Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 431: Nghịch Thiên Cải Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô bé là huyết mạch của thi vương, nên bẩm sinh thi vương áp chế.
Nói là con gái, chi bằng là nô lệ thì đúng hơn.
Chỉ cần chút lòng phản bội, là thể khiến cô bé vạn kiếp bất phục.
Nhìn thấy những hình xăm phù văn lớn , những mạch m.á.u màu xanh lục nổi lên.
Ngô Thu Thu chấn động sâu sắc.
Sức mạnh của huyết mạch, thật mạnh mẽ.
Chẳng trách cô bé chút sức lực phản kháng nào, ngay cả một câu cũng , chỉ thể đau đớn chờ c.h.ế.t.
Thi vương lẽ nhận lòng phản bội của cô bé.
Nên chút do dự phát động sức mạnh huyết mạch.
Dù cô bé là con gái của .
Thi vương khi còn sống tay nhuốm đầy m.á.u tươi, g.i.ế.c vô như một tên đồ tể, chút nhân nghĩa nào.
Huống chi bây giờ trở thành thi vương, càng là chút nhân tính cuối cùng cũng hủy diệt.
Cô bé là do nô lệ bắt về sinh , tự nhiên cũng là nô lệ.
Hắn cô bé c.h.ế.t, cô bé chỉ thể c.h.ế.t.
Ngô Thu Thu để cô bé c.h.ế.t.
“Ngươi chắc cũng c.h.ế.t, đúng ?”
Ngô Thu Thu chằm chằm con mắt duy nhất của cô bé.
Cô bé cho cô nhiều như , e rằng sớm lòng phản bội.
Nếu cũng sẽ dễ dàng hết .
Cổ họng cô bé , chỉ ngừng co giật, lông mi dài ngừng run rẩy, như đang đáp lời của Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu một chân đá cửa đóng , tắt hết đèn trong phòng, lôi hết nến trong cặp sách , nhanh ch.óng bày một trận hình bát quái trong phòng.
Thấy cô bé càng lúc càng đau đớn, Ngô Thu Thu khỏi tăng tốc.
Cô bày là Nghịch Bát Quái.
Sau đó lấy d.a.o cong nhúng chu sa, dùng d.a.o nhanh ch.óng khắc một đạo phù văn kỳ lạ trong trận.
Rãnh của phù văn hiện lên màu đỏ sẫm, Ngô Thu Thu lau mồ hôi trán, tiếp tục khắc.
Đợi cô khắc xong, mồ hôi đầm đìa, kiệt sức.
Mà sàn nhà của nhà Trang Nguyên tự nhiên cũng hỏng ...
Cô ngẩng đầu cô bé .
Biên độ co giật của cô bé càng lúc càng nhỏ, nhưng vẻ mặt càng lúc càng đau đớn.
Cô mấy bước bế cô bé đến chính giữa trận pháp Nghịch Bát Quái.
“Nghe , đừng chống cự hành động của .”
Ngô Thu Thu nhẹ nhàng bên tai cô bé.
Ý thức của cô bé mơ hồ.
Nửa trần trụi, từng đường kinh mạch màu xanh, như những con giun đất bò khắp .
Không chỉ , bụng cô bé cũng phồng lên như thổi .
Cứ thế , cô bé sẽ nổ tung thành sương m.á.u.
Đây là sự trừng phạt của thi vương đối với kẻ phản bội.
Dù cô bé là huyết mạch của .
Sau khi lời của Ngô Thu Thu, cô bé như ý thức trở .
Cô bé khó khăn gật đầu.
Thế là Ngô Thu Thu đặt cơ thể cô bé thành tư thế ngũ tâm triều thiên.
Rồi nắm lấy tay cô bé, xòe năm ngón tay , trực tiếp dùng kim đ.â.m mười ngón tay.
Trong nháy mắt, mười ngón tay của cô bé đều chảy m.á.u màu xanh lục.
Cũng chính lúc m.á.u chảy , những đường gân xanh nổi lên mặt cô bé rõ ràng giảm bớt.
Mười ngón tay liền với tim.
