Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 425: Tiếng Chuông Cửa Không Ngừng Vang Vọng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn khắp nơi, đứa trẻ lẽ là duy nhất còn sống trong làng.

một đứa trẻ bảy, tám tuổi, thấy những cảnh tượng ở đây chút dấu hiệu sợ hãi nào, thậm chí còn thể phát tiếng vui vẻ.

Nghĩ thế nào cũng thấy đáng sợ, đúng ?

Có một cảm giác đầy giả tạo như .

Sau đó, cô bé tới, ‘lão Lý’ thì nắm lấy tay cô bé.

Trang giáo sư phát hiện Tiểu Hải một gốc cây.

Người vẫn còn thở, chỉ là khi hôn mê, mặt vẫn còn vẻ kinh hoàng.

Có thể tưởng tượng gặp chuyện kinh khủng đến mức nào.

Trang giáo sư kéo dậy.

‘Lão Lý’ thì phun cho lão Trương và Tiểu Hải mỗi một ngụm thi khí.

Ngụm thi khí là mấu chốt để họ thi hóa, đồng thời, dường như cũng nghĩa là ngụm thi khí , họ sẽ thể phản bội ‘lão Lý’.

Trang giáo sư cứ thế .

Cuối cùng, ông Ngô Thu Thu một cái.

Ánh mắt đó chứa đầy sự tự giễu, bất lực và cả khinh bỉ.

Sự khinh bỉ đó là dành cho chính bản ông.

Đây cũng là hình ảnh cuối cùng mà Ngô Thu Thu thấy.

Sau đó, hình ảnh bắt đầu rung lắc, đầu cô cũng bắt đầu đau nhói.

Thời gian hết.

Bên ngoài, Trang Nguyên và vẫn luôn chăm chú tình trạng cháy của nén hương.

Khi hương càng cháy xuống thấp, lòng họ cũng khỏi căng thẳng theo.

Cũng trong giấc mơ của ba xảy chuyện gì.

Ngô Thu Thu cũng đang ngủ, thở đều đặn, gì, chỉ thể căng thẳng chờ đợi kết quả.

“Kính coong, kính coong.”

Dưới lầu, chuông cửa vang lên đúng lúc.

“Hình như đến thăm.”

Trang thái thái dậy, định mở cửa.

“Mẹ, đừng , quên lời Ngô Thu Thu dặn ?”

Trang Nguyên vội vàng ngăn .

Trang thái thái tuổi cao, dường như lúc mới phản ứng , gõ gõ đầu: “ , xem cái tính đãng trí của , suýt nữa thì quên mất.”

việc hai để ý khiến tiếng chuông cửa lầu dừng .

Ngược càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng ch.ói tai.

Dường như ngoài cửa vội, ngừng bấm chuông.

“Có ai việc gấp ? Hay là...”

Trang thái thái tiếng chuông, lòng cũng căng thẳng theo.

Trong lúc căng thẳng một chút hoảng sợ.

“Đừng , .”

Lúc , giấy nhỏ ở cửa phòng ngủ đột nhiên lên tiếng.

Làm hai con giật nảy .

“Ngươi là quỷ?” Trang Nguyên khỏi hỏi.

Ngô Hỏa Hỏa đảo mắt nhưng , chỉ thể “chậc” một tiếng: “Là quỷ đây, hả?”

Trang Nguyên nghẹn họng.

Phản ứng đây là thứ Ngô Thu Thu để .

Vậy chắc chắn vấn đề gì.

Cậu ngập ngừng hỏi: “Người bấm chuông lầu thật sự ?”

“Cậu xuống xem thử ?” Ngô Hỏa Hỏa hỏi .

“Thôi bỏ .” Trang Nguyên lắc đầu, .

Tiếng chuông cửa vẫn vang lên ngớt, từng tiếng chuông ch.ói tai khiến cảm thấy một áp lực dồn dập.

“Yên tâm, nó bấm chuông cửa, chứng tỏ nó .”

“Mấy thứ đó nhà sống, thông thường sống đồng ý, nếu chỉ thể ngoài cửa mà thôi.”

Ngô Hỏa Hỏa thản nhiên .

Ngay khi cô dứt lời, tiếng chuông cửa lầu ngừng.

Ngô Hỏa Hỏa nhún vai: “Thấy , .”

Trang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm.

Xem Ngô Hỏa Hỏa sai, thứ đó .

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, tất cả trong phòng đều thấy cửa chính lầu...

Mở .

“C.h.ế.t .” Giọng Ngô Hỏa Hỏa đổi.

Trang Nguyên khỏi hỏi: “Không thứ đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-425-tieng-chuong-cua-khong-ngung-vang-vong.html.]

Giọng điệu cũng trở nên lo lắng.

Trang thái thái càng sợ đến mặt mày trắng bệch.

