Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 362: Thân Phận Bại Lộ Và Cơn Ác Mộng Về Bà Ngoại

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:41:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng điệu của Dương Chi mang theo một nỗi đau khổ ẩm ướt.

Anh từ đầu đến cuối đều tỉnh táo.

Không hồi sinh, cải t.ử sinh.

"Mày bậy! Dương Chi, mày tim, trong cái hang động , là cha mày, là trai mày, mày mong bọn họ tỉnh đoàn tụ với chúng , ở đây hết đến khác ngăn cản tao, mày rốt cuộc ý gì?"

Kim Hổ hai tay túm c.h.ặ.t cổ áo Dương Chi, từng đường gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn.

Dáng vẻ đỏ mặt tía tai như ăn thịt .

"Tao ngăn cản mày, tao chỉ mày rõ hiện thực. Nếu chúng thực sự theo lời ông , sẽ gây hậu quả như thế nào, ai trong chúng chứ? Dừng tay , để yên nghỉ, tao cuối cùng, biến thành vật chứa nuôi ruồi xác thối."

Dương Chi dần dần bình tĩnh .

chính cái giọng điệu bình tĩnh , càng khiến Kim Hổ căm hận.

"Tóm , bất kể mày gì, mày cũng đừng hòng..."

"Đằng ."

Giọng của Kim Hổ đột ngột dừng .

Hắn và Dương Chi đồng loạt về hướng Ngô Thu Thu đang trốn.

Hai tuy ý kiến trái ngược, nhưng sự ăn ý hỗ trợ lẫn bao năm qua, vẫn khiến bọn họ trong nháy mắt gạt bỏ hiềm khích, nhất trí đối ngoại.

Dương Chi đá chiếc nón lá đất lên, Kim Hổ lập tức đưa tay bắt lấy, đội lên đầu.

Hai liếc : "Đi."

Lời dứt, lao về phía bên .

Kết quả, khi bọn họ đến nơi, phát hiện bóng nào.

"Tao hang động, mày về phía nhà trúc."

Kim Hổ .

"Ừ." Dương Chi gật đầu.

Hai lập tức chia .

Bên phía Ngô Thu Thu, gần như dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh, còn ném mấy lá bùa mê hồn, mới thoát khỏi sự truy đuổi của Kim Hổ và Dương Chi, thuận lợi chạy về nhà trúc.

Ngô Thu Thu hít sâu bình thở, suy nghĩ về cuộc đối thoại của Dương Chi và Kim Hổ.

Đáng tiếc, trộm bọn họ rốt cuộc định gì.

Hai ý kiến trái ngược, nhưng về bản chất đều là cho thôn làng.

Bọn họ lập trường riêng, đều sai.

Ngô Thu Thu cũng cảm thấy sai điều gì.

trớ trêu , những chẳng gì sai tàn sát lẫn ở đây.

Hơn nữa chuyện qua bao nhiêu năm, chân tướng năm xưa rốt cuộc thế nào còn , cô bằng chứng cũng thể lay chuyển quyết tâm báo thù hồi sinh dân làng của Kim Hổ.

Ngược là Dương Chi, xem là một vô cùng tỉnh táo.

Và luôn tin tưởng Từ Lão Quái.

Nếu thể, lẽ thể ngửa bài, hợp tác một phen.

lúc đây, Ngô Thu Thu vẫn cảm thấy nên ẩn một chút, quan sát tình hình, tùy cơ hành động.

Hàn Uẩn Từ Lão Quái ở trong thôn, và gặp Ngô Hỏa Hỏa, thì khả năng phát hiện Ngô Hỏa Hỏa thật.

Đã như , tại ông cho đám Kim Hổ chứ?

Loại mưu mô xảo quyệt , đối đầu với ông , thực sự phiền phức.

Bởi vì bạn từ lúc nào, rơi bẫy của khác.

Hơi thở của Ngô Thu Thu cũng dần trở bình thường.

Lúc , Dương Chi đẩy cửa trúc bước .

Sau khi , đầu tiên là quét mắt quanh phòng một lượt, phát hiện tình huống bất thường nào, ánh mắt nón lá mới rơi Ngô Thu Thu.

