Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 422: Sức Mạnh Của Lời Nguyền
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang giáo sư hít sâu mấy , chuẩn tâm lý đầy đủ, mới về phía hốc chứa nữ thi đầu tiên.
Mà nữ thi , vải bọc t.h.i t.h.ể đó ông cởi một nửa.
Là một sự tồn tại vô cùng nguy hiểm.
còn cách nào khác.
Ông mở cửa đá rời khỏi đây, thì thể đối mặt.
Hơn nữa, tình hình của lão Trương e là cũng chống đỡ bao lâu.
Trang giáo sư đến hốc đó, đầu tiên là quỳ xuống một cách lễ phép.
“Vừa nhiều điều mạo phạm, thất lễ, nay quỳ xuống dập đầu xin ngài tha tội.”
Sau khi dập đầu mấy cái, Trang giáo sư thở hai , một tay kéo tấm vải đỏ .
Nữ thi vẫn như cũ, vải bọc t.h.i t.h.ể cởi một nửa, động đậy.
Trang giáo sư ngang liếc dọc, mặt dây chuyền treo cổ nữ thi.
“Mạo phạm .”
Nói xong, đưa tay , giật xuống.
Trang giáo sư chuẩn sẵn sàng để bỏ chạy, kết quả, chuyện gì xảy .
Nữ thi là một vật c.h.ế.t, hề động tĩnh.
Điều khiến Trang giáo sư mừng thầm.
ông cũng dám ở lâu, cầm mặt dây chuyền đỡ lão Trương dậy về phía cửa đá.
Ông đặt mặt dây chuyền trong hình đó.
Quả nhiên, là khớp .
Ngay lúc khảm , cửa đá từ từ mở .
Không là ảo giác , lão Trương cảm thấy lưng ánh mắt đang .
Ông đầu , phát hiện gì bất thường.
Thế là dẫn lão Trương vội vàng cửa đá.
Thạch thất , một khắc cũng ở nữa.
Sau khi bóng dáng hai biến mất.
Trong cả thạch thất, vang lên một tiếng rợn tóc gáy.
Các nữ thi trong hốc, đồng loạt đầu.
Rắc rắc, vô cùng kỳ dị.
Mà thạch thất, là một địa cung.
“Lão Lý? Lão Kiều? Các ở đây ?”
Sau khi Trang giáo sư quanh một vòng, liền gọi mấy tiếng.
Lão Lý từ đầu mất tích, thời gian càng dài, khả năng gặp nguy hiểm càng lớn.
Tự nhiên là ai đáp ông, trong địa cung rộng lớn chỉ tiếng vọng của chính ông.
Trang giáo sư đè nén sự lo lắng trong lòng.
Quan sát địa cung.
Nơi lớn, lớn đến mức thể chứa mấy ngàn .
Ông thấy đầy đất là xương trắng.
Hai đầu gối của những bộ xương đóng đinh xuống sàn, những cây đinh thép dài xuyên qua xương chân của họ, khiến họ chỉ thể quỳ ở đây.
Họ đều là những nô lệ bồi táng.
Có đến mấy trăm .
Từ xương cốt để phán đoán, nhỏ nhất e là cũng mới năm, sáu tuổi, cứ thế đóng đinh ở đây, sống dở c.h.ế.t dở cho đến c.h.ế.t.
Trang giáo sư xem mà trong lòng khỏi một trận bi phẫn.
Thật là cầm thú bằng.
Địa cung tổng cộng bốn cánh cửa đá, lúc ngoài hướng , các cửa đá khác đều đang đóng c.h.ặ.t.
Trong địa cung, cũng thấy xương trắng lạnh lẽo.
Những dường như cố gắng thoát khỏi những cây đinh đóng chân, bò qua đây.
Chỉ là bò nửa đường thì hết sức, cứ thế ngã xuống giữa đường.
Phải , từ bích họa mà xem, những nô lệ bắt về , chỉ việc ngày đêm, còn cơm ăn, cũng mảnh vải che .