“Nó , nhưng thì mà.” Ngô Hỏa Hỏa c.h.ử.i thầm.

“Thái thái, thái thái?”

Vang lên là giọng của dì giúp việc.

“Là Tiểu Chu, về?” Trang thái thái dậy.

Dì Chu ở nhà bà tám năm, chắc chắn mật mã cửa nhà bà.

Vừa dì Chu xin nghỉ việc, thời gian ngắn như ai tâm trạng đổi mật mã chứ?

“Thái thái, ngài lầu ? Xin ... nhớ để quên album ảnh của con nên lấy.”

Dì Chu dường như đang lầu, tìm kiếm bóng dáng của hai con nhà họ Trang.

Thấy ai trả lời, cô cũng đành thẳng phòng tìm đồ.

Kính coong, kính coong.

Lúc , chuông cửa vang lên.

Hai con nhà họ Trang thấy, sắc mặt đều đổi.

Dì Chu những gì Ngô Thu Thu dặn, thấy tiếng chuông cửa, cô chắc chắn sẽ mở cửa.

“Con tìm cô , thể để cô mở cửa.” Trang Nguyên nghiến răng.

Lỡ như mở cửa, thật sự thả thứ ý đồ , chỉ họ ở đây gặp nguy hiểm, mà bản dì Chu cũng an .

“Hai đừng động đậy, cầm chắc kéo, chuẩn cắt đứt sợi chỉ đỏ kịp thời, chúng xem thử.”

Ngô Hỏa Hỏa xong, cùng Trương Tiểu Mãn rời khỏi giấy, chui từ khe cửa.

Hai .

Tiểu Ngốc Qua bệ cửa sổ chạy đến bên cửa, từ trong túi nhỏ lấy một cây b.út cỡ ngón út vẽ một lá bùa dán lên cửa.

Lúc họ thấy dì Chu chạy lon ton mở cửa.

Miệng còn lẩm bẩm: “Ai ? Tới đây.”

Dì Chu mở toang cửa, bên ngoài gì cả.

Bên tai chỉ thấy một giọng .

?”

Dì Chu ngẩn : “Hả?”

vô thức gật đầu: “Nhà ai trẻ con nghịch ngợm ? Vào .”

thấy gì, nhưng đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh ùa mặt, xuyên thẳng qua cô.

Sau đó dì Chu đột nhiên đầu óc choáng váng ngã xuống đất.

Luồng gió lạnh đó xuyên qua đèn chùm trần nhà.

Những viên pha lê va phát tiếng leng keng.

Sau đó xuyên qua những bức tranh tường.

“Cạch, cạch.”

Những bức tranh đều rơi xuống đất, vỡ tan.

Cuối cùng, nó đến đầu cầu thang.

khi chuẩn xông lên, nó Ngô Hỏa Hỏa và Trương Tiểu Mãn tấn công từ hai phía.

Trong trung thấy bóng , nhưng thể thấy vài luồng khí hữu hình quấn c.h.ặ.t lấy , khí thậm chí còn cảm giác bóp méo.

“Thứ ranh con, lên, đừng mơ.”

Ngô Hỏa Hỏa tóm lấy luồng sương mù đó, từ từ nặn thành hình .

Trương Tiểu Mãn “ồ” một tiếng: “Là một cô bé.”

, kích thước của hình rõ ràng vẫn là một đứa trẻ.

“A!!”

Cô bé nhe răng trợn mắt, hóa thành một đám sương đen, quấn lấy Ngô Hỏa Hỏa và Trương Tiểu Mãn.

Trong nháy mắt, ảnh hưởng bởi cuộc chiến của ba âm vật, đèn chùm bắt đầu rung lắc dữ dội, tất cả đồ đạc trong nhà dường như đều vững.

Cốc thủy tinh và bộ ấm bàn càng rõ vì mà nổ tung.

Trong phòng, thấy tiếng loảng xoảng bên ngoài, như thể cả nhà sắp phá tan.

“Bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì?” Gây động tĩnh lớn như , Trang Nguyên trong lòng vẫn chút tò mò.

Nếu Ngô Thu Thu dặn dặn , thật sự ngoài xem quỷ đ.á.n.h là như thế nào.

Bây giờ chỉ thể mà lòng ngứa ngáy.

Thứ xông rốt cuộc là đối thủ của Ngô Hỏa Hỏa và Trương Tiểu Mãn khi hợp sức.

Chỉ một lát, suýt hai xé nát.

cam lòng gầm lên một tiếng, đổi hướng, lao thẳng cơ thể dì giúp việc.

Sau đó, dì giúp việc loạng choạng dậy.

Chỉ thấy cả cô tròng trắng mắt lộn lên, sắc mặt trắng bệch như c.h.ế.t, hai tay bóp c.h.ặ.t cổ , nhấc lên trung.

“Để lên.”

Dì Chu phát một giọng thuộc về .

 

 

Loading...