Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 406: Tất Cả Đều Được Sắp Đặt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:43:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, khi bóng đen thành hình, Ngô Thu Thu thấy bóng dáng quen thuộc.

Ngược , cô thấy một binh lính xương khô mặc áo giáp.

Binh lính xương khô tay cầm trường thương, trong hai hốc mắt đen ngòm, mỗi bên nhảy múa một ngọn lửa xanh u u.

Cô hiểu, đây là thuộc hạ của Hàn Uẩn.

“Hàn Uẩn ?” Ngô Thu Thu gần hỏi.

Binh lính xương khô dường như thể chuyện, nhưng há miệng phun một làn sương đen, làn sương đó từ từ tan , tạo thành một dòng chữ.

“Ta đến núi Trường Bạch, đừng lo.”

Ngô Thu Thu xong dòng chữ, làn sương đen tan biến.

Binh lính xương khô đưa tin xong, cũng từ từ hóa thành sương mù, tan lòng đất.

“Chậc, chậc chậc chậc.”

Ngô Hỏa Hỏa chép chép miệng.

“Ngô Thu Thu, tò mò, cho dùng điện thoại hả? Thời đại nào , còn dùng cách truyền tin nguyên thủy , như ngầu hơn ?”

Mặc dù đúng lúc, nhưng Ngô Hỏa Hỏa vẫn nhịn châm chọc.

Rõ ràng một cuộc điện thoại, một tin nhắn thể giải quyết, cử một binh lính xương khô đến, dùng cách thần bí , chỉ để truyền một dòng chữ.

Còn bày đặt xong tự hủy?

Chậc chậc, đúng là thừa thãi.

Ngô Thu Thu đẩy Ngô Hỏa Hỏa .

Không cho Ngô Hỏa Hỏa tiếp tục châm chọc nữa.

“Tại Hàn Uẩn đột nhiên đến núi Trường Bạch?”

Còn nhớ năm xưa, chính là qua núi Trường Bạch mới gài bẫy g.i.ế.c hại.

Mười vạn bộ tướng trong một đêm biến mất dấu vết, Hàn Uẩn cũng từ đó mà c.h.ế.t.

Lúc Hàn Uẩn mới tỉnh , một lòng chỉ tìm những binh lính biến mất, và đưa họ về quê hương.

Sau cũng .

Theo lý mà , cần đến núi Trường Bạch nữa.

Núi Trường Bạch còn gì?

Còn ... Liên Hoa lão quái!

Hàn Uẩn từng gặp đó, và đưa đ.á.n.h giá cao.

Hắn liệu sự như thần.

Mà Ngô Thu Thu nếu giải quyết thuật trộm mệnh, cũng đến núi Trường Bạch gặp Liên Hoa lão quái.

Còn nhớ đầu đến núi Trường Bạch, tuy gặp Liên Hoa lão quái, nhưng gặp Trang Đức Hoa, và còn tặng quà gặp mặt.

Một con rùa nhỏ và một lá bùa cách sơn đả ngưu.

Sau còn cử Trang Đức Hoa cùng cô.

Trong lòng Ngô Thu Thu ấn tượng khá về Liên Hoa lão quái.

Lần Hàn Uẩn vốn tìm t.h.i t.h.ể của Từ lão quái, chuyển hướng đến núi Trường Bạch.

Chẳng lẽ phát hiện điều gì?

Liên Hoa lão quái... Liên hoa?

Trang Đức Hoa từng , đóa sen mặt Liên Hoa lão quái là vẽ lên để vẻ.

Nói , ai bộ mặt thật của Liên Hoa lão quái .

Ngô Thu Thu trong lòng đột nhiên giật .

Không lẽ, là như cô nghĩ...

Cô xoa xoa đầu.

Cẩn thận hồi tưởng .

Năm xưa cô đến núi Trường Bạch tìm Liên Hoa lão quái, là ai cho tin tức?

Là Hoa di.

Hoa di cố ý nhắc đến Liên Hoa lão quái, và thể tìm thử.

