Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 351: Thôn Bích Lạc Hoang Vu & Thuật Ngụy Trang
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:39:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả ngôi thôn chìm trong một sự an yên tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Kiến trúc nơi đây giữ nguyên phong cách đặc thù của địa phương, nhà trệt nhà gạch, mà là nhà sàn bằng tre.
Bao quanh ngôi thôn là những rừng tre bạt ngàn, sắc xanh ngập tràn tầm mắt.
Trên mái những ngôi nhà tre là kiểu ống khói cũ kỹ, đa các nhà đều đang tỏa khói bếp.
Lúc đang là buổi chiều, nhưng đường làng chẳng một bóng .
Ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu rọi khắp thôn xóm, mang cảm giác tĩnh lặng.
Nơi trông hệt như một chốn thế ngoại đào nguyên.
“Hơi kỳ lạ nha.”
Mặc dù ngôi thôn trông gì khác thường, nhưng Ngô Thu Thu luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Nó tràn ngập một cảm giác vi hòa thể diễn tả bằng lời.
Giống như trong thôn và ngoài thôn là hai thế giới khác biệt.
Ngay cả tông màu cũng thống nhất.
Cứ như thể hai bức ảnh tông màu khác cắt ghép với .
Quái lạ.
“Ừm, đúng là chút.” Hàn Uẩn nghiêng đầu: “Bên trong thở của sống, ... ở đây cái gì cũng thở. Cỏ dại, cây cối, mây trắng và gió nhẹ, đều tồn tại.”
“Ảo ảnh ?” Đồng t.ử Ngô Thu Thu co .
Không thở, nhưng thấy khói bếp bay lên từ ống khói.
Lẽ nào đây là hình ảnh chỉ tồn tại ở một gian thời gian nào đó?
giống.
Bởi vì thứ đều quá chân thực.
Ngô Thu Thu quyết định quan sát bên ngoài thôn, đợi đến tối mới lẻn .
Hiện tại Ngô Hỏa Hỏa đang giả dạng cô ở ngoài sáng, cô bắt buộc để bản biến mất, hòa bóng tối, trở thành một tồn tại.
Có như mới tra một bí mật.
Ngô Thu Thu đợi mãi cho đến khi trời tối.
Trong thời gian đó, cô thấy dân làng .
Trang phục của dân làng đều vô cùng cổ xưa, là phong cách của mấy chục năm về .
Quả nhiên bình thường.
Đợi đến khi cả ngôi thôn chìm bóng tối, Ngô Thu Thu mới bắt đầu hành động.
Cô và Hàn Uẩn lẻn thôn từ phía bên hông, hề ai phát hiện.
Qua một ngày quan sát, Ngô Thu Thu rằng ngôi nhà tre ở chính giữa là ngôi nhà lớn nhất trong thôn, hẳn là nhà trưởng thôn.
Kiểu nhà tre đặc sắc.
Dưới nhà đều tre chịu lực, nhà sàn treo cao, để chống nước, để phòng rắn rết chuột bọ.
Muốn nhà bước lên mấy bậc thang bằng tre.
Trước mỗi ngôi nhà tre đều dùng tre rào thành sân.
Ngô Thu Thu nhân lúc đêm tối lẻn trong sân.
Trong sân dùng cái nia phơi tinh bột khoai tây, trắng như tuyết.
Còn nấm phơi khô, thảo d.ư.ợ.c.
Ngô Thu Thu thấy loại thảo d.ư.ợ.c quen thuộc thì trầm ngâm.
Cô Tức Thảo.
Vừa cô thấy trong sân mỗi nhà hầu như đều Cô Tức Thảo.
Ngoài đang phơi trong sân, ngay cả đường làng, bên giếng nước, cũng thấy bột phấn Cô Tức Thảo.
Trước đây từng , Cô Tức Thảo là để che giấu mùi x.á.c c.h.ế.t.
Trong thôn lượng lớn Cô Tức Thảo, tự nhiên cũng là để che giấu thi xú.
Trong nhà của những dân làng , chắc chắn bí mật.
Vừa Ngô Thu Thu tra cứu, Thôn Bích Lạc tồn tại bản đồ, Baidu cũng tra .