Hoàn coi như trâu ngựa.
Trâu ngựa còn cho cỏ ăn no.
Những nô lệ là đến c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t cuối cùng cũng đóng đinh ở đây quỳ mãi.
Khó khăn lắm mới thoát , vì áp bức nhục lâu ngày cộng thêm ăn no, lấy sức mà chạy?
Thế là họ chỉ thể bò đến nửa đường tuyệt vọng ngã xuống.
Có dùng hết sức cuối cùng, bò đến cửa đá.
Trang giáo sư những vết cào đầy m.á.u.
Dường như thấy họ giãy giụa, vết m.á.u dài, họ bò đến cửa đá, rời .
Họ đập cửa, cào, gãi.
cho đến khi móng tay của họ lật , m.á.u tươi đầm đìa, cũng gõ mở cánh cửa .
Chỉ thể gào , đau đớn đến cái c.h.ế.t.
Mỗi một vết m.á.u, đều là sự giãy giụa lúc lâm chung của những nô lệ bắt về .
Địa cung , ngưng tụ m.á.u và nước mắt của vô .
Mà tất cả những điều , đều là vì cỗ quan tài vàng lơ lửng chín cây cột rồng nâng đỡ ở chính giữa.
Chín cây cột rồng, là tượng trưng cho chín con rồng nâng quan tài, vị thủ lĩnh bộ lạc ngu độc ác đó, thành tiên.
Nghĩ cũng thật .
Ánh mắt Trang giáo sư lạnh lẽo.
Ông giơ máy ảnh lên, chụp cảnh tượng bên trong.
Tất cả những điều nếu tiết lộ công chúng, e là sẽ gây một làn sóng chấn động.
Ông quên, đó thấy bên trong động tĩnh.
Thế là Trang giáo sư vòng quanh cả địa cung mấy vòng, xem xét từng góc.
Vòng ngoài cùng của địa cung là những nô lệ đóng đinh đất .
Vòng giữa là một cái hố sâu giống như suối nước nóng, đương nhiên lúc sớm khô cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-422-suc-manh-cua-loi-nguyen.html.]
Hố sâu màu đỏ sẫm.
Điều cũng chứng minh, bên trong thực là nước, mà là m.á.u.
Phải bao nhiêu m.á.u , mới thể chứa đầy một cái hố sâu lớn như ??
Trong hố sâu ít xương cốt của phụ nữ.
Nhìn sơ qua hai, ba mươi bộ.
Chẳng lẽ họ g.i.ế.c bằng cách cho chảy m.á.u đến c.h.ế.t ở đây?
Máu chứa trong hố sâu, e là chính là m.á.u của những phụ nữ .
Chín cây cột rồng, ngâm trong nước m.á.u.
Lúc nước m.á.u khô cạn, nhưng thể thấy một nửa cột rồng nhuộm thành màu đỏ sẫm.
Những huyết khí , nuôi dưỡng trong quan tài vàng phía .
Nhìn lên đỉnh địa cung, sáng rực.
Lại thể thấy bầu trời bên ngoài.
Đó là đỉnh bằng vật liệu trong suốt.
Lối !
Trong lòng Trang giáo sư một trận kích động.
Cái lỗ nhỏ đó, lúc trở thành hy vọng của ông.
Chỉ cần đập vỡ, là thể thoát .
Lối , là để trong quan tài vàng hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt ?
Đã qua ngàn năm, thứ bên trong đó rốt cuộc còn tồn tại ?
Trong lòng Trang giáo sư cũng chắc.
Mà hiện tại, ông còn thể vội , ông tìm các đồng đội khác.
Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Không thể một ông chạy ?
Trong địa cung, ông xem qua, bóng dáng đồng đội.
Nơi bốn phương tám hướng, lẽ họ vô tình một cánh cửa nào đó mà lạc đường cũng chừng.
