Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 435: Lời Đề Nghị Của Trang Nguyên & Vị Khách Bên Cửa Sổ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:44:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc tên đạo sĩ rởm Giáo sư Trang c.ắ.n, nó cũng từng xao động một chút đấy.

Bắt đầu yên tĩnh từ khi nào nhỉ?

Có lẽ là khi cô nhập giấc mơ của Giáo sư Trang, cũng chính là thời gian bé gái quái dị xuất hiện.

Đôi mắt Ngô Thu Thu lóe lên.

Lẽ nào, thứ kiêng kỵ bé gái ?

Chuyện thú vị đây.

Bé gái , mục đích của Thi Vương chính là thứ trong hoa sen .

Nó chắc chắn là hiểu .

Cho nên bây giờ bắt đầu trở nên thành thật, giảm bớt cảm giác tồn tại, mong đợi Ngô Thu Thu bỏ qua nó.

Không, nó hẳn là mong đợi tất cả đều bỏ qua nó.

Cười c.h.ế.t mất.

Nó cũng lúc sợ.

Lý Mộ Thanh cùng Ngô Thu Thu chuyện một lúc, thuận tiện cũng chuyện ở quê, Ngô Kính Chi và Mục Uyển Tình an táng xong xuôi.

Ánh mắt Ngô Thu Thu mềm .

Nhiều việc quá, thậm chí còn đích đưa tiễn cha lên núi, càng từng cúng bái một chút.

Cô quả nhiên là bất hiếu mà.

Lý Mộ Thanh dường như suy nghĩ trong lòng Ngô Thu Thu.

Vỗ vỗ vai Ngô Thu Thu: “Tiểu Thu, cháu sinh cuốn âm mưu to lớn , nhiều chuyện do cháu tự chủ, Kính Chi và Uyển Tình suối vàng , chẳng những trách cháu, còn sẽ lo lắng cho cháu.”

“Việc cấp bách của cháu là chăm sóc cho bản , đừng để thương nữa. Cũng trách bà ngoại tỉnh táo, tính kế bao nhiêu năm nay, điều, bà mời một vị đại sư ở Đài Trung đến giúp đỡ, ông hẹn một tháng, chừng còn nửa tháng nữa, ông sẽ đến.”

“Nói chừng sự việc sẽ chuyển biến.”

Ngô Thu Thu hồn .

Đại sư Đài Trung?

“Có đáng tin ? Bây giờ nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o lắm.”

Ngô Thu Thu cau mày.

Cô bây giờ cứ thấy hai chữ đại sư là hoảng.

Nhìn cái vị đại sư mà nhà họ Trang mời đến xem, c.ắ.n như ch.ó, giờ vẫn đang viện kìa.

“Cháu yên tâm, đó là một vị đạo trưởng, còn là một vị quán chủ.” Lý Mộ Thanh giải thích.

Hả?

Ngô Thu Thu chớp chớp mắt, sẽ trùng hợp thế chứ?

Cô còn nghĩ thông suốt, Lý Mộ Thanh nâng tay Ngô Thu Thu lên: “Thương gân động cốt một trăm ngày, mười ngón tay của cháu gãy hết, thế nào cũng tĩnh dưỡng mấy tháng mới .”

“Tay con gái quan trọng, đừng để biến dạng để sẹo mới , là chúng thủ tục bảo lưu việc học ?”

Lý Mộ Thanh xong, Ngô Thu Thu đợi câu trả lời.

Bảo lưu thể giữ học tịch, một học kỳ thì cũng .

Tay cô hiện giờ, thời gian tới tự lo liệu sinh hoạt cũng là vấn đề, học cũng thực sự tiện.

Hơn nữa, thời gian cô trở về bây giờ cũng chuẩn xác.

Ngô Thu Thu suy nghĩ.

Cuối cùng cũng chỉ đành bất lực gật đầu: “Vậy thì bảo lưu một học kỳ ạ.”

Đây cũng là hết cách.

hộ khẩu cháu chỉ một , bảo lưu cũng chỉ thể là bản cháu đích đến trường thủ tục, thế , cháu gọi điện hỏi giáo viên chủ nhiệm .”

Sổ hộ khẩu nhà cô chỉ một trang.

Rất nhiều việc cô chỉ thể tự vận động, ai giúp cô.

