Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 468: Dựa Vào Bản Lĩnh Mà Nợ, Tại Sao Phải Trả?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:45:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đèn tuýp trong phòng giáo vụ kêu vo vo, móng tay giáo viên chủ nhiệm gõ lên bàn phím tạo những tiếng lách cách giòn tan.
Ngô Thu Thu đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Lúc hơn chín giờ, các giáo viên khác đều về. Văn phòng chỉ còn một giáo viên chủ nhiệm.
Cô ngay mặt ông . Màn hình máy tính đen sì che khuất hơn nửa khuôn mặt ông, chỉ thể thấy cặp kính dày cộp mái tóc lưa thưa.
Nhất thời ai gì.
Ngô Thu Thu chằm chằm bức tường treo đầy cờ thi đua "Giáo viên ưu tú" lưng giáo viên chủ nhiệm. Tua rua của một lá cờ trong đó gió tự bay. Sau đó từ từ xoắn thành một làn sương xám, trong sương hiện nửa khuôn mặt quỷ cháy đen.
Ngô Thu Thu đè thấp lông mày, theo bản năng dụi mắt. Nhìn , lá cờ thi đua trở nguyên dạng.
Chẳng lẽ mấy ngày nay thần kinh quá nhạy cảm, sinh ảo giác ? Ngô Thu Thu thầm nghĩ.
“Nghỉ học năm ngày, theo nội quy trường trừ 15 điểm rèn luyện.” Giáo viên chủ nhiệm rút sổ điểm danh ném lên bàn, giọng lạnh nhạt và âm trầm.
Giấy tờ bay phần phật, Ngô Thu Thu liếc thấy trắng bên cạnh tên vết m.á.u thấm đẫm.
Nghỉ học?
Cô đột ngột khuôn mặt phát tướng của giáo viên chủ nhiệm. Dưới ánh đèn tuýp trắng bệch, khuôn mặt đó quen thuộc, nhưng mang theo một thở xa lạ.
“Thầy, tuần em gọi điện xin phép thầy, cũng trình bày tình hình, thầy đồng ý cho nghỉ, đồng ý để em nộp giấy xin phép mà.”
“Không ghi chép tức là !” Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên ho dữ dội, ho một cục đờm m.á.u dính tóc đen, ông thở hổn hển kịch liệt như hen suyễn.
Giống như trong cổ họng mắc một cục đờm đặc, phát tiếng, chỉ thể nửa ngước đôi mắt vằn tia m.á.u chằm chằm Ngô Thu Thu: “Còn nữa, em gọi điện cho lúc nào?”
Giáo viên chủ nhiệm lật nhật ký cuộc gọi điện thoại . Đồng t.ử Ngô Thu Thu co rút, ở đó trống trơn.
Cô vội vàng lùi nửa bước, đồng tiền dây đỏ cổ tay kêu leng keng.
“Thầy?”
Giáo viên chủ nhiệm như thấy lời Ngô Thu Thu. Thở hồng hộc, bò lên bàn việc.
“Khụ, khụ khụ khụ khụ, khụ khụ...”
Ông ho như lấy mạng. Mỗi tiếng ho đều như ho thủng cả phổi. Kèm theo tiếng ho, ông nôn thốc nôn tháo đờm m.á.u, nhanh, bàn việc biến thành một mảng đỏ lòm.
Ngô Thu Thu còn kịp phản ứng, giáo viên chủ nhiệm đột ngột dậy. Tiếp đó leo lên bàn việc lao về phía Ngô Thu Thu.
Đồng t.ử Ngô Thu Thu chấn động. Đồng tiền cổ tay bay v.út đ.á.n.h giữa trán giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên chủ nhiệm khựng .
Đồng thời hư ảnh của Hàn Uẩn ngưng kết kính cửa sổ hành lang, đầu ngón tay bùng lên khí đen, cách chộp về phía lá cờ thi đua , lá cờ thi đua ngưng tụ một làn hắc vụ nồng đậm dính nhớp.
Theo bàn tay Hàn Uẩn siết c.h.ặ.t, nó đột ngột co thành một con quạ độc nhãn, đ.â.m vỡ kính bay bầu trời đêm đen như mực.
Trong đồng t.ử con quạ dường như phản chiếu khuôn mặt vặn vẹo của Từ Lão Quái, tiếng khàn đặc xuyên qua màn đêm truyền đến: “Ngô Thu Thu, ngươi tưởng trốn về trường là thể yên ? Ha ha ha ha ha ha.”