"Cô từng ngoài chứ?"

Ngô Thu Thu vô tội lắc đầu: "Chưa ạ."

Dương Chi gì, cứ thế chằm chằm Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu nảy sinh nghi ngờ.

Ngô Thu Thu sợ, chỉ là nghi ngờ cô là ai, nhưng cách nào xác định cô là ai.

"Cô, rốt cuộc là nào?"

Anh nắm c.h.ặ.t chiếc chuông đuổi thi trong tay, hai chân dang rộng tư thế trung bình tấn.

Lập tức, Ngô Thu Thu cảm thấy cả căn nhà trúc dường như sắp đóng băng.

Thứ âm khí ngập trời đó, tràn ngập cả gian.

Chân trái Ngô Thu Thu vô thức lùi nửa bước, mũi chân chạm đất, dương khí tự khởi lưu chuyển quanh .

Cô xua hai tay: "Không diễn nữa, ngửa bài, chính là Ngô Thu Thu."

"Thế nào, bất ngờ đúng ?"

Cằm Ngô Thu Thu hất lên, mang theo một sự kiêu ngạo.

Cô đợi sự kinh ngạc của Dương Chi.

Kết quả Dương Chi đúng là kinh ngạc thật.

Chỉ điều khi kinh ngạc, Dương Chi c.h.ử.i thề một câu: "Nói láo, cô thể là Ngô Thu Thu?"

Ngũ quan Ngô Thu Thu giật giật.

"Chú đợi chút , cho chú , thật sự là Ngô Thu Thu." Cô vươn tay, cố gắng dùng tình cảm để thuyết phục Dương Chi.

"Người lén quả nhiên là cô. Cô cô là Ngô Thu Thu, d.a.o cong của Lý Mộ Nhu ?"

Dương Chi lạnh lùng liếc Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu: "..."

Ngô Hỏa Hỏa.

"Mấy con giấy nhỏ của cô ?"

Ngô Thu Thu: "..."

Cũng ở Ngô Hỏa Hỏa.

"Vạn Hồn Linh ?"

Ngô Thu Thu: "..."

Cái thể lấy .

" ngay cô là giả mà. Bất kể cô là ai, cũng đừng xen chuyện của thôn Bích Lạc chúng , nếu , hậu quả tự gánh."

Dương Chi giống như cảnh cáo, giống như đang nhắc nhở Ngô Thu Thu đừng lội vũng nước đục.

Ngô Thu Thu cúi đầu, sờ cằm suy tư.

Hỏng , cô thành kẻ thế .

Không chơi kiểu nha.

Nói thật cho , kết quả ai tin, chuyện lý?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-362-than-phan-bai-lo-va-con-ac-mong-ve-ba-ngoai.html.]

"Chú chú Dương, mệt , nghỉ ngơi một lát."

Cô mệt mỏi xua tay, mất hết sức lực và thủ đoạn.

Thôi , cứ ẩn .

" sẽ luôn theo dõi cô." Dương Chi giơ hai ngón tay lên, chỉ chỉ mắt , chỉ chỉ Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu: Hề hề.

Dương Chi .

Ngô Thu Thu trong nhà trúc buồn chán.

Cho đến khi trời tối.

Ngô Hỏa Hỏa ngàn vạn đừng xảy chuyện.

Đôi khi, tin tức là tin .

Chỉ cần Từ Lão Quái tay, tuyệt đối ai thể Ngô Hỏa Hỏa và mấy giấy .

Ngô Thu Thu lúc nhốt ở đây, chi bằng là đang đợi .

Đợi Từ Lão Quái.

Nếu Từ Lão Quái phát hiện Ngô Hỏa Hỏa là giả, khả năng sẽ đến đây tìm cô.

Bởi vì Ngô Thu Thu cảm thấy những việc hôm nay cũng khá là phô trương.

Ngón tay Ngô Thu Thu cứ gõ lên bàn.

Từ tiên nhân, Từ Lão Quái, sư phụ của Lý Mộ Nhu, ân nhân cứu mạng đuổi thi...

Một lão già sống bao nhiêu năm, bộ mặt thật rốt cuộc là gì?