Nghe , trong lòng Lý Mộ Thanh dâng lên một nỗi xót xa.

“Chuyện hộ khẩu cần lo, cháu nhập hộ khẩu của bà ngoại ? Như cháu chính là Bắc Kinh, cháu nhà, hậu thuẫn, sẽ còn ai thể bắt nạt cháu nữa.”

“Hơn nữa, một việc sẽ do bà giúp cháu xử lý, cần phiền phức như nữa.”

Bà thăm dò Ngô Thu Thu.

Trong giọng cũng thêm vài phần dè dặt.

Nợ Ngô Thu Thu quá nhiều .

Bà nhất thời cũng bù đắp thế nào, dường như cái gì cũng lấy .

Ngô Thu Thu ngẩn một chút, lập tức vẻ mặt nhàn nhạt.

“Vậy thì cần ạ. Cháu sinh và lớn lên ở Tây Nam, cũng cần hộ khẩu Bắc Kinh gì cả, quen, ý của bà cháu xin nhận.”

Hộ khẩu Bắc Kinh, lẽ khiến nhiều đổ xô .

mỗi một chí hướng, cô cảm giác gì.

Hộ khẩu vốn chỉ một trang thì chứ?

Ít nhất cần ăn nhờ ở đậu.

Cho dù Lý Mộ Thanh ý , Ngô Thu Thu vẫn chút do dự từ chối.

Lý Mộ Thanh thần sắc ảm đạm, thở dài cũng khó giấu sự thất vọng trong mắt.

“Ừm. Bà ngoại ép cháu, tất cả đều theo ý nguyện của cháu.” Muốn sự công nhận của Ngô Thu Thu, chuyện một sớm một chiều a.

Bà chỉ hy vọng, cái thuật trộm mệnh cách giải quyết, để hai đứa trẻ đều thể bình an khỏe mạnh sống tiếp.

Bất kể cuối cùng ai mất , Lý Mộ Thanh đều sẽ đau lòng.

“Cháu đói ? Bà mua chút gì cho cháu ăn nhé, tìm hộ lý nữa, bà chăm sóc cháu.” Lý Mộ Thanh thu dọn tâm trạng, với Ngô Thu Thu.

“Đói ạ, bà vẫn nên tìm hộ lý .”

Lý Mộ Thanh tuổi cũng lớn , chẳng lẽ cả đêm còn trông cô ? Thật cần thiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-435-loi-de-nghi-cua-trang-nguyen-vi-khach-ben-cua-so.html.]

Lý Mộ Thanh chút hụt hẫng, theo bà thấy, Ngô Thu Thu ngay cả để bà chăm sóc cũng .

Thế nhưng, ngay đó thấy Ngô Thu Thu : “Bà cũng vất vả, chăm sóc cho sức khỏe của .”

Cho nên, Ngô Thu Thu là đang quan tâm sức khỏe của bà.

Tâm trạng bà cụ vui vẻ trở .

Vội vàng gật đầu: “Được, , bà ngoại , bà ngoại sẽ chăm sóc cho bản .”

Lúc Lý Mộ Thanh , giúp Ngô Thu Thu gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm xác nhận xác nhận việc Ngô Thu Thu bảo lưu, cuối cùng vẫn thấm thía bảo Ngô Thu Thu, cần thiết thì đừng bảo lưu, ngón tay tiện, thầy thể phát động hoạt động tương trợ trong lớp, bạn học sẽ giúp đỡ cô.

Hơn nữa học kỳ Ngô Thu Thu xin nghỉ nhiều .

Cho nên nhất đừng bảo lưu.

Mọi khó khăn đều cách giải quyết.

Ngô Thu Thu xong, xúc động khá lớn.

Người kinh nghiệm xã hội nhận vấn đề quả nhiên diện hơn.

, chút khó khăn nhỏ, cô thế mà bảo lưu...

Cuối cùng Ngô Thu Thu quyết định bảo lưu, chỉ là xin nghỉ, muộn một tuần đến báo danh.

Giáo viên chủ nhiệm lúc mới yên tâm cúp điện thoại.

Ngô Thu Thu chằm chằm mười ngón tay bó như xác ướp của .

Đều khả năng tự chữa lành của cô vượt xa thường, chắc quá trình hồi phục cũng sẽ rút ngắn chứ nhỉ?