“Lão hủ sẽ thời thời khắc khắc chằm chằm ngươi, chằm chằm ngươi, ha ha ha ha ha.”
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Đôi mắt âm trầm bầu trời đêm đen kịt.
Âm hồn bất tán!!
“Lão dường như thể thực sự hại em, nên chỉ thể dùng những thủ đoạn bám lấy em.”
“Anh xem, Mao Thiến và Trang Đức Hoa ?”
Ngô Thu Thu căn nhà đó . Như cô dự đoán đó, Trang Đức Hoa cũng mất tích. Mà trong trường học hiện tại, còn một Mao Thiến.
Mao Thiến thật rốt cuộc đang ở ?
“Có lẽ em gặp cái giả , mới thể tìm manh mối của cái thật.” Hàn Uẩn nghĩ ngợi vẫn như . Tuy Mao Thiến là ai chẳng ấn tượng gì. là việc Ngô Thu Thu để tâm, cũng sẽ để tâm theo.
Ngô Thu Thu đầu giáo viên chủ nhiệm, ông trở bình thường. Dường như đau đầu, hai tay ngừng day thái dương.
“Ngô Thu Thu , chúng đến ? Ồ, giấy xin phép, ngày mai em nộp giấy xin phép lên nhé.”
“Còn nữa, tình hình của em với các bạn, em gãy xương mười ngón tay, mấy tháng sắp xếp ký túc xá cho em, đừng ở ngoài trường.”
“Ngoài , bạn Mao Thiến chủ động yêu cầu ở cùng ký túc xá với em, để tiện chăm sóc em, em thấy thế nào?”
Hóa , trong những ngày Ngô Thu Thu về trường, giáo viên chủ nhiệm giúp cô sắp xếp việc thỏa nhất thể. Giáo viên chủ nhiệm đúng là . Ngô Thu Thu chút cảm kích.
Mà cái Mao Thiến giả mà chủ động yêu cầu chăm sóc cô... Vậy thì tương kế tựu kế.
“Vâng, cứ theo sắp xếp của thầy ạ, cảm ơn thầy quan tâm.”
“Ừ. , học phí tháng ngày mai tự nộp.”
Từ tòa nhà giảng đường , Ngô Thu Thu thẳng đến ký túc xá. Hơn nữa ký túc xá còn sắp xếp một phòng...
Trong ký túc xá, chỉ trải một chiếc giường. Ảnh chụp dán đầu giường cho thấy chủ nhân của nó chính là Mao Thiến.
Trong phòng ai. Giường trống nồng nặc mùi đàn hương quỷ dị.
Ngô Thu Thu nheo mắt, tới lật chiếc chăn gấp vuông vức .
A Thi trèo từ cửa sổ, gật đầu với Ngô Thu Thu, móng tay lướt qua vỏ gối, khều vài sợi tóc bạc phơ, ánh trăng ánh lên vẻ bóng loáng như sáp x.á.c c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-468-dua-vao-ban-linh-ma-no-tai-sao-phai-tra.html.]
“Không của Mao Thiến.” Ngô Thu Thu sợi tóc quấn đầu ngón tay A Thi, “Là tóc của bà lão bảy mươi tuổi, c.h.ế.t ít nhất ba tháng .”
Mà tối nay, “Mao Thiến” sẽ chăm sóc Ngô Thu Thu, mãi thấy về.
Cô đợi đến mười hai giờ đêm, chịu nổi nữa xuống ngủ.
...
“Kẽo kẹt, kẽo kẹt.”
Giường sắt đột nhiên phát tiếng kêu kẽo kẹt quá tải.
Ngô Thu Thu giật tỉnh giấc, điện thoại, ba giờ sáng.
Cô bật dậy sang giường Mao Thiến. Chỉ thấy chăn đệm giường Mao Thiến gồ lên hình , trong chăn truyền tiếng b.út máy vạch lên giấy sột soạt.
Ngô Thu Thu dùng khuỷu tay mò lấy thanh loan đao gối, thấy một khúc tay như vỏ cây khô thò từ trong chăn.
Ngón tay bò lên bức tường trắng bệch, khắc lên đó dòng chữ m.á.u:
“Năm Giáp Thìn mùng bảy tháng ba, Ngô Thu Thu nợ âm Từ Phúc, tính một món lãi: Mắt trái.”
