Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 371: Tình Thân Gắn Kết, Đốt Cháy Hình Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:41:32
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bóng dáng hai ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc.
Không ai họ gì.
Chỉ thấy Ngô Hỏa Hỏa đang cố gắng dán Hoán Hồn Phù lên Ngô Thu Thu.
Từ lão quái lén liếc , phát hiện điều gì bất thường, bèn chuyển ánh mắt sang Hàn Uẩn.
Vừa , ông phát hiện Hàn Uẩn cũng đang .
Bèn khẽ gật đầu.
Giống như kiểu chào hỏi bình thường, trông bất kỳ sự thù địch nào.
Nếu hiểu rõ, tuyệt đối sự âm độc của Từ lão quái, e rằng chỉ cảm thấy chỉ là một ông già bình thường mà thôi.
Và đây cũng chính là chỗ đáng sợ của Từ lão quái.
Tục ngữ câu ch.ó c.ắ.n sủa.
Kẻ sủa càng dữ thường là kẻ bản lĩnh gì.
Giống như Từ lão quái, rõ ràng lợi hại, nhưng trông vẻ bình thường, càng khiến bất an.
Tóm Hàn Uẩn bao giờ lơ là cảnh giác.
Luôn chú ý đến động tĩnh của Từ lão quái.
Trong sương mù.
Ngô Thu Thu chằm chằm Ngô Hỏa Hỏa.
Quả nhiên, cô đoán đúng .
Ngô Hỏa Hỏa bao giờ nghĩ đến việc bất lợi cho cô.
“Tự tớ gánh vác, tớ thể thế ở đó, nghĩ cách mang t.h.i t.h.ể của họ về thôn họ Ngô, chôn cất họ. Cậu yên tâm, tớ sẽ .”
Ngô Thu Thu nhỏ.
Ngô Hỏa Hỏa một tay cầm bùa, tay túm c.h.ặ.t vai Ngô Thu Thu, thấy sương mù tan, dùng sức định dán bùa qua.
“Ai cần một gánh vác? Tớ đây , Mục Uyển Tình là tớ, tớ thấy bà ở đó, mạo động bà sẽ hồn phi phách tán.”
“Nếu đích ở đó, chuyện coi như xong, động đậy , sẽ trở thành vật chủ. Đổi thành tớ , và tên họ Hàn ở bên ngoài còn cơ hội lật ngược tình thế.”
“Cho nên, bây giờ bắt buộc cho tớ mượn xác mới thể lừa Từ lão quái.”
Giọng điệu của Ngô Hỏa Hỏa kiên định đến cực điểm.
Nếu Từ lão quái thực sự gì, cứ nhắm cô là .
Cho dù là hồn phi phách tán cũng cả.
Ít nhất, cô một chút chuyện giá trị .
Vẫn hơn là đến từ bóng tối, c.h.ế.t trong bóng tối.
Cô tin Từ lão quái bụng như , cái gì mà tặng trường sinh, chắc chắn còn bí mật thể cho ai .
việc cấp bách, chắc chắn là mang t.h.i t.h.ể Ngô Kính Chi và Mục Uyển Tình .
“Hỏa Hỏa.” Ngô Thu Thu mấp máy môi: “Tớ sẽ cách, tin tớ.”
Cô mới cần Ngô Hỏa Hỏa hy sinh như .
Một khi ở đó, thể vĩnh viễn đời đời kiếp kiếp cũng thể dậy nữa.
“Bớt nhảm, hoặc là và tớ hôm nay hoán hồn, hoặc là hôm nay g.i.ế.c c.h.ế.t tớ.”
Ngô Hỏa Hỏa nhảy lên, đè Ngô Thu Thu xuống đất.
Mọi chỉ thấy hai ngoại hình giống hệt đang đ.á.n.h , nhất thời cách nào phân biệt rõ ai là ai.
Có lẽ điều Ngô Hỏa Hỏa là giải pháp tối ưu.
Ngô Hỏa Hỏa cô trong quan tài, cô tạm thời nhét linh hồn giấy, nghĩ cách phá giải cục diện, rõ Từ lão quái rốt cuộc gì, cứu Ngô Hỏa Hỏa .
chuyện cũng giống như dùng con tin đổi con tin.