Cơn đau khi kim đ.â.m đầu ngón tay thường khó thể chịu đựng, nhưng đối với cô bé , nỗi đau của mười ngón tay đ.â.m kim, bằng một phần vạn nỗi đau của cô bé.
Nên cô bé hề rên một tiếng, ngược lông mày còn giãn một chút.
dù , bụng cô bé vẫn ngừng phồng lên, như một quả bóng bay lớn, những đường gân bụng càng khiến kinh hãi.
“Không đủ.” Ngô Thu Thu thấy , lẩm bẩm.
Thả hết m.á.u rõ ràng vẫn đủ.
Cô nghiến răng.
“Ráng chịu một chút.”
Nói xong, Ngô Thu Thu giơ kim lên, đ.â.m thẳng bụng đang phồng lên của cô bé.
Cô nhắm những đường gân nổi lên đó.
Trong nháy mắt, bụng cô bé như con nhím cắm đầy kim.
Máu màu xanh lục theo kim tuôn .
Trong chớp mắt, cả cô bé m.á.u me đầm đìa.
Chỉ khác là màu m.á.u của cô bé đúng.
Mà những giọt m.á.u , chảy giữa trận pháp Nghịch Bát Quái, trong rãnh phù văn mà cô khắc sẵn.
Máu màu xanh lục, như nhận một sự chỉ dẫn nào đó, từ từ lưu chuyển, nhanh, rãnh phù văn m.á.u màu xanh lục thắp sáng.
Cô bé lấy m.á.u, nhưng vẻ mặt càng lúc càng thoải mái.
Trong con ngươi hỗn độn dần dần chút thần sắc.
Thần sắc đó, như đang âm thầm cảm ơn Ngô Thu Thu.
Bụng cô bé cũng đang từ từ xẹp xuống.
Ngô Thu Thu , phù văn tác dụng.
, thi vương chắc chắn nhận , cũng sẽ dừng ở đây.
Nên cô vẫn thể lơ là.
“Ngươi yên.” Ngô Thu Thu vỗ vai cô bé.
Không vội rút những cây kim bạc đó .
Cô bé ngoan ngoãn gật đầu.
Từ lúc Ngô Thu Thu chuẩn cứu cô bé, cô bé ngoan ngoãn đó.
Suốt quá trình hề chống cự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-431-nghich-thien-cai-menh.html.]
Cô bé , cô bé sắp đó trừng phạt đến c.h.ế.t.
Nếu đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng tin tưởng Ngô Thu Thu.
Cô bé đ.á.n.h một ván cược lớn.
May mà cô bé thắng cược.
Ngô Thu Thu thật sự cứu cô bé, và năng lực cứu cô bé.
Ngô Thu Thu thấy cô bé ngoan, cũng quan tâm đến cô bé nữa.
Mà xếp bằng giữa trận pháp.
“Nhật nguyệt đồng quang, đạo pháp tự nhiên. Thuận thế nhi vi, nghịch thế cải mệnh.”
Ngô Thu Thu một bên ngón tay ngừng bấm quyết, một bên miệng lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, những ngọn nến bày thành Nghịch Bát Quái đột nhiên gió mà tự động.
Ngọn lửa nến chao đảo ngừng.
Máu màu xanh lục trong rãnh phù văn xoay theo chiều ngược kim đồng hồ.
Kỳ lạ là, khi xoay đến vòng thứ bảy, m.á.u màu xanh lục đó, rõ ràng vài phần màu đỏ sẫm.
Cô, đang cải mệnh cho cô bé.
Hay cách khác là thanh tẩy huyết mạch thi vương của cô bé.
Chính lúc .
Kính cửa sổ rung lên, cành cây bên ngoài lấp ló.
Như những bóng chiếu lên rèm cửa, giương nanh múa vuốt, trông vài phần kỳ dị và đáng sợ.
Biên độ rung lắc của cửa sổ càng lúc càng lớn, tiếng động cũng càng lúc càng dồn dập.
Ngay cả sự chao đảo của nến cũng thêm vài phần bất an.
Là thi vương tay.
Ngô Thu Thu đột nhiên phát hiện, dòng chảy của m.á.u bắt đầu trở nên khó khăn, chậm chạp.
