Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 489: Lời Hẹn Ước Tám Mươi Mốt Năm
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:46:15
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu vội vàng vung đao c.h.é.m tới, c.h.é.m đứt cả giấy thứ hai.
Không ngoài dự đoán, cổ tay cô thêm một vết thương sâu cạn.
Dài ba bốn centimet.
Người giấy bò lên chắc chắn c.h.ế.t, c.h.é.m chúng thì cùng lắm chỉ thêm vài vết thương.
Ngô Thu Thu tính toán rõ ràng.
Thế là cô chút do dự vung đao c.h.é.m về phía giấy thứ ba.
Đó là tấm ảnh lúc cô ba tuổi.
Thế nhưng những giấy dường như c.h.é.m mãi hết, cô c.h.é.m xong một con bên , ngay đó một con khác bò lên.
Thể lực của cô dần dần theo kịp.
Những vết thương chi chít cũng ngày một nhiều hơn.
Những vết thương sâu, nhưng lượng ít, tích tụ cũng dần khiến Ngô Thu Thu chút chịu nổi.
Ngọn đèn dầu đặt bệ cửa sổ, tim đèn bắt đầu lay động, nguy cơ tắt ngấm.
“Thu Thu, đến giúp cô.”
A Thi nghỉ ngơi một lúc lâu từ từ bò dậy.
Vết thương rách từ trán xuống cằm khiến khuôn mặt A Thi trông vô cùng đáng sợ.
Trên đầu còn một cái lỗ.
Cô chút do dự thò ngón tay , moi một cục dịch não bôi lên vết thương của Ngô Thu Thu.
Kỳ lạ là, vết thương Ngô Thu Thu khi tiếp xúc với dịch não thì như niêm phong , m.á.u chảy nữa.
Quả thực như t.h.u.ố.c đặc hiệu!
Thế nhưng khi moi dịch não , sắc mặt A Thi càng thêm khó coi.
Rõ ràng yếu nhiều.
Dịch não quan trọng đối với A Thi, nó tương ứng với não tủy của mỗi .
Chỉ một chút như .
Moi một ít cũng đủ toi mạng.
Vậy mà A Thi moi nhiều như thế, điều gây tổn thương cực lớn cho cơ thể cô .
Ngô Thu Thu , lúc là lúc để cảm thán.
Chỉ giải quyết hết đám giấy đưa tang , họ mới khả năng sống sót.
Nếu thì kết cục cũng chỉ một.
Bởi vì trần nhà vẫn còn lơ lửng một cỗ quan tài Thi Vương khổng lồ.
Thi Vương sẽ tha cho A Thi.
Cho nên Ngô Thu Thu và A Thi đều chung một nhận thức.
Tối nay hoặc là cùng sống, hoặc là cùng c.h.ế.t.
Sau khi moi dịch não , A Thi bẻ gãy một ngón tay, nhỏ dầu xác trong đèn dầu.
Ngọn đèn dầu đang lay lắt, lửa đèn càng lúc càng sáng hơn.
Ngô Thu Thu cảm thấy cơ thể ấm lên, bàn tay cầm loan đao đồng tiền tràn đầy sức mạnh.
“Cảm ơn.” Ngô Thu Thu với A Thi.
“Đừng nhảm nữa.” A Thi treo ngược cửa sổ, móng tay dài , một phát đ.â.m xuyên qua giấy đang bò lên.
Đầu giấy lập tức nổ tung.
A Thi tiếp tục xé nát một giấy khác.
Ngô Thu Thu phát hiện, những giấy đưa tang và tấm ảnh mà A Thi hủy , cô hề xuất hiện vết thương.
Điều kỳ lạ.
“Chị Thu Thu!”
Cửa phòng ngủ đột nhiên phá tung.
Đa Đa và Trương Tiểu Mãn cùng mấy giấy khác chạy .
“Bọn em nhốt trong phòng suốt, nếu Hỏa Hỏa phá trận pháp, bọn em vẫn .”