Từ lão quái là thâm sâu khó lường như , thực sự rơi tay ông , ai thể dự đoán sẽ xảy chuyện gì?
Còn một điều nữa là, Từ lão quái đang cố gắng khiến các cô nghi ngờ lẫn .
Ngô Thu Thu sẽ nghi ngờ tính chân thực trong lời của Ngô Hỏa Hỏa, đồng thời Ngô Hỏa Hỏa cũng sẽ nghi ngờ sự từ chối của Ngô Thu Thu, là vì tin tưởng .
“Cậu láo. Ngô Thu Thu tớ là tính cách hy sinh bên cạnh để bảo bản ? Cậu bướng cũng bướng đủ , đừng ép tớ động thủ thật.”
Ngô Thu Thu hai tay kết ấn, đầu ngón tay bùng lên tâm hỏa.
Cơ thể giấy của Ngô Hỏa Hỏa đều là do cô , cô đ.á.n.h bại Ngô Hỏa Hỏa hề khó.
“Rốt cuộc là đứa nào đang bướng?” Ngô Hỏa Hỏa túm lấy cổ áo Ngô Thu Thu: “Tớ tuy Lý Mộ Nhu thành âm nhân thấy ánh sáng, nhưng tớ cũng là chui từ bụng Mục Uyển Tình. Xét về quan hệ huyết thống, bà chính là tớ. Tớ xuống đổi tớ về là thiên kinh địa nghĩa. Tớ vốn dĩ là một c.h.ế.t , quan trọng hồn phi phách tán, nhưng .”
“Cậu ở , đập tan âm mưu của tên ngốc .”
Biểu cảm khuôn mặt của giấy ít, Ngô Thu Thu cũng chỉ thể từ trong đồng t.ử của Hỏa Hỏa thấy hai ngọn lửa nhỏ đang cháy.
“Đồ ngốc.” Ngô Thu Thu thở dài.
Trở tay điểm tâm hỏa ngay chính giữa trán Ngô Hỏa Hỏa.
“Tớ sẽ giải quyết tất cả, cần hy sinh, đó chính là của chúng a.”
Ngón trỏ Ngô Thu Thu bất động đặt trán Ngô Hỏa Hỏa, cho đến khi Ngô Hỏa Hỏa hai mắt đờ đẫn, khuôn mặt từng chút một cứng , xuất hiện những đường vân vặn vẹo đó.
Ngoại hình của Ngô Hỏa Hỏa một nữa biến thành một giấy bình thường.
Đờ đẫn, dẹt phẳng, sự đổi ánh mắt và biểu cảm.
Ngay khi giấy bắt đầu bốc cháy, Ngô Hỏa Hỏa từ trong giấy nhỏ một câu: “Cậu mới là đồ ngốc.”
Nói xong, giấy bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Linh hồn của Ngô Hỏa Hỏa cũng từ trong đó chạy , nhưng hướng cô lùi là phía Từ lão quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-371-tinh-than-gan-ket-dot-chay-hinh-nhan.html.]
Từ lão quái quét phất trần một cái, cuốn linh hồn Ngô Hỏa Hỏa trong.
Ngô Hỏa Hỏa c.h.ử.i bới om sòm: “Hoán Hồn Phù cô cướp mất , trường sinh ông hứa thì thế nào?”
Trước khi Từ lão quái chuyện, Ngô Hỏa Hỏa tiên phát chế nhân .
Mí mắt Từ lão quái giật giật.
Dường như đang phân tích lời của Ngô Hỏa Hỏa là thật giả.
Có điều, Ngô Hỏa Hỏa cũng chỉ là một linh hồn thể, từ nhỏ Lý Mộ Nhu nuôi lớn trong bóng tối.
Còn đều là nuôi theo hướng xa.
Vô tâm vô phế, tình cảm.
Người như tuyệt đối thể vì Ngô Thu Thu mà từ bỏ cơ hội trường sinh.
Ông tự cho rằng bao nhiêu năm nay sự nắm bắt nhân tâm đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.
Không đến mức thấu một linh hồn thể.
Với sự tự tin của ông , cũng sẽ cho rằng lầm.
“Trường sinh mà lão hủ nhận lời, đương nhiên .”
Ngô Hỏa Hỏa : “Chỉ cần ông , sẽ lời ông.”