Hoa di xuất hiện ở thôn họ Ngô, cũng chứng minh Hoa di hề đơn giản.

Tiếc là Hoa di c.h.ế.t, thể cho cô sự thật.

Cô từng nghĩ, Trần Tam Hải cho cô thuật trộm mệnh là sắp đặt, thứ Hoa di cho cô cũng là sắp đặt.

Nói cách khác, ngay từ đầu cố ý dẫn dắt cô đến núi Trường Bạch.

Vậy bây giờ Hàn Uẩn , e là cũng phát hiện điều gì.

Vậy Trang Đức Hoa... chẳng lẽ cũng sắp đặt ?

Lưng Ngô Thu Thu toát mồ hôi lạnh.

Cảm giác , giống như thoát khỏi một cái bẫy, rơi một cái bẫy khác.

Giãy giụa thế nào cũng vẫn ở trong lưới.

Cô thậm chí còn nghi ngờ, mỗi xuất hiện bên cạnh, mỗi chuyện xảy , đều tính toán, sắp đặt sẵn ?

Đối với tính chân thực của thế giới cũng nảy sinh một loại nghi ngờ.

Không, thể nghĩ nữa.

Nếu chuyện xảy đều dấu vết, lúc cô càng nên lo lắng vẩn vơ.

Giải quyết chuyện mắt mới là quan trọng nhất.

Ít nhất, Hàn Uẩn, Ngô Hỏa Hỏa họ đều là thật.

“Đến đây, chiêu hồn.”

Ngô Thu Thu đến bên bàn, bắt đầu hành động như đêm hôm đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-406-tat-ca-deu-duoc-sap-dat.html.]

Lần , trong gương cuối cùng cũng xuất hiện hình dáng của Dư Huyền Vũ.

Vẻ mặt cô hoảng hốt và mờ mịt, cả trông mơ hồ, vật vờ.

Môi trường xung quanh cũng tối tăm.

Ngô Thu Thu cầm b.út vẽ bùa, vẽ một đạo bùa lên gương, và nhỏ một giọt m.á.u của giữa lá bùa.

“Cô xòe tay .”

Dư Huyền Vũ lời đưa tay .

Lá bùa và m.á.u từ từ biến mất mặt gương, xuất hiện trong lòng bàn tay Dư Huyền Vũ.

“Theo chỉ dẫn, trở về , em trai cô đang đợi cô.”

Ngô Thu Thu đương nhiên thể tìm, nhưng cô .

Cô quá mệt, ngủ.

Chỉ đường cho Dư Huyền Vũ để cô tự đến khách sạn là , lá bùa và m.á.u đầu tim của cô, Dư Huyền Vũ cũng sẽ gặp quỷ cản đường, thể một mạch cản trở.

Dư Huyền Vũ vội vàng gật đầu, chiếc gương trở bình thường, chỉ ngọn nến vẫn đang cháy.

Ngô Thu Thu thì trèo lên giường ngủ.

Dưỡng đủ tinh thần là quan trọng nhất.

Không ngủ bao lâu, Ngô Thu Thu đột nhiên cảm thấy một cảm giác chằm chằm âm u.

Lạnh lẽo, khiến sởn gai ốc.

Ngô Thu Thu đột ngột mở mắt, dọa đến suýt dựng tóc gáy.

Mẹ kiếp, dọa c.h.ế.t .

Chỉ thấy giường cô, mấy con quỷ, cúi âm u cô.

Không gì cũng động tác gì, chỉ chằm chằm.

Mà mấy con quỷ , tự nhiên chính là Ngô Hỏa Hỏa, Trương Tiểu Mãn, chị em Dư Huyền Nhất...

“Mấy bệnh , gì dọa c.h.ế.t đó.”

Ngô Thu Thu dựng tóc gáy gầm nhẹ.

“Cái đó, thấy cô mấy ngày nay nghỉ ngơi , để cô ngủ thêm một lát, nên lên tiếng, chúng còn sai ?” Ngô Hỏa Hỏa “chậc” một tiếng, chui cơ thể giấy nhỏ, trốn về trong cặp sách.

