Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 439: Mâu Thuẫn Và Lời Hứa Dưới Màn Đêm
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:44:05
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Trang Nguyên chút khó hiểu Ngô Thu Thu.
“Cô nghỉ ngơi cho khỏe , về phòng bệnh của đây.”
Ngô Thu Thu nở một nụ áy náy với Trang Nguyên.
Nụ khiến Trang Nguyên phấn chấn hẳn lên.
Anh vui vẻ rời khỏi phòng bệnh, ngân nga một bài hát, bước chân nhẹ tênh.
Thậm chí còn cảm thấy cây nạng đang hạn chế khả năng di chuyển của .
Lý Mộ Thanh bóng lưng của Trang Nguyên, nhịn lẩm bẩm một câu: “Thằng nhóc đang giả bệnh đấy chứ?”
Nếu thật sự gãy chân, bóng lưng nhẹ nhàng thế quả là một kỳ tích y học.
“Tiểu Thu, bà mới qua khu nội trú một chuyến, bà với bác sĩ , chúng chuyển viện, đến bệnh viện khác, bệnh viện mà Tuyết Nhiên đang ở, hai chị em các cháu ở cùng một chỗ, bà tiện chăm sóc.”
Lý Mộ Thanh thực giờ luôn là tính cách khá mạnh mẽ.
Điểm , Mục Hoài Ngọc và những khác đều rõ.
Ở trong nhà, thường là Lý Mộ Thanh quyết định việc.
Ngô Thu Thu thì hiểu rõ.
Thời gian tiếp xúc với Lý Mộ Thanh dài, cộng thêm việc Lý Mộ Thanh trong lòng áy náy nên việc đều chiều theo ý cô.
Vì Ngô Thu Thu cứ ngỡ Lý Mộ Thanh vốn là một bậc trưởng bối hiền hòa, dễ gần.
Lúc đột nhiên Lý Mộ Thanh cho lời nào sắp xếp xong thứ, cô khỏi nhíu mày.
“Tại bà bàn bạc với cháu ?”
Bên cô sắp xếp việc gần xong, chỉ đợi tối nay quan tài đưa tới để đặt A Thi trong.
Kết quả Lý Mộ Thanh đột nhiên chuyển viện cho cô?
“Không tay cháu thương ? Tìm hộ công thì tiện thật, nhưng bà ở bên cạnh thì yên tâm, nên thủ tục xong xuôi .”
Lý Mộ Thanh xoa đầu Ngô Thu Thu, : “Cháu yên tâm, phiền phức chút nào , lát nữa là thể lên xe cứu thương đưa cháu qua đó .”
Ngô Thu Thu nén giận, nổi nóng với trưởng bối, bèn lạnh nhạt : “Cháu chuyển viện, cháu ở bệnh viện .”
“Tiểu Thu, bà xong thủ tục . Bệnh viện điều kiện hơn, hơn nữa, bà ngoại thể chăm sóc cháu hơn, cháu lời ?”
Lý Mộ Thanh đau lòng bàn tay của Ngô Thu Thu.
“Thực bà cho cháu chuyển viện đến Kinh đô, ở đó chuyên gia khoa xương khớp giỏi nhất, cháu nhất định sẽ điều trị hơn.”
Mi tâm Ngô Thu Thu ngừng giật giật.
Cô kiên nhẫn Lý Mộ Thanh xong, mới đáp lời: “Cháu ở bệnh viện , chuyển viện.”
“Bà là vì cho cháu mà, Tiểu Thu, cháu còn là trẻ con nữa, bà cũng hại cháu, ở đây cháu cũng gì cần thu dọn, chúng ngay bây giờ .”
Nói xong Lý Mộ Thanh tới đỡ Ngô Thu Thu dậy.
“Cháu .” Giọng Ngô Thu Thu cao lên mấy phần.
“Đứa bé bướng bỉnh thế?” Lý Mộ Thanh tỏ bất đắc dĩ.
Bà chuyển viện cho Ngô Thu Thu, đúng là vì cho Ngô Thu Thu mà.
Hộ công dù cũng là ngoài, bà yên tâm ?
