
“Mỹ nữ Ngô, bạn thu gom bìa các tông bán lấy tiền ?” Giọng điệu của hai nam sinh chút trêu chọc.
Dù Ngô Thu Thu cũng là trẻ mồ côi, học phí đều tự kiếm, thu gom bìa các tông bán lấy tiền hợp lý.
Ngô Thu Thu gật đầu: “ .”
“Bìa các tông của bạn bán mấy đồng, bạn với , thu hết bìa các tông của bạn.”
Nam sinh gần, trêu chọc Ngô Thu Thu với ý đồ .
Thật , Ngô Thu Thu nghèo thì nghèo thật, nhưng nhan sắc thì tệ.
“Anh dát kim cương ? Thu gom bìa các tông mà còn bạn với , mấy ông chủ trạm thu mua phế liệu c.h.ế.t hết ?” Ngô Thu Thu hỏi .
Đôi mắt trong veo sáng ngời, như thể c.h.ử.i là cô.
Bán tiền, thì chắc chắn xoa tay.
bạn?
Biến.
“…” Bị như , sắc mặt nam sinh lập tức khó coi.
Mẹ nó c.h.ử.i độc quá.
Chỉ là đùa một chút thôi mà.
“Loại như bạn đáng đời nghèo, cơ hội cũng nắm bắt.” Nam sinh khoe dư WeChat của .
Ngô Thu Thu nhai kẹo cao su: “Anh nhà giàu ơn nhường đường, lỡ việc để bìa các tông .”
“Đi, thôi, với cô gì, loại dù xinh đến , nhưng tâm hồn nghèo nàn, cả đời cũng thể giao tiếp . Cứ để cô tích cóp bìa các tông từ từ bán lấy tiền , học phí kỳ chắc cũng sắp đủ .”
Một nam sinh khác đến giải vây.
Lời thiện.
“Đây đây, còn hai cái chai, cho bạn hết.”
Hai nam sinh nhạo, ném chai nước khoáng lên xe ba bánh của Ngô Thu Thu.
Lúc thợ trang trí .
“Bà chủ, bà xem cửa chính sơn màu đen tuyền nhé?”
Hai nam sinh: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-497-mo-tiem-vang-ma.html.]
Họ thấy gì ?
Bà chủ?
Ngô Thu Thu?
“Bạn thuê chỗ ?” Họ thể tin Ngô Thu Thu.
Cô là trẻ mồ côi ? Cô lấy tiền?
Ngô Thu Thu nghiêm túc : “Sau phiền các gọi là bà chủ Ngô.”
Nói xong thèm để ý đến hai tên .
Cô cơ bản lười tính toán với loại .
Lời khó gì cũng chỉ tai trái tai .
Suy cho cùng vẫn là cô thấy quá nhiều sinh ly t.ử biệt.
Biết rằng đời ngoài sinh t.ử , đều là chuyện nhỏ.
Sự khiêu khích của mấy đứa trẻ con cô thật sự hứng thú ghi thù.
Hai nam sinh .
Người bắt đầu khởi nghiệp !
Họ còn đang a ba a ba ném chai nước.
Sao mà mất mặt thế nhỉ?
Hai che mặt lủi .
Trong bóng tối Hàn Uẩn xuất hiện, luồng sương đen trong lòng bàn tay từ từ thu .
Ngô Thu Thu liếc , trêu chọc : “Uổng công là tướng quân, thế mà tay , họ chỉ là những sinh viên ngây thơ ngu ngốc thôi.”
“Xin , là đủ trầm .” Hàn Uẩn lắc đầu, cũng nhịn .
Ngô Thu Thu cửa hàng dọn dẹp gần xong.
Ông chủ vội, trong cửa hàng còn nhiều đồ, đèn đóm gì đó cần .
Nói là trang trí , cũng chỉ là biển hiệu, sơn cửa chính thành màu đen là .
Cửa chính của tiệm vàng mã là màu đen, đây là Lý Mộ Nhu .
Không dán môn thần, dán câu đối.
Tối qua cô thấy hình đồng tiền màu đỏ đó .
Phải lớn bằng hai mét vuông.
Hai vợ chồng già của tiệm tạp hóa chắc chắn giẫm Mua Mệnh Tiền, mới đột t.ử tại chỗ.
Hình vẽ mang một mùi tanh.
Ngô Thu Thu trực tiếp dùng sơn đen sơn lên, đó sơn thành hình hoa sen đen.
Bất kể là sen đen sen trắng, che Mua Mệnh Tiền chính là sen .
Ngô Thu Thu thể cảm nhận , vong hồn của hai vợ chồng già vẫn còn lảng vảng ở đây, họ Âm Sơn đưa , cũng thể luân hồi, chỉ thể trở thành cô hồn dã quỷ.
Tối nay thể siêu độ cho họ.
“Thu Thu, chúng đây nghĩ tới, tiệm vàng mã mở ở cổng trường, khách .”
Hàn Uẩn .
Ngô Thu Thu sờ cằm: “Tiệm vàng mã vốn dĩ cũng ăn với sống mà.”
Nói , nhà trường đến gây phiền phức là đại cát đại lợi .
…
Một tuần , tiệm vàng mã khai trương thành công.
Đương nhiên, sẽ treo hoa đỏ rực rỡ.
Cứ thế lặng lẽ thành lập.
Biết tin Ngô Thu Thu thuê tiệm tạp hóa ở cổng trường mở tiệm vàng mã, thể giáo viên và sinh viên trong trường đều khá cạn lời.
Bạn bạn mở một quán sữa, một tiệm bánh ngọt, tệ lắm thì bán gà sống vịt sống cũng .
Mẹ nó mở một tiệm vàng mã.
Xui xẻo bao!
Không ai quản ?
Ngày đầu khai trương, Ngô Thu Thu tặng vòng tay chuyển vận.
Đến , giới hạn 50.
Ngô Thu Thu tuy khai quang, nhưng khắc bừa một lá bùa chúc phúc thì vẫn .
Có lợi chiếm là đồ ngốc.
Có đến nhận.
Về đeo, ê, vận may thật sự lên.
Game thắng năm trận liên tiếp!
Luận văn nghiệp một phát qua!
Môn học rớt mấy qua!
Giáo viên chủ nhiệm còn trúng xổ năm nghìn tệ!
Mọi suy nghĩ một hồi, vòng tay chuyển vận chút gì đó ho.
Ngày hôm , đổ xô đến.
Ngô Thu Thu chỉ tặng ba mươi chuỗi.
Ngày thứ ba, tặng!
Có tự nhiên móc tiền mua.
Cứ thế qua , cửa hàng mở .
Người giấy ngựa giấy họ dùng đến, vòng tay chuyển vận họ quá cần.
Sinh viên thiếu nhất thứ !
Thời gian rảnh rỗi, Ngô Thu Thu nhiều giấy ngựa giấy để trấn thủ Âm Sơn.
Đảm bảo một tia âm khí nào rò rỉ ngoài.
Những ngày tháng bình yên từ từ trôi qua.
Một ngày nọ, một cuộc điện thoại từ kinh đô gọi đến.
Là Lý Mộ Thanh.
Kỳ nghỉ mời cô đến kinh đô chơi, còn họ mời một vị đạo trưởng từ Đài Trung về, lẽ thể giải thuật trộm mệnh.
Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên, vui vẻ nhận lời.
Cô cũng đang định .
Bí mật về Lý Mộ Nhu, cuối cùng cũng giải mã.