Đa Đa xong, lập tức lao khỏi giấy, khuôn mặt nhỏ nhắn quỷ hóa, đầy những đường kinh lạc màu đen, lao thẳng về phía giấy đưa tang cửa sổ.
“Mẹ kiếp! Dám hại chị Thu Thu.”
Đây là đầu tiên Đa Đa c.h.ử.i thề.
Cô bé khí thế quá đủ!
Một luồng khí đen lao tới, ít nhất mười giấy tan thành mảnh vụn.
Ngô Thu Thu há hốc miệng, ngay cả A Thi cũng sững sờ.
Quả nhiên, tình huống vẫn để đám âm vật tay.
Như bọn họ cứ c.h.é.m từng nhát một, c.h.é.m đến sáng cũng xong.
Đa Đa và Trương Tiểu Mãn thì khác, thực lực ít nhất cũng ở cấp bậc lệ quỷ, một luồng quỷ khí quét qua, ít nhất thể hủy diệt mấy giấy…
Thấy Đa Đa oai phong như , Trương Tiểu Mãn cũng chịu thua kém, trèo lên bệ cửa sổ nhảy xuống, trực tiếp đè bẹp một đống giấy đưa tang.
“Dữ dằn quá.” Ngô Thu Thu giơ loan đao đồng tiền lên, nhưng đột nhiên cảm thấy, lúc còn đất dụng võ cho nữa…
A Thi càng cảm thấy thái dương giật thon thót.
Cô liếc Ngô Thu Thu một cái.
Bỗng cảm thấy cục óc heo của moi toi công, ngón tay cũng bẻ vô ích.
Sớm mấy giấy nhỏ bên cạnh Ngô Thu Thu trâu bò thế , bà đây moi óc cái đếch gì chứ.
Haiz, đau cả óc.
Không giả vờ, cô đau thật.
Sao sớm hơn chứ? Cứ đợi cô moi óc mới chịu …
Ngô Thu Thu cũng chút lúng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-489-loi-hen-uoc-tam-muoi-mot-nam.html.]
Giơ đao lên, cuối cùng lấy một tờ giấy vàng dán cái lỗ đầu A Thi.
“Hôm khác cho cô ăn chút đồ giàu protein bồi bổ não, sẽ bù thôi.”
A Thi: “…”
Đa Đa và Trương Tiểu Mãn tàn sát tứ phía, Ngô Thu Thu cuối cùng cũng thể lui về.
E rằng kẻ chủ mưu cũng ngờ, sự việc cuối cùng phát triển thành thế …
Hắn dường như cũng im lặng một cách kỳ lạ.
Rõ ràng là đám giấy đưa tang lợi hại như , cuối cùng chỉ gây cho Ngô Thu Thu những vết thương đau ngứa.
Không, kết quả như thế .
Ngô Thu Thu lùi về phía , về phía quan tài giấy.
Kinh hãi phát hiện, nữ thi áo đỏ trong quan tài biến mất.
Cô quanh bốn phía, thật sự thấy .
Hay là từ đầu đến cuối, nữ thi áo đỏ vốn tồn tại, chỉ là ảo giác của cô?
“Âm Nương Nương, tối nay coi như thua, nhưng, chuyện vẫn kết thúc , lời hẹn ước tám mươi mốt năm , ngươi e là quên nhỉ.”
“Nhớ kỹ, ngươi nợ .”
Giọng âm trầm dần dần xa .
Căn phòng cũng từ từ yên tĩnh trở .
Quan tài giấy lặng lẽ đó.
Lời hẹn ước tám mươi mốt năm gì chứ, trực tiếp khiến Ngô Thu Thu mơ hồ.
Tám mươi mốt năm cô còn thành hình , thể hẹn ước với khác ?
Cô nhầm lẫn gì , nhưng nhớ nữ thi áo đỏ , trong lòng mơ hồ cảm thấy đối phương thể nào nhầm .
Lời hẹn ước tám mươi mốt năm , e rằng liên quan đến nữ thi áo đỏ giống hệt cô .
chuyện của tám mươi mốt năm , cô tra từ ?