Phải đích chăm sóc Ngô Thu Thu mới .
“Cháu bướng bỉnh, bà ngoại, là bà một đến bệnh viện bên đó , hộ công bà tìm thì cháu tự sắp xếp, mấy ngày cháu sẽ ở bệnh viện , gì cũng chuyển viện.”
Vẻ mặt nghiêm nghị của Ngô Thu Thu khiến Lý Mộ Thanh cũng sững sờ.
Lý Mộ Thanh nhận , Ngô Thu Thu nghiêm túc, đang giận dỗi như trẻ con.
Hơn nữa, rõ ràng Ngô Thu Thu khó chịu với sự sắp đặt của bà.
Lý Mộ Thanh ngây .
Bà hiểu nổi, sai ở ?
Bà thật sự một lòng một nghĩ cho Ngô Thu Thu mà.
Tại thái độ của Ngô Thu Thu còn lạnh nhạt hơn ?
Đây là điều Lý Mộ Thanh thấy.
Bà vội : “Tiểu Thu cháu đừng giận, bà ngoại thật sự là vì cho cháu…”
“Cháu , nhưng cháu nhận tấm lòng .”
Ngô Thu Thu lạnh nhạt .
Lý Mộ Thanh im lặng lâu.
“Xin , là bà ngoại suy nghĩ cho cháu, tự ý quyết định, bà hủy thủ tục chuyển viện ngay đây.”
Để hàn gắn mối quan hệ với Ngô Thu Thu, bà lão quật cường cả đời, một nữa lựa chọn cúi đầu.
Ngô Thu Thu dáng vẻ của Lý Mộ Thanh, nhất thời cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Đôi khi cô thật sự thế nào.
Thực cô cần Lý Mộ Thanh đối xử với một cách lấy lòng như .
Thậm chí, nếu Lý Mộ Thanh coi cô như một đứa cháu bình thường, lẽ cô còn cảm thấy tự tại hơn.
“Bà cần chuyện với cháu một cách cẩn trọng như , cũng đừng ôm đồm quá nhiều việc cho cháu, cứ thuận theo tự nhiên hơn ?”
Tình là thứ thể cắt đứt.
Ngô Thu Thu thừa nhận, khi vẫn còn đời, trong lòng cô cũng là chút gợn sóng.
Chỉ là cô cách nào chung sống với Lý Mộ Thanh như ông bà cháu bình thường mà thôi.
“ bà ngoại thực sự nợ cháu quá nhiều.” Lý Mộ Thanh thẳng thắn: “Để bù đắp cho cháu, bà ngoại đem những thứ nhất thế giới cho cháu.”
“ bà bao giờ hỏi, cháu ?” Ngô Thu Thu Lý Mộ Thanh .
“Chuyện …”
Lý Mộ Thanh sững sờ.
Ngô Thu Thu bao giờ gì.
Thậm chí còn cố ý hoặc vô tình vạch rõ ranh giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-439-mau-thuan-va-loi-hua-duoi-man-dem.html.]
Tất cả đều là bà tự đa tình mà thôi.
“Bà hủy thủ tục .” Lý Mộ Thanh mím môi, xoay rời .
Bóng lưng phần còng xuống.
Tuổi tác dù cũng cao, lo lắng nhiều việc, lẽ bà cũng sắp chống đỡ nổi nữa .
“Bà ngoại, cảm ơn bà.”
Ngô Thu Thu với theo bóng lưng của Lý Mộ Thanh.
Bước chân của Lý Mộ Thanh khựng .
Tâm trạng tồi tệ đột nhiên tan biến, lòng cũng nhẹ nhõm mấy phần.
Bà tin chắc, sẽ một ngày Ngô Thu Thu vui vẻ chấp nhận bà.
Ngô Thu Thu giường bệnh thở dài một .
Những chuyện xảy gần đây thật sự là một mớ hỗn độn.
Vốn tưởng đến Tương Tây nhiều nhất bảy ngày là thể trở về.
Giờ hơn mười ngày trôi qua, ngày về vẫn xa vời vợi.
Trong sáng, trong tối, bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm cô.