Cô thực sự trở thành phế nhân, huống hồ sự việc còn giải quyết xong.

lúc , Trang Nguyên chống nạng cà nhắc đến ngoài phòng bệnh.

“Cô chứ Ngô Thu Thu?”

Cậu thấy tay của Ngô Thu Thu, ánh mắt lóe lên giây lát: “Cô yên tâm, sẽ để cô thương vô ích .”

Ngô Thu Thu lắc đầu: “Không . Bố thế nào ?”

Nghe , Trang Nguyên qua hành lang, dùng một chân đóng cửa , đến bên giường mới : “Mẹ qua cơn nguy kịch , bố ...”

Cậu khựng , tiếp tục : “Kiểm tra vấn đề gì, bây giờ tỉnh , thể ăn uống, khác gì bình thường.”

Mặc dù đây là chuyện , nhưng Trang Nguyên vẫn thấy kỳ lạ.

bất an.

Rõ ràng lúc đó Giáo sư Trang kinh khủng như , tại đột nhiên khỏi ?

“Quả nhiên.” Ngô Thu Thu cúi đầu lẩm bẩm một .

Năng lực của bé gái quái dị , thể ức chế Giáo sư Trang thi biến.

Chỉ là thể trị tận gốc .

“Lúc đó trong phòng cô rốt cuộc xảy chuyện gì? Bố tại đột nhiên khỏi , còn ngón tay của cô là do bố thương ?”

Trang Nguyên nhịn hỏi.

Trong lòng luôn cảm thấy là Giáo sư Trang bẻ ngón tay Ngô Thu Thu thành như , cho nên vô cùng áy náy.

Con gái nhà , nếu vì thế mà ngón tay trở nên xí, thì ... cũng nguyện ý chịu trách nhiệm.

“Cô yên tâm, nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô đến cùng.”

“Hả?” Trên đầu Ngô Thu Thu hiện lên dấu chấm hỏi.

Muốn Trang Nguyên dùng tốc độ tua nhanh nào để tua đến bước chịu trách nhiệm với cô .

“Thật đấy.” Trang Nguyên tưởng Ngô Thu Thu tin, lặp với tốc độ ánh sáng.

Ngô Thu Thu nhịn một chút.

Phát hiện nhịn nổi.

Thế là : “Cút xa một chút.”

Lần đến lượt Trang Nguyên chút ngơ ngác.

Cậu... từ chối ?

Đại soái ca thế mà từ chối.

“Tay do bố thương, cần chịu trách nhiệm. Còn về việc Giáo sư Trang chuyển biến là do bé gái , chừng thể giải quyết triệt để chuyện .”

Ngô Thu Thu đợi Trang Nguyên chuyện vội vàng giải thích.

Trang Nguyên gãi đầu, chút lúng túng: “Ồ, ồ ...”

Không thì ?

Ngô Thu Thu trợn trắng mắt.

“Bố bây giờ vẫn khỏi ?” Trang Nguyên hỏi.

“Chưa, chỉ là tạm thời ức chế thôi.” Ngô Thu Thu thật.

Ánh sáng trong mắt Trang Nguyên vụt tắt vài phần, nhưng giây tiếp theo, như tìm thấy hy vọng: “Có thể ức chế, chứng tỏ là cách, cô bé gái hiện giờ đang ở ? Nó sẽ giúp bố chứ?”

Cậu chút thấp thỏm.

giúp bố ? còn chẳng nó bây giờ sống c.h.ế.t , tóm , đợi thêm xem .”

Ngô Thu Thu bên ngoài, bóng đêm dần tan, ánh bình minh ló dạng.

Cũng bé gái quái dị hiện giờ thế nào .

Bé gái và Thi Vương ắt một trận chiến.

Cô tuy cũng coi như gián tiếp lợi dụng bé gái, nhưng cũng hy vọng bé gái c.h.ế.t.

Cô bé khó khăn lắm mới cứu về , đương nhiên thể dễ dàng c.h.ế.t như .

Đột nhiên, đôi mắt Ngô Thu Thu lóe lên.

Trên bệ cửa sổ phòng bệnh, một bé gái quái dị đầy m.á.u đang bò lên.

 

 

Loading...