“Ây da.” Ngô Thu Thu xoa xoa đầu.

Nhìn về phía Dư Huyền Vũ: “Cô đến ?”

Dư Huyền Vũ gặp Dư Huyền Nhất, hai chị em hàn huyên xong, cũng hết chuyện.

Dư Huyền Vũ hiểu rõ đầu đuôi sự việc.

Biết là đầu ấp tay gối hại .

“Ừm ừm, theo chỉ dẫn đến khách sạn , đường gặp quỷ cản đường, chúng cũng dám gần .” Dư Huyền Vũ uể oải .

Không dám phiền, đương nhiên là vì chúng kiêng dè lá bùa Ngô Thu Thu vẽ.

“Cô đều chuyện gì xảy ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Khóe miệng Dư Huyền Vũ giật giật, gật đầu: “Biết .”

“Vậy, còn di nguyện nào thành ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Vẻ mặt Dư Huyền Vũ chút phức tạp Ngô Thu Thu.

“Tiểu , hôm đó ở phòng bệnh thấy em, vốn tưởng em chỉ là một cô bé bình thường, ngờ, chuyện của thể sáng tỏ, còn nhờ em, cảm ơn em.”

“Nếu là em, lẽ vật vờ trở thành cô hồn dã quỷ, một ngày nào đó kẻ mạnh hơn nuốt chửng cũng chừng.”

“Đừng là sự thật sáng tỏ, lẽ khi c.h.ế.t mấy năm vẫn sẽ mang những tiếng vô căn cứ đó, tài sản tên rơi tay kẻ ác, em trai cũng sẽ c.h.ế.t oan.”

tuy đang , nhưng nụ cay đắng.

“Không cần cảm ơn , lúc viện, cũng là cô ứng viện phí. Hơn nữa em trai cô cũng thật sự giúp nhiều.”

Ngô Thu Thu cũng dùng chuyện để kể công.

Dư Huyền Vũ thở dài một .

“Chị em chúng đều kết cục , nếu cô còn di nguyện gì, đó chính là, tiền của rơi tay Trương Hoành, nên đó tư vấn luật sư, lập di chúc từ sớm.”

Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên: “Cô thông minh thật.”

“Sau khi em trai c.h.ế.t, hiểu đời còn , Trương Hoành đáng tin, tha thứ cho , cũng chỉ là giữ cho một đứa con, đó bỏ cha giữ con, ngờ cuối cùng thành thế .”

Dư Huyền Vũ chút thê lương.

Cuối cùng con giữ , cũng vì một quyết định chín chắn của mà tự kết liễu mạng sống.

Nếu lúc đó Trương Hoành ngụy biện, dứt khoát ly hôn, lẽ nhiều chuyện như .

“Thật , nếu một thật tâm hại cô, dù cô ly hôn với , họ cũng sẽ tìm cách hãm hại cô.” Ngô Thu Thu an ủi một câu.

Trương Hoành một lòng chiếm đoạt tài sản, Dương Đình thì sớm hận Dư Huyền Vũ đến tận xương tủy.

Dù cô ly hôn, cuộc hôn nhân e là cũng ly .

“Có lẽ , cảm thấy quyết định sáng suốt duy nhất của lập di chúc từ sớm, một đồng cũng lấy .”

Sự lạnh lùng trong mắt Dư Huyền Vũ lóe lên biến mất.

“Ừm.” Ngô Thu Thu gật đầu.

Dư Huyền Vũ đột nhiên nhớ đến Dương Đình.

“Thật ngờ Dương Đình hận đến , đúng, bắt cô phá t.h.a.i là , nhưng cũng cho cô hai mươi vạn, để cô về quê, tự cho rằng hết tình hết nghĩa.”

Ngô Thu Thu đến đây, lắc đầu.

Trong lòng mỗi rốt cuộc nghĩ gì, ngoài hiểu ?

Con cũng là động vật phức tạp.

sai, đều là do ngoài cuộc đ.á.n.h giá mà thôi.

 

 

Loading...