Ngô Thu Thu cảm thấy đầu cũng to .
Chuyện cứ nối tiếp chuyện, cô mãi mãi ở trong sương mù, giống như gặp quỷ đả tường lối thoát.
, Hàn Uẩn!
Ngô Thu Thu nhớ tới Hàn Uẩn khi ngoài thì bặt vô âm tín, định chạy ngoài thì thấy sức cùng lực kiệt.
Cô rửa mặt bằng nước lạnh, ừng ực uống nước, mở tủ lạnh lấy một quả táo c.ắ.n một miếng lớn.
Khoảnh khắc đóng cửa tủ lạnh, cô thấy qua hình ảnh phản chiếu, lưng , đang nữ thi áo đỏ .
Nữ thi mặc chiếc quần đen vải gai, và một đôi giày vải màu đỏ.
Lặng lẽ lưng cô, một tiếng động cô.
Đồng t.ử Ngô Thu Thu co rút, theo phản xạ lùi một bước, kỹ nữa, lưng cô chẳng gì.
Ngô Thu Thu dụi dụi mắt.
Chắc là do tinh thần căng thẳng cao độ, nên mới thấy cây cỏ cũng là giặc.
Nhìn cửa tủ lạnh nữa, xác định lưng gì, Ngô Thu Thu cũng trì hoãn nữa, vội vàng ngoài.
điều Ngô Thu Thu phát hiện là, khi cô rời , nơi cô , từ từ hiện một dấu chân m.á.u.
Và dấu chân đó khớp với chân của cô.
Như thể đó chính là dấu chân của cô .
“A Thi, cô và Trang Đức Hoa nghỉ ngơi cho khỏe, đừng ngoài.”
Ngô Thu Thu dùng loan đao khắc một lá bùa mặt đất, đó dùng chỉ đỏ xâu ba mươi sáu đồng tiền, đan thành một chiếc mặt nạ ném cho A Thi.
“Đeo , thể tạm thời che khí tức của cô.”
Tiếp đó Ngô Thu Thu đặt thể Trang Đức Hoa trong quan tài giấy trống rỗng.
A Thi và Trang Đức Hoa thể chịu thêm giày vò nữa.
Óc của A Thi sắp moi hết …
“Đa Đa, nhờ các em chăm sóc hai họ.”
Ngô Thu Thu đặt chiếc lược Hỏa Hỏa bám trong cặp sách, nhét thêm một đống mảnh tre, giấy vỏ dâu cặp.
“Tối nay chị chắc sẽ về, các em cũng cẩn thận.”
“ với cô, Thi Vương là cha , ngoài , ai g.i.ế.c ông .” A Thi .
Nhân quả giữa cô và Thi Vương, thể trốn tránh ?
Muốn g.i.ế.c Thi Vương, nhất định cô .
Ngô Thu Thu dừng bước, đôi đồng t.ử xám trắng của A Thi.
Cô gật đầu: “Được.”
Trong mắt A Thi hiện lên một nụ yếu ớt, cơ thể vặn vẹo, mấy cái trèo lên bức tường bên cạnh Ngô Thu Thu: “Đi.”
Ngô Thu Thu hít sâu một , một tay mở cửa phòng.
Ngoài dự đoán, bên ngoài là hành lang yên tĩnh, Hàn Uẩn, cũng tiếng hát hí kịch í a í ới.
Cuối hành lang, là thang máy với đèn đỏ nhấp nháy.
“Ting!”
Cửa thang máy mở , từ bên trong một gia đình ba , là hàng xóm đối diện.
Gia đình ba , trở về nhà.
Đối phương còn liếc Ngô Thu Thu một cái, dường như cảm thấy trang phục của cô kỳ lạ, nhưng cũng gì.
Nhìn cảnh tượng đời thường , Ngô Thu Thu ngẩn .
Thế giới bên ngoài, quá bình thường.
Bình thường đến mức quỷ dị.
Hàn Uẩn ?