Như một lực cản nào đó, khó khăn di chuyển về phía , và tốc độ càng lúc càng chậm, càng lúc càng chậm...
Cho đến cuối cùng, gần như ngừng chảy.
Hai tay cô, cũng dường như một lực cản, cô thấy , nhưng thể cảm nhận .
Có một sức mạnh đang ngăn cản tay cô di chuyển.
Ngô Thu Thu nhíu c.h.ặ.t mày, con ngươi co .
Sau đó một cơn đau thấu tim khiến cô toát mồ hôi lạnh.
Ngón tay cô, gãy.
Bị bẻ cong một cách kỳ lạ, như vặn thành hình xoắn quẩy.
Ngô Thu Thu hít một lạnh.
Sức mạnh vô hình đó, dễ dàng bẻ gãy ngón tay cô.
Cô liều mạng chống sức mạnh đó, kiểm soát ngón tay thành ấn quyết.
cô càng chống , ngón tay càng đau.
Tiếng “rắc rắc” khiến ê cả răng.
Đến cuối cùng, mười ngón tay của cô đều bẻ cong theo những hình dạng khác .
Mặt Ngô Thu Thu trắng bệch.
Mà sự rung lắc của cửa sổ, càng lúc càng dữ dội.
Như đang chế giễu sự tự cao tự đại của Ngô Thu Thu.
Lại như đang cảnh cáo Ngô Thu Thu, đây chỉ là món khai vị.
Ngô Thu Thu nuốt nước bọt, kéo theo những ngón tay gãy, cưỡng ép thành ấn quyết.
Máu trong trận pháp, bắt đầu tuần .
Ngô Thu Thu mồ hôi lạnh túa , hàm răng nghiến c.h.ặ.t hít từng luồng khí lạnh.
“Có thủ đoạn gì cứ dùng hết .”
Cô thấp giọng .
Lời khiêu khích dứt, cô lập tức thấy tiếng kính vỡ “rắc” một tiếng.
Khoảnh khắc đầu , cô thấy kính vỡ như mạng nhện.
Phòng bật đèn, chỉ ánh nến chập chờn.
Tất cả thứ, bóng đều kéo dài, bao gồm cả bóng của chính cô.
Lúc đang giương nanh múa vuốt .
Trong lúc mơ hồ, Ngô Thu Thu thấy một tiếng lạnh như tẩm độc.
Cô bé vốn bình tĩnh, đột nhiên n.g.ự.c ưỡn lên, mặt hướng lên trần nhà, từng đường gân xanh nổi lên.
Cô bé hét lên một tiếng.
Xương cốt đều kêu “rắc rắc” vỡ vụn.
Như một đang bên cạnh cô bé, từ từ bẻ gãy xương của cô bé.
Tiếng “rắc rắc” đó khiến rợn tóc gáy.
Ngô Thu Thu trán đẫm mồ hôi, hai tay vẫn giữ c.h.ặ.t ấn quyết , thấy tình hình rảnh tay.
Cô thấp giọng c.h.ử.i một câu.
Hung hăng c.ắ.n rách đầu lưỡi, hút một ngụm m.á.u lớn, phun rãnh phù văn.
Máu đỏ tươi nhanh ch.óng hòa quyện với m.á.u màu kỳ lạ của cô bé.
“Xoay cho !”
Cô khó khăn di chuyển những ngón tay biến dạng, duy trì trận pháp tiếp tục vận hành.
Cuối cùng, m.á.u lưu thông cản trở.
Những rãnh đó, như những mạch m.á.u lưu thông khắp cơ thể .
Lúc , Ngô Thu Thu phát hiện cô bé ngừng la hét.
Cùng lúc đó trong phòng vang lên tiếng bước chân nhảy nhót nhẹ nhàng.
Ngô Thu Thu thể động đậy, nhưng cảm thấy thứ gì đó dừng lưng .
“Chạy, mau chạy.” Cô bé yếu ớt hét lên.
Và một đôi tay, hung hăng bóp c.h.ặ.t hai vai Ngô Thu Thu.
“Rắc.”
Xương bả vai vỡ nát.