Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 367: Huyết Vũ Tẩy Trần, Lột Da Thấu Cốt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:41:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà , bà ngoại, c.h.ế.t thể sống . Đây là đạo lý ông trời đóng đinh, sức thể lay chuyển.”

“Bà nhất vẫn nên chấp nhận sự thật .”

Na Na trong cửa, khuôn mặt trắng bệch như tấm bảng, lộ hàn khí âm u.

Giống như một đôi mắt vô hình, bên trong tràn đầy sự chế giễu.

“Ta cứ chấp nhận đấy.”

Ngô Thu Thu nhấc chân định bước ngoài.

Bất kể cô quên bao nhiêu chuyện, nhưng cô tuyệt đối tin thực sự c.h.ế.t.

Đây là một trò l.ừ.a đ.ả.o tày trời.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha.”

Na Na quái dị: “Vậy bà ngoại bà cứ xem.”

Bầu trời treo một vầng trăng m.á.u, đột nhiên đổ mưa.

Rả rích rả rích.

Ngô Thu Thu ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.

tự chủ đưa tay hứng nước mưa.

Đây căn bản nước mưa, mà là nước m.á.u.

Chẳng mấy chốc, cô đều m.á.u tươi tưới ướt sũng.

thấy da của , đang từng chút từng chút nứt , giống như mặt đất khô cằn, nứt từng đường từng đường khe hở.

Sau đó, những chấm đen nhỏ từ trong khe hở ngọ nguậy bò .

Đợi chúng lộ nhiều hơn một chút, Ngô Thu Thu mới đó là cái gì.

Đó rõ ràng là từng con giòi màu trắng sữa.

Những chấm đen nhỏ lộ là đầu của chúng.

Thứ xí đó ngày càng nhiều.

Chi chít, tranh chui từ trong da thịt cô.

Tê tê dại dại, ngứa ngáy vô cùng.

Ngô Thu Thu mắc chứng sợ lỗ, nhưng thấy tình trạng , vẫn nhịn một trận buồn nôn.

Cô... thối rữa sinh giòi .

Hơn nữa theo mưa m.á.u rơi càng lúc càng lớn, chỗ nứt cô càng nhiều hơn, những con giòi ngọ nguậy chi chít, bò đầy cánh tay.

Phần mặt cũng bắt đầu trở nên ngứa ngáy.

nhịn đưa tay phủi những thứ .

căn bản phủi sạch, nửa của chúng, vẫn còn cắm trong da thịt cô.

“Bà ngoại, về nhà , về nhà là an .”

Na Na ở trong cửa, giọng điệu chút đắc ý.

Rời khỏi nấm mồ, sẽ thối rữa sinh giòi.

Mưa m.á.u trời sẽ cô tan chảy thành một đống thịt thối đầy giòi bọ.

Trước mắt Ngô Thu Thu là màn m.á.u do m.á.u tươi tụ .

về phía những ‘ nhà’ của .

Bọn họ dường như đều đang đợi cô về.

Đống da mặc áo thọ lột ở cửa, xương thịt chống đỡ, nhưng vẫn từ từ lên.

Đỏ lòm, lảo đảo di chuyển về phía Ngô Thu Thu.

Dưới mưa m.á.u, bộ da mềm oặt từ từ di chuyển tới, trông vô cùng kinh khủng.

Nó đang đợi Ngô Thu Thu mặc nó .

Quay trong nấm mồ.

“Mẹ. Mặc bộ quần áo chúng con chuẩn cho về nhà , nếu ... sẽ biến thành một đống thịt thối đấy.” Con gái bên trong .

Bọn họ đều đang chờ đợi.

Nếu Ngô Thu Thu mặc bộ áo thọ bọc da , nấm mồ, một một nhà hạnh phúc hòa thuận với bọn họ.

Thì khả năng lớn, Ngô Thu Thu sẽ chìm đắm ở đây, vĩnh viễn cũng tỉnh nữa.

“Ta mặc.”

Ngô Thu Thu nghiến răng, lao về phía ngoài cổng sân.

