Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 408: Cương Thi Sống
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Huyền Nhất chợt hiểu .
Nếu Trang giáo sư thật sự gặp ma, là đ.â.m đầu họng s.ú.n.g của Ngô Thu Thu .
“Đi, đến tiệm đồ tang lễ mua ít đồ, sáng mai đến nhà bái phỏng.”
Người khác mua sắm thì đến trung tâm thương mại, cửa hàng cao cấp.
Chỉ Ngô Thu Thu, mua đồ là thẳng đến phố đồ tang lễ.
Mua giấy vàng nến xong, cô chạy chợ mua mấy củ cải tươi ngon, thứ cắm nhang tiện.
Rẻ, thiết thực còn ăn .
Sau khi tự chủ, Ngô Thu Thu tuân thủ một nguyên tắc, mở rộng nguồn thu, tiết kiệm chi tiêu.
Mặc dù là tiểu phú bà triệu phú, nhưng từ xa hoa trở về giản dị khó lắm các chị em ạ, thể để tiền bạc ăn mòn tâm hồn.
Cuối cùng, cô mua một chai nước vô căn với giá cao từ một quán .
Một quán cao cấp pha bằng nước vô căn, ngon, nhưng đắt.
Đây là vì ở nhà, chứ thì tự thu thập .
Ngô Thu Thu ngửi ngửi, xác nhận là nước vô căn sai mới rời .
Đồ đạc chuẩn gần xong, cặp sách căng phồng.
Cô mặc đồ sinh viên, đến thăm Trang giáo sư lấy phận sinh viên, nên quần áo cũng lười mua mới.
Ngô Thu Thu ngang qua trung tâm thương mại trong gương.
Áo phao ngắn màu hạnh, tóc đuôi ngựa cao, quần jean màu xám đen và giày bệt.
Một bộ trang phục sinh viên thể bình thường hơn.
Những ngày bôn ba, cô ngờ cao thêm vài phân.
Xoa xoa mặt, Ngô Thu Thu tự nhủ, cố gắng thêm chút nữa, sắp kết thúc và trở về cuộc sống bình thường .
Mua sắm xong, về khách sạn nghỉ ngơi.
Sáng hôm , Ngô Thu Thu bắt taxi đến nhà Trang giáo sư.
Trước khi còn đặc biệt mua sữa, hoa quả, thực phẩm chức năng các thứ, thể hiện sự khéo léo trong giao tiếp.
Sau đó theo chỉ dẫn của Dư Huyền Nhất, đến cửa nhà Trang giáo sư.
Bấm chuông mấy , bên trong mới : “Ai ?”
“Là sinh viên của Trang giáo sư, đặc biệt đến thăm giáo sư ạ.”
Vài giây , cửa mở.
Người giúp việc mở cửa ăn mặc giản dị: “Là sinh viên của Trang giáo sư ? Cháu đợi một chút nhé, lên với bà chủ một tiếng.”
Nói xong liền lên lầu.
Ngô Thu Thu ngoài cửa, lên lầu hai.
Thấp thoáng cảm nhận nơi chút âm u.
, dường như khí tức của âm vật.
Hay là ẩn quá kỹ?
Giống như, cố gắng đè nén.
Kỳ lạ.
Cô đợi đến chán, thấy hòm thư cửa, báo bên trong đầy ắp, như thể lâu ai dọn dẹp.
Có lẽ từ khi Trang giáo sư bệnh.
Thấy một tờ sắp rơi xuống đất, Ngô Thu Thu liền đưa tay lấy lên.
“Hửm?”
Một bàn tay đột nhiên rụt trong hòm thư.
Ngô Thu Thu dụi mắt, đưa tay sờ sờ, sờ thấy gì.
Lúc , một bà lão dìu run rẩy xuống lầu.
“Là sinh viên của lão Trang ? Thật xin , lão Trang khỏe, tiện gặp cháu, cô bé, cháu về .”
Bà lão đeo kính, nho nhã thanh tú, tuy gần bảy mươi, nhưng hình vẫn thẳng tắp gầy gò, toát lên một vẻ thư hương.
“Thái thái, cháu chính là giáo sư khỏe, mới đến thăm ạ.” Ngô Thu Thu .
Bà lão sửa gọng kính, đang định thêm gì đó, một giọng cao ngạo khác cắt ngang: “Cô đến thăm thì ích gì? Bệnh viện cao cấp nào cũng khám , vẫn chữa .”
“Tiểu Nguyên, với sinh viên của ba con như .” Bà lão đầu quát thanh niên xuống lầu.
Rồi áy náy với Ngô Thu Thu: “Xin cháu nhé, hôm nay thật sự tiện gặp lão Trang, hôm khác đợi ông khỏe...”
“A!”
lúc , lầu đột nhiên vang lên một tiếng gầm như dã thú.
Kèm theo đó là tiếng các đồ vật bằng thủy tinh rơi vỡ mặt đất.
Loảng xoảng.
“Thái thái, , Trang giáo sư ... phát, phát bệnh , hai mau lên xem , vị đại sư mời đến bây giờ đang ông ...”
Người giúp việc hoảng hốt chạy xuống lầu, vết thương thủy tinh cắt tay vẫn đang chảy m.á.u.
Cả trông vẻ mặt thê lương, mặt mày trắng bệch, dường như cảnh tượng lầu kích thích cô sâu sắc, đến lúc đồng t.ử vẫn còn giãn , cũng run rẩy ngừng.
Khóe miệng Trang thái thái giật giật, trong mắt cũng sự lo lắng và sợ hãi sâu sắc.
Mà con trai bà một lời chạy lên lầu.
“Cô, tiểu Chu , cô mau xử lý vết thương của , những chuyện khác cần lo.”