Nói cách khác, ngôi thôn vốn là một địa điểm tồn tại.
Thế nhưng lúc cô chân chân thực thực ở nơi đây.
Chạm đồ vật trong sân, xúc cảm đó thể giả.
Ban nãy cô còn tưởng đây là ảo ảnh, những gì thấy đều là giả tượng.
Bây giờ cô xác định giả tượng.
Như , càng thêm kinh khủng.
Ngoài , Ngô Hỏa Hỏa hiện tại đang ở , giấy nhỏ cũng im lặng, cách nào chỉ đường cho cô.
Giống như từ trường ở nơi hỗn loạn, ngay cả điện thoại cũng sóng.
Chắc chắn thứ gì đó che chắn tín hiệu.
Ngô Thu Thu đưa tay cầm lấy Cô Tức Thảo.
Cỏ đó phơi khô, ngón tay cô vê nhẹ một cái liền thành tro bụi.
Đồng t.ử Ngô Thu Thu khẽ d.a.o động.
Giây tiếp theo, cô đem bộ Cô Tức Thảo trong nia vò nát thành bột phấn, đó bôi lên mặt, lên .
Cho đến khi cô nồng nặc mùi Cô Tức Thảo.
Thành thật mà , mùi Cô Tức Thảo khó ngửi, là một loại mùi thơm nồng nàn đến cực điểm, thậm chí chút chua chua ngấy ngấy.
Không chỉ thể che giấu mùi x.á.c c.h.ế.t.
Cũng thể che giấu các mùi khác.
Bôi thứ lên , thể lấy giả thật.
Cô vội nhà, mà vòng phía lấy một tờ giấy, cầm b.út nhanh ch.óng vẽ một khuôn mặt lên giấy.
Vẽ mặt mỹ nhân thì cô giỏi, nhưng vẽ mấy thứ trừu tượng thì cô .
Một khuôn mặt " như hoa" hiện lên giấy.
Cô đốt hương hun vàng tờ giấy, miệng lẩm bẩm niệm chú, cho đến khi hương cháy hết, khuôn mặt càng thêm sống động như thật.
Ngô Thu Thu đắp tờ giấy lên mặt , dùng b.út chu sa điểm nhãn.
Cuối cùng dùng nước rễ (nước mưa chạm đất) ướt tay, vỗ vỗ lên mặt cho đến khi ướt đẫm.
Ngô Thu Thu bóc tờ giấy .
Tờ giấy biến thành một tờ giấy trắng sạch sẽ, ngay cả nước cũng khô.
Còn khuôn mặt giấy, lúc bám mặt Ngô Thu Thu.
Dung mạo của cô đổi.
Biến thành một đàn ông ba mươi tuổi, tướng mạo qua loa và trừu tượng.
Mũi tẹt dí, lỗ mũi còn hếch lên trời, mắt một to một nhỏ, lông mày một đậm một nhạt một cao một thấp, miệng dày cộp như cái xúc xích, giữa trán còn một nốt ruồi to tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-351-thon-bich-lac-hoang-vu-thuat-nguy-trang.html.]
Ngô Thu Thu móc cái gương nhỏ soi dung mạo mới của .
Đây là thuật che mắt khá cao cấp.
Về cơ bản khó .
Hàn Uẩn vẫn luôn Ngô Thu Thu.
Khoảng hai phút , thôi.
“Sao thế?”
Ngô Thu Thu hỏi.
Hàn Uẩn dời ánh mắt chỗ khác: “Thu Thu, em cân nhắc việc học vẽ nghiêm túc ?”
Cả đời từng thấy ai trông "qua loa" đến thế.
Giống như một con NPC đồ họa .
“Hầy dà, quan trọng, hình vẽ 2D biến thành 3D thì qua loa một chút là bình thường mà.”
Ngô Thu Thu phẩy tay, chẳng hề để ý đến hình tượng của lúc .
Sau đó quét mắt một vòng trong sân, ánh mắt rơi mấy bộ quần áo dây phơi.
Quần áo màu xám xanh, bên còn miếng vá.
Bộ đồ thực sự hợp với cô.
Ngô Thu Thu giật phắt bộ quần áo xuống mặc lên , quả thực hảo.