Trong mặt đất mưa m.á.u ngâm, vươn bàn tay trắng bệch.

Những bàn tay đó đều mọc móng tay đen sì, gắt gao nắm lấy mắt cá chân Ngô Thu Thu, cho cô rời .

Dấu hiệu cơ thể thối rữa sinh giòi ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức cô ngửi thấy mùi thối rữa bốc lên.

Giống như động vật c.h.ế.t lâu lâu, mùi hôi thối thể che giấu cũng thể bỏ qua.

Cô dốc lực về phía .

Mỗi bước , bàn tay m.á.u đất xé rách một miếng thịt đùi cô.

Trong hốc m.á.u, chất đầy giòi trắng.

Tầng tầng lớp lớp, vô cùng kinh khủng.

Răng Ngô Thu Thu va lập cập, trong cổ họng tràn ngập mùi thối rữa và mùi m.á.u tanh, kích thích dây thần kinh vốn đến giới hạn.

Bộ áo thọ bọc da dường như tăng tốc độ, cách cô ngày càng gần, ngày càng gần...

Cô bỏ qua sự thối rữa , bỏ qua bàn tay m.á.u đất, bỏ qua trăng m.á.u và nước m.á.u trời.

Tập trung bộ tinh lực một chỗ.

Thoát khỏi đây.

Cô tuyệt đối thể giữ , tuyệt đối thể!!

Từng mảng thịt lớn những bàn tay xé xuống.

Sau khi xé xuống, trong lòng bàn tay mọc cái miệng đầy răng, ngọ nguậy ăn luôn miếng thịt thối đầy giòi bọ .

Cuối cùng còn phát tiếng si dại.

Nhanh một chút, nhanh thêm chút nữa.

Mặt cô đổi.

Không phân biệt là mưa m.á.u m.á.u từ bản trào .

Tóc bết dính khi xối xả, khiến cô trông nhếch nhác thê t.h.ả.m đến cực điểm.

Duy chỉ đôi mắt đen láy , lúc sáng đến dọa .

Ý chí sắt đá, khiến thứ đỏ tươi xung quanh đều lu mờ thất sắc.

Cô sẽ bỏ cuộc.

Cho dù thịt nát xương tan, chịu nỗi đau lăng trì, cô cũng rời khỏi đây.

sợ đau.

ngay lúc , so với nỗi sợ hãi chôn vùi vĩnh viễn ở đây, đau đớn thì tính là gì chứ?

Môi c.ắ.n nát.

Cô cũng xé rách đến hình .

Áo thọ từ từ dán lên lưng cô.

Nhầy nhụa, giống như mọc ngàn vạn sợi rễ, cắm cơ thể thối rữa của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-367-huyet-vu-tay-tran-lot-da-thau-cot.html.]

Hòa một thể với cô.

Ngô Thu Thu đưa tay túm lấy áo thọ.

Vừa chạm liền đau đớn vô cùng.

“Xoẹt!!!”

Ngô Thu Thu nghiến răng, giật mạnh bộ áo thọ màu đỏ đang cắm rễ nảy mầm lưng.

Da mặt kèm thịt, một mảng lớn.

Lưng cô biến thành một mảng đỏ lòm, rõ ràng thể thấy thớ thịt đẫm m.á.u...

Đau đớn kịch liệt khiến Ngô Thu Thu tránh khỏi trào nước mắt.

“Cảm ơn, những đau đớn khiến càng kiên định quyết tâm rời khỏi đây.”

“Muốn nhận mệnh, nhốt ở đây, .”

lột một lớp da, cô cũng rời khỏi cái nấm mồ ch.ó má .

Phía cửa lớn, gia đình ba đang tất cả những chuyện .

Không ai bọn họ biểu cảm gì.

từ lúc nào, bọn họ lựa chọn im lặng.

Cứ thế lẳng lặng Ngô Thu Thu về phía cửa lớn.

Cuối cùng, Ngô Thu Thu hình , thành công vượt khỏi cổng sân.

Biến mất trong tầm mắt của bọn họ.