Trang thái thái hổ là từng trải, lập tức bình tĩnh lệnh.
Người giúp việc như hồn bay phách lạc gật đầu, lập tức xuống.
Trang thái thái dù lo lắng tình hình lầu, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tao nhã với Ngô Thu Thu: “Bạn học, hôm nay thật may, cháu về .”
“Còn nữa, chuyện hôm nay... ừm... cháu thể giúp giữ bí mật ?”
Bà chút khó xử Ngô Thu Thu.
Trong mắt chút cầu xin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-408-cuong-thi-song.html.]
“Mẹ, , mau đến đây, ba mất kiểm soát ...”
Trên lầu truyền đến tiếng gọi của Trang Nguyên.
Trang thái thái , lập tức còn để ý đến Ngô Thu Thu, vội vàng lên lầu, nhưng vì vội vàng, suýt nữa ngã.
May mà Ngô Thu Thu lập tức lao lên đỡ bà.
Trang thái thái há miệng...
“Cảm ơn.”
Sau đó thở dài, Ngô Thu Thu dìu lên lầu.
Không còn lời nào bảo Ngô Thu Thu rời nữa.
Hai vội vàng lên lầu.
Trong căn phòng bên cạnh, vẫn còn tiếng gầm như dã thú, ngoài còn thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết, và tiếng gầm gừ tuyệt vọng của Trang Nguyên: “Ba, ba tỉnh , buông , mau buông .”
“Ông sắp c.h.ế.t .”
Trang thái thái thấy, khỏi bước nhanh hơn.
Đến ngoài cửa, bà chút do dự Ngô Thu Thu, dường như vẫn còn chút e dè.
“Ngài yên tâm, sẽ ngoài .”
Ngô Thu Thu .
Trang thái thái gật đầu, khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngô Thu Thu.
Cạch một tiếng, bà mở cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t.
Cảnh tượng trong phòng, khiến vị lão thái thái từng trải , cũng khỏi lùi vài bước.
Phản ứng , bà bước nhanh lên.
“Lão Trang, lão Trang ông mau tỉnh .”
Ngô Thu Thu cũng thấy cảnh tượng trong phòng.
Đồng t.ử lập tức chấn động.
Một ông lão ngoài bảy mươi, gầy trơ xương.
Chiếc áo len rộng thùng thình, vì giãy giụa mạnh mà để lộ làn da lỏng lẻo, xương sườn càng rõ ràng.
Tóc ông lão bạc trắng, còn mấy sợi.
Gương mặt một màu đen kịt, tròng mắt lật lên, mặt là những đường gân xanh đen nổi lên.
Lúc ông đang đè c.h.ặ.t lên một , c.ắ.n cổ đối phương.
Hàm răng sắc nhọn còn giống của con , dài vài centimet.
Răng cắm sâu da thịt đối phương, chỗ c.ắ.n nát da thịt lật , và màu đen, m.á.u tươi chảy đầy giường.
Ngay cả móng tay của ông cũng biến thành màu đen, dài ngoằng, cào nát da đối phương.
Người c.ắ.n sùi bọt mép, thần trí còn tỉnh táo.
Đó là Trang giáo sư ?
Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên.
Mà Trang Nguyên đang cố gắng kéo Trang giáo sư .
sức của Trang giáo sư lớn đến kinh , mặc cho Trang Nguyên kéo thế nào, cũng thể kéo Trang giáo sư lên .
Ngược còn c.ắ.n sâu hơn.
Chẳng trách giúp việc dọa thành như .
Dáng vẻ của Trang giáo sư, rõ ràng còn giống bình thường.
“Lão Trang, lão Trang ông tỉnh .”
Trang thái thái xông lên, kéo Trang giáo sư , Trang giáo sư hất một cái, sức ông lớn đến kinh , Trang thái thái suýt nữa hất bay ngoài.
“Mẹ!” Trang Nguyên kinh hãi cảnh , nhưng kịp đỡ Trang thái thái.
Thời khắc mấu chốt, Dư Huyền Nhất bay qua, lót ở , nhẹ nhàng đỡ Trang thái thái lên.
Trang thái thái vốn kinh hãi nhắm mắt , phát hiện một luồng sức mạnh đỡ lấy, hề ngã.
Ơ?
Bà kỳ lạ xung quanh, thấy gì cả.
“Trang thái thái, ngài xa một chút, đừng gần.”
Ngô Thu Thu kéo cặp sách n.g.ự.c, vẻ mặt nghiêm trọng bước lên.
Dáng vẻ của Trang giáo sư, trong đầu cô chỉ nghĩ đến một khả năng.
Cương thi.
Đây rõ ràng là dáng vẻ của cương thi.
“Cháu?” Trang thái thái ngẩn , hiểu rõ ý của Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu bước lên.
Trang thái thái vẫn : “Bạn học, nguy hiểm, cháu đừng...”
Trang Nguyên kéo Trang giáo sư, thấy Ngô Thu Thu tới, càng thêm mất kiên nhẫn: “Cút, cô gì?”
Ngô Thu Thu lười để ý đến Trang Nguyên, hai tay thò cặp sách, lấy hai tờ giấy bùa.
Cắn rách ngón giữa, vẽ một đạo bùa trừ tà lên giấy.
Lúc , Trang giáo sư mất lý trí, và cũng hất Trang Nguyên .
Người c.ắ.n càng hôn mê.
Hoàn mất kiểm soát.
“Báo cảnh sát, báo cảnh sát thôi.” Trang Nguyên hoảng loạn lấy điện thoại .
Lại thấy Ngô Thu Thu dán một lá bùa lên lưng Trang giáo sư.
“Cô gì , đừng đụng ba .”