Nên ông còn nghĩ cách mở ba cánh cửa còn , may thể tìm lão Lý và những khác.
Trang giáo sư lau mặt, từ trong ba lô leo núi lấy một miếng bánh quy nén ăn để bổ sung năng lượng.
Sau khi nghỉ ngơi mười mấy phút, ông lão dậy, nghiên cứu các cánh cửa khác.
Ông gần bảy mươi tuổi, chính là tuổi để xông pha.
Ông tiên bỏ qua quan tài vàng cột rồng, chuyên tâm cánh cửa đá mắt.
Muốn tìm cơ quan giống như đó.
Những vết cào phía mà lòng hoảng sợ.
Trang giáo sư cẩn thận di chuyển những bộ xương cửa.
Ngay lúc ông đang di chuyển một trong đó, trong lúc mơ hồ, bàn tay của bộ xương đó nắm lấy cánh tay của Trang giáo sư.
Cơ thể Trang giáo sư run lên.
Xương ngón tay của t.h.i t.h.ể đang nắm c.h.ặ.t cánh tay ông.
Giống như một tai nạn, giống như t.h.i t.h.ể cố ý nắm.
Ông nhất thời cũng dám chắc.
, t.h.i t.h.ể ý thức ?
Có lẽ chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi.
Trang giáo sư nhẹ nhàng gỡ t.h.i t.h.ể đang nắm ông , di chuyển nó sang một bên.
Cho đến khi cửa đá còn t.h.i t.h.ể, ông mới dùng đèn pin điện thoại chiếu cửa đá, tìm cơ quan.
Trên cửa đá khắc những phù văn phức tạp.
Trang giáo sư tạm thời hiểu ý nghĩa của phù văn.
ông thấy hình xăm mắt ngang mắt dọc đó.
Thứ , là thứ Khải Tát bà vẽ lên trán họ.
Quả nhiên, vẫn vấn đề.
Mắt ngang và mắt dọc chồng lên , thế nào cũng thấy kỳ dị.
Trang giáo sư ma xui quỷ khiến, áp mặt , để hình xăm cửa và hình xăm trán ông khớp .
Cửa đá lạnh.
Nơi tiếp xúc càng một luồng khí lạnh thấu xương.
Ông thấy những tiếng thì thầm, như vang lên bên tai.
Những chữ khó hiểu mà chúng niệm, chính là những chữ mà lão Trương niệm đó.
Lúc , đổi thành Trang giáo sư thể thấy.
“Ai, ai đang chuyện?”
Trang giáo sư lên trung.
Vô tình liếc thấy những nô lệ đang quỳ.
Không khỏi kinh hãi.
Người niệm chú, chính là những t.h.i t.h.ể đang quỳ đó.
Chỉ là lúc họ còn là xương trắng lạnh lẽo, mà khôi phục dáng vẻ lúc còn sống.
Có cả nam nữ già trẻ, ai nấy đều trần truồng, gầy trơ xương, vẻ mặt vàng vọt trông như sắp c.h.ế.t.
Vì gầy, da mặt của họ đều dính c.h.ặ.t xương mặt, cộng thêm hốc mắt sâu hoắm, khiến họ trông như những bộ xương khô.
rõ ràng , họ sống .
Và đang Trang giáo sư, nhỏ giọng niệm chú.
Ý thức của Trang giáo sư bắt đầu trở nên rõ ràng.
Lão Trương đang ngất lúc cũng mở mắt, tham gia cùng họ.
Trang giáo sư đau đầu như b.úa bổ, mạch m.á.u như đang nổ tung từng cái một, một đôi mắt lồi ngoài, kính cũng rơi xuống đất, tròng mắt chi chít tơ m.á.u.
Đôi mắt đó, như thể sẽ nổ tung ngay lập tức.
Tiếp theo Trang giáo sư bắt đầu ho m.á.u.
Họ, đang dùng sức mạnh của lời nguyền để g.i.ế.c Trang giáo sư.