Mưa m.á.u đầy trời đột nhiên biến mất, huyết nguyệt cũng trở bình thường.

Những bàn tay mọc từ đất càng giống như từng xuất hiện.

Đêm yên tĩnh, tiếng ve và ếch kêu.

Mọi thứ trông khác gì đêm hè bình thường ở nông thôn.

Duy chỉ bộ áo thọ màu đỏ , vẫn còn ở đó...

“Hộc hộc, hộc hộc...”

Ngô Thu Thu rời khỏi cái sân, cuối cùng nhịn ngã xuống đất, hộc hộc thở hổn hển.

Cuối cùng, cuối cùng cũng rời khỏi cái nơi quỷ quái đó.

Ngô Thu Thu rạp mặt đất hồi lâu dậy nổi.

Không qua bao lâu, Ngô Thu Thu mới cảm thấy hồi phục chút sức lực.

Cô bây giờ, nhất định biến thành quái vật m.á.u thịt be bét nhỉ...

Ngô Thu Thu từ từ mở mắt .

“Hả???”

chằm chằm môi trường xung quanh.

Đây là, trong nhà tre.

Hít...

Đầu đau quá.

Ngô Thu Thu đ.ấ.m đ.ấ.m đầu.

Đây là tầng mộng cảnh thứ mấy?

Hay là cô thực sự tỉnh ?

Cô giơ tay cơ thể , hảo tổn hao gì, thối rữa cũng xé nát.

Quả nhiên, đều là mơ ?

Ngô Thu Thu cúi đầu dậy.

Cửa nhà tre đột nhiên đẩy .

Người là Dương Chi.

Ngô Thu Thu lờ mờ chỉ cảm thấy quen, nhớ nổi ông là ai.

Vừa nghĩ, đầu liền đau.

Đây là di chứng của giấc mơ đó ?

“Cô từng ngoài chứ?”

Dương Chi liền hỏi.

Ngô Thu Thu cảm thấy cảnh tượng càng lúc càng quen thuộc.

cô vẫn lắc đầu: “Chưa.”

“Cô rốt cuộc là nào?” Dương Chi hỏi.

Ngô Thu Thu cảm thấy đầu càng đau hơn.

Cảnh từng xảy ?

Quả nhiên là cô vẫn tỉnh mộng ?

Cô gõ gõ đầu.

Rốt cuộc là mơ, là hiện thực, cô phân biệt nữa.

Ngô Thu Thu chống hai tay lên bàn, trừng to mắt chằm chằm Dương Chi: “Ông đây hỏi qua câu hỏi , đúng ?”

Dương Chi cau mày, chỉ cảm thấy dáng vẻ lúc của Ngô Thu Thu chút đáng sợ.

vẫn trả lời: “Chưa hề. từ bên ngoài về.”

“Là mơ. Không mơ...”

Ngô Thu Thu lẩm bẩm một , đó túm lấy cổ áo Dương Chi.

Từ trong đồng t.ử của đối phương, thấy hình ảnh phản chiếu của .

Khuôn mặt đó là khuôn mặt vốn của cô.

Mắt mở to, mắt một mảng thâm quầng giống như ngủ ngon.

phân biệt nữa.

“Ông rốt cuộc là thật giả?”

Trải qua quá nhiều tầng mộng cảnh, trong mắt Ngô Thu Thu thứ đều toát vẻ quỷ dị.

Dương Chi ngẩn .

Không ngờ một con nhóc túm cổ áo ông .

“Cô ma ? Mơ với mộng cái gì? Nơi là thôn Bích Lạc.”

Dương Chi hất tay Ngô Thu Thu , xuống rót cho Ngô Thu Thu một cốc nước.

Ồ, đúng, thôn Bích Lạc.

Ngô Thu Thu nhớ tất cả .

“Tỉnh ? Vừa thể cô mơ đấy.” Dương Chi bưng nước, đưa đến mặt Ngô Thu Thu.

thấy hình ảnh phản chiếu của .

Cô nhớ , mang khuôn mặt mà.

Không đúng!

Cô vẫn tỉnh.

 

 

Loading...