“Ha ha ha ha ha, lão hủ sống bao nhiêu năm nay, quen độc lai độc vãng .”
Từ lão quái lắc đầu .
“Vậy con rùa nhà ông đúng là lương thiện thật.” Ngô Hỏa Hỏa trốn trong phất trần, xong liền lên tiếng nữa.
Mí mắt Từ lão quái hiếm khi giật một cái.
Ngô Hỏa Hỏa bên trốn trong phất trần bặt vô âm tín, Dư Huyền Nhất vốn đang đ.á.n.h khó phân thắng bại với Trương Tiểu Mãn, cũng trong nháy mắt tách , đó về phía Từ lão quái.
Trương Tiểu Mãn và Đa Đa bọn họ thì lưng Ngô Thu Thu.
Vị trí của hai bên trong nháy mắt phân chia rõ ràng.
“Thu Thu, chứ?”
“Chị Thu Thu.”
Đa Đa và Trương Tiểu Mãn đều nhào tới hỏi han ân cần, giọng điệu vô cùng lo lắng.
Tiểu Ngốc Qua cũng vai Ngô Thu Thu cọ cọ.
“Không .”
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t Hoán Hồn Phù, đó bỏ ba lô.
“Haizz, bao nhiêu năm trôi qua , chúng cũng coi như đầu tiên chính thức gặp mặt.” Từ lão quái ngẩng đầu Ngô Thu Thu.
Mặt ông , vẫn rõ.
Ngô Thu Thu đối đầu với Từ lão quái.
“Ông trả Ngô Hỏa Hỏa cho .” Ngô Thu Thu cầm đao cong, chỉ Từ lão quái.
“Có cần thiết ? Lão hủ xưa nay thích ép buộc khác.” Từ lão quái lắc đầu.
Ngô Thu Thu lạnh một tiếng.
Nói còn hơn hát.
“Lão già khốn kiếp. Ta hỏi ông, hồn phách của ba , do ông đ.á.n.h tan ?”
Từ lão quái suy nghĩ trong giây lát.
“Ừm, chính xác mà , là g.i.ế.c.”
“Ông...”
Đầu Ngô Thu Thu ong lên một tiếng.
Không Lạc Tuyết Nhiên g.i.ế.c?
“Ông là tu hành, thậm chí là tu hành sống bao nhiêu năm, tay với một phàm, còn khiến hồn phi phách tán, rốt cuộc là vì cái gì? Ông sợ gặp quả báo, thiên khiển ?”
Ngô Thu Thu vốn định nổi đóa.
cuối cùng vẫn kiềm chế tính khí.
Chỉ là lòng bàn tay sớm móng tay bấm chảy m.á.u.
Môi cũng c.ắ.n rách da.
Từ lão quái quét quét phất trần, cụp mắt xuống.
“Nhân quả? Thiên khiển?”
Ông khẽ một tiếng.
“Năm tháng ở đời , bản cũng nhớ rõ nữa, nếu thực sự chút nhân quả thể rơi lên , ngược cũng thể khiến thời gian còn trôi thêm chút sóng gió, nhưng tiếc, a.”
Tiếng thở dài nặng nề đó của Từ lão quái, cứ như thể xuyên qua ngàn năm mà đến.
Khí tức cô độc nồng đậm, khiến tự chủ cau mày.
“Còn về việc ngươi hỏi tại ...” Ông ngẩng đầu lên, tuy đội nón lá thấy dáng vẻ, nhưng thể cảm thấy ánh mắt ông đang chằm chằm Ngô Thu Thu.
“Người trường sinh, thể thất tình lục d.ụ.c thế tục trói buộc? Lão hủ chẳng qua là c.h.ặ.t đứt chút nhân quả cho ngươi, đợi ngươi tương lai trường sinh , sẽ hiểu thôi.”
“Ngươi , sẽ hại ngươi.”
Từ lão quái một nữa một cách khẩn thiết.
“Ta phi, cưỡng từ đoạt lý.” Ngô Thu Thu nhịn mắng to một tiếng.
Ngay lúc khí giương cung bạt kiếm, một đám mặc đồ rằn ri, đội nón lá lớn, gõ gậy, cầm chuông đuổi xác, từ từ tiếp cận nơi .