Khoảnh khắc chữ m.á.u hiện lên. Bàn tay khô khốc trắng bệch đột nhiên lật , chộp thẳng mắt trái Ngô Thu Thu!
“Muốn thu lãi, cái thứ quỷ quái nhà ngươi cũng nộp tiền cọc .” Ngô Thu Thu ném loan đao , trực tiếp c.h.é.m đứt bàn tay khô, trong chăn bùng lên tiếng rít ch.ói tai của bà lão.
Tiểu quái vật lao từ gầm giường, một miếng c.ắ.n đứt bàn tay khô , thịt thối b.ắ.n lên trần nhà mà hóa thành chi chít chữ “Nợ”.
Chữ m.á.u thấm vôi tường, để mùi rỉ sắt thoang thoảng.
“Nhóc con c.ắ.n lắm.”
Ngô Thu Thu tán thưởng .
Sau đó dậy nhảy phắt lên giường Mao Thiến, cắm phập loan đao xuống.
“Mao Thiến ở ?” Cô lạnh lùng hỏi.
“Cạc, cạc cạc, c.h.ế.t ... c.h.ế.t mất ha ha ha.”
Trong chăn truyền tiếng âm lãnh. Sau đó từ từ xẹp xuống. Một vũng m.á.u loang từ giường, thấm ướt chăn đệm.
Ngô Thu Thu trầm mặt xuống. Lại thấy giọng đó vang lên: “Đây chỉ là bắt đầu, ngươi cứ đợi trả nợ cho chủ nhân nhà .”
Máu thấm đẫm, trong chăn chẳng còn gì. Bên tai Ngô Thu Thu văng vẳng câu đó.
Đây chỉ là bắt đầu. E là sẽ còn ngày nào yên nữa.
“Thu Thu, Thu Thu dậy .”
Chim sẻ ngoài cửa sổ ríu rít. Ngô Thu Thu thấy gọi .
Mơ màng mở mắt, thấy Mao Thiến đất, cô ở giường .
Ngô Thu Thu lập tức tỉnh táo , dậy : “Mao Thiến?”
Sau đó sang giường Mao Thiến, chỗ đó y hệt như lúc cô về tối qua. Vậy chuyện xảy đêm qua, là mơ?
Ngô Thu Thu chằm chằm bức tường sạch sẽ.
“Sao thế, thấy tớ ngạc nhiên lắm ?” Mao Thiến tiếp tục .
Ngô Thu Thu lật chăn xuống giường, dùng khuỷu tay đè cổ Mao Thiến, ép cô tường: “Mày rốt cuộc là thứ gì, Mao Thiến ?”
“Mao Thiến” liếc mắt, chằm chằm Ngô Thu Thu : “Tớ là Mao Thiến mà. Cậu đang linh tinh gì thế?”
Không, cô . Đây là một giấy.
Mắt sống thần, độ bóng và hình ảnh phản chiếu. Mà mắt của “Mao Thiến” mặt , chút độ bóng nào, ghé sát thế Ngô Thu Thu thậm chí thấy hình ảnh phản chiếu.
Vậy chỉ một khả năng. Cô là giấy.
Ngô Thu Thu thôi động tâm hỏa, tiếng đồng tiền cổ tay va lanh lảnh.
“Không khai, lão nương đốt mày ngay lập tức.”
“Khanh khách khanh khách.” Mao Thiến giả nhe miệng điên cuồng.
“Không trả nợ của chủ nhân nhà , thứ ngươi mất sẽ chỉ càng nhiều hơn.”
Nói xong, mặt tự bốc cháy, biến thành một đống tro tàn. Những tro tàn đó vặn vẹo, biến thành từng ký tự mặt đất.
“Giẫm nát vỏ ốc sên, tổn hại địa hồn một sợi; đổ chậu rửa mặt, gãy nhân duyên ba phần...”
Giọng Hàn Uẩn vang lên bên tai: “Lão đang dùng những chuyện lông gà vỏ tỏi để lấp đầy sổ nợ âm của lão, mỗi việc em , đều sẽ trở thành một món nhân quả nợ lão.”
Ngô Thu Thu vươn chân giẫm lên đống tro tàn.
“Vậy thì nợ, dựa bản lĩnh mà nợ tại trả?”
Những ngày luôn Từ Lão Quái bám lấy, tránh , thì cô chủ động xuất kích.