Cũng là căng thẳng.

Bởi vì Ngô Thu Thu xác định Từ Lão Quái mạng của cô.

Nếu chỉ là mạng, cần gì tốn công tốn sức một vòng lớn như ?

Cô cứ gõ như , tích tắc tích tắc.

Sau đó gục xuống bàn căn nhà trúc.

Nhà trúc nhỏ, một cửa sổ, một cửa , một chiếc giường trúc, bàn, ghế đẩu.

Đây là bộ đồ đạc trong phòng...

"Hửm?"

Ngô Thu Thu đột nhiên giật tỉnh giấc.

Cô ngủ quên từ lúc nào ?

Trời tối ?

Tại tối thế ?

Ngô Thu Thu môi trường xung quanh, ánh sáng lờ mờ, thể xác định cô vẫn đang ở trong nhà trúc.

A, đúng.

Cửa sổ và cửa biến mất .

Cô lúc dường như đang ở trong một vật chứa vuông vức, căn bản tìm thấy cửa để ngoài.

Ngô Thu Thu lập tức dậy, một vòng trong phòng.

Ngay cả những vụn tre cô châu chấu tre đó vẫn còn bàn.

Chứng tỏ cô từ đầu đến cuối từng rời khỏi gian .

Vậy, cửa sổ và cửa ?

Đâu mất ?

Ngô Thu Thu thử đẩy căn nhà trúc, đẩy một cái nhà trúc mà đổ sập luôn.

Ầm ầm trở thành đống đổ nát.

Ngô Thu Thu theo bản năng giơ tay lên đỡ đống đổ nát rơi xuống , nhưng rơi xuống đầu cô.

Chỉ là khi nhà trúc đổ sập, mắt là một mảng ánh sáng trắng, ch.ói đến mức cô căn bản mở mắt .

Ngô Thu Thu theo bản năng nhắm mắt .

Lại cảm thấy cứ rơi xuống, rơi xuống...

Cảm giác mất trọng lượng đó khiến cô ch.óng mặt, buồn nôn.

Cho đến khi đỡ lấy.

Cảm giác ch.óng mặt mới lặng lẽ biến mất.

Ngô Thu Thu thử mở mắt .

Khuôn mặt đập mắt, khiến cô dựng tóc gáy, nổi da gà .

Theo bản năng hét lên kinh hãi"Oa oa, oa oa..."

Tuy nhiên, thốt khỏi miệng là tiếng của trẻ sơ sinh.

Hả??

Chuyện gì thế ?

Ngô Thu Thu giơ tay bịt miệng .

Phát hiện còn điều khiển tay .

Cô cũng từ trong mắt mặt thấy hình ảnh phản chiếu của .

Một đứa trẻ sơ sinh còn trong tã lót.

mặt, là Lý Mộ Nhu thời trẻ.

"Thu Thu, oa~ xem , trống bỏi~"

Lý Mộ Nhu bế Ngô Thu Thu, một tay cầm trống bỏi lắc lắc mặt Ngô Thu Thu.

mặc kệ trêu đùa thế nào, đứa trẻ sơ sinh mắt đều bất động, ánh mắt ngây dại Lý Mộ Nhu.

"Thu Thu bà ngoại như thế?"

Lý Mộ Nhu dịu dàng lẩm bẩm.

Ngô Thu Thu cứng ngắc đầu.

Phát hiện đây là trong tiệm vàng mã, bộ là cảnh tượng trong ký ức.

Trên chiếc bàn Bát Tiên , còn đặt cái chậu sứ màu đỏ đựng mỡ lợn.

Xuyên ?

Lý Mộ Nhu bế Ngô Thu Thu dịu dàng đung đưa, .

sự dịu dàng đối với Ngô Thu Thu dường như mang theo gai nhọn.

giữa nhà.

Mấy chữ Thiên Địa Quân Thân Sư là ngược.

Không, chỉ chữ ngược, ngay cả hoa văn chậu sứ cũng ngược.

Rõ ràng giống hệt cảnh tượng trong ký ức, nhưng chỗ nào cũng lộ vẻ hợp lý.

 

 

Loading...