Một Từ lão quái khó đối phó, nay thêm một Thi vương ngàn năm.
Còn thợ cạo đầu trong bóng tối, và mơ hồ còn một thợ vàng mã.
Những , vẫn họ mục đích gì.
Điều thể chắc chắn là, cô sống một cuộc sống như bình thường, con đường còn dài.
Hàn Uẩn đến núi Trường Bạch, cũng tình hình .
Thi vương trở về mộ huyệt, cần bốn mươi chín ngày để hồi phục.
Hiện tại việc quan trọng nhất bên cô là giải quyết cái thứ trong hình xăm .
Vẫn kết quả sẽ .
Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.
Ngô Thu Thu tin rằng, trời tuyệt đường .
Đương nhiên, cô cũng quá tin trời.
Bởi vì ông trời dường như từng đối xử với cô.
Mệnh và đường, vẫn do chính cô tranh đoạt.
Cô cứ thế trong phòng bệnh buồn chán chờ thời gian trôi qua.
Trong lúc đó, hộ công đến chăm sóc cô.
Bên phía Trang Nguyên, thấy trời dần tối, trong lòng khỏi bắt đầu căng thẳng.
Lần đầu tiên chuyện , vốn chút sợ hãi, hỏng việc để Ngô Thu Thu coi thường.
Mấy loại cảm xúc đan xen, quả thực là yên, nước cũng uống một ngụm.
Nhất là lúc trời tối, nghĩa là thời gian sắp đến, càng thêm lo lắng.
Anh ngừng gọi điện thúc giục.
“Mua xong ? Người cần tìm tìm ?”
Giọng từ đầu dây bên chút cà lơ phất phơ: “Biết . Nguyên , mua quan tài trẻ con gì thế? Còn những tìm, nhé, đều là đám đầu gấu các kiểu, dám đảm bảo họ sẽ ngoan ngoãn .”
“Cậu đừng quan tâm, chỉ cần theo lời , từ gara đưa lên là .” Trang Nguyên .
“Được thôi, chắc chắn thể đưa lên thành công ?” Người chút nghi ngờ hỏi.
Trang Nguyên ban đầu cũng nghĩ đến vấn đề .
nhớ dáng vẻ tự tin của Ngô Thu Thu, khỏi kiên định giọng : “Được, cứ theo thang máy chuyên dụng cho nhà xác mà , sẽ ở thang máy đón các .”
Anh sờ sờ chiếc vòng tay đồng tiền cổ tay.
Đây là Ngô Thu Thu tặng, là thể trừ tà tránh họa.
“Được, đợi tin.” Người đàn ông ở đầu dây bên xong, cúp máy.
Trang Nguyên thời gian điện thoại, hơn tám giờ.
Anh đến phòng bệnh của Ngô Thu Thu tìm cô, nghĩ Ngô Thu Thu cả đêm ngủ, giờ lẽ đang nghỉ ngơi?
Đành nén cảm xúc, từ từ chờ thời gian trôi qua.
Ba tiếng đồng hồ, mỗi phút mỗi giây đều trôi qua thật chậm, quả thực là dài như một năm.
Anh nghịch điện thoại, các trò chơi cứ mở tắt .
Cuối cùng, nhận điện thoại của bạn.
“Tụi đến bệnh viện , gara bảo vệ, sợ là .” Người bạn .
“Cậu đợi chút.”
Trang Nguyên vội vàng đến phòng Ngô Thu Thu chuyện .
“ .” Ngô Thu Thu gật đầu.
Sau đó lệnh cho Tiểu Ngốc Qua, giao việc cho nó xử lý.
Tiểu Ngốc Qua vỗ n.g.ự.c, thành vấn đề.
Rồi lẩn trong bóng đêm.
Khoảng hai ba phút .
Ngô Thu Thu : “Có thể cho họ .”
Trang Nguyên thể tin nổi: “Cô chắc chứ???”
Quả nhiên Trang Nguyên lập tức nhận điện thoại của bạn: “ là thần sầu, tụi gara .”
Trang Nguyên Ngô Thu Thu như gặp ma.
Thế mà cũng ??