Hàn Uẩn lặng lẽ dời mắt , dám nữa.
Dù khác cũng thấy Hàn Uẩn, Ngô Thu Thu chuẩn xong xuôi, rón rén đến cửa.
Nhà sàn bằng tre chỉ cần động tĩnh nhẹ một chút là sẽ phát tiếng động.
Bước chân Ngô Thu Thu đặt xuống cực chậm.
Cuối cùng cũng đến cửa, cô ghé đầu cửa sổ bên cạnh.
Trong nhà bày biện đồ đạc đơn giản.
Cửa khẽ đẩy một cái thế mà mở , còn phát tiếng kẽo kẹt.
Ngô Thu Thu sợ toát mồ hôi lạnh.
tiếng động đó, trong phòng hề động tĩnh gì, dường như ai thấy.
Tim Ngô Thu Thu đập thình thịch.
Hàn Uẩn trực tiếp từ trong nhà .
“Bên trong .”
Động tác của Ngô Thu Thu khựng .
Đậu xanh!
Rõ ràng Hàn Uẩn thể trực tiếp trong kiểm tra, cô việc gì còn ở đây rón rén như ăn trộm thế ?
Cô khom lưng, mũi chân còn đang kiễng lên.
Trông cái tướng lén lút thật sự khả nghi.
Cô như chuyện gì thẳng dậy, ho khan hai tiếng: “Không ?”
“Ừm.”
Ngô Thu Thu nhẹ nhàng đẩy cửa bước .
Không đúng, chiều nay cô thấy dân làng mà, hơn nữa hầu như nhà nào trong thôn cũng ánh đèn.
Cô cũng thấy trưởng thôn, là một đàn ông hơn bốn mươi tuổi.
Sao chứ?
Trưởng thôn ?
Ngô Thu Thu cảm thấy cái Thôn Bích Lạc càng lúc càng kỳ quặc.
Ngô Thu Thu chui trong nhà, từ trong ngoài, thật sự là một bóng .
“Thật sự ai.”
Ngô Thu Thu ghế, đăm chiêu suy nghĩ.
Nhà trưởng thôn , thì những nhà khác, liệu cũng ?
Ngô Thu Thu dậy, quyết định thám thính hư thực.
Dù bây giờ bộ dạng của cô cũng chẳng ai nhận .
Cô nghênh ngang khỏi nhà trưởng thôn, sang nhà bên cạnh.
Cho đến khi Ngô Thu Thu xem hết tất cả các ngôi nhà trong Thôn Bích Lạc, vẫn phát hiện ở.
Cả Thôn Bích Lạc, là một thôn trống.
Sắc mặt Ngô Thu Thu càng lúc càng trầm xuống.
Những thấy chiều nay đều biến mất .
Lẽ nào ngôi thôn thực sự là tồn tại ?
Cô vội vàng lắc đầu, , thể nào.
Chắc chắn còn bí mật mà cô phát hiện .
Hơn nữa hiện tại, Ngô Hỏa Hỏa cũng biến mất .
Cô tìm khắp cả thôn cũng phát hiện tung tích của Ngô Hỏa Hỏa.
Chẳng lẽ xảy chuyện ?
Ngô Hỏa Hỏa hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ cũng đang đợi cô.
Ngô Thu Thu con đường làng âm u lạnh lẽo của Thôn Bích Lạc, trấn định tinh thần.
Cô nóng vội.
Lần cô là quân cờ ngầm, thể hoảng loạn, cũng thể bại lộ nhanh như .
Bên cạnh Ngô Hỏa Hỏa dù cũng còn Trương Tiểu Mãn, Đa Đa và Tiểu Ngốc Qua, sẽ dễ dàng xảy chuyện như .
Hơn nữa bản Ngô Hỏa Hỏa cũng là âm vật, cùng lắm thì thoát khỏi giấy trực tiếp bỏ chạy là .
Gió lạnh thổi qua bên tai, nương theo tiếng gió là một tràng tiếng chuông lanh lảnh.
Ngô Thu Thu mạnh mẽ xoay , chằm chằm về phía cuối thôn.
Dưới ánh trời, một bóng tay cầm chuông, tay cầm gậy từ từ tới.
Theo bước chân của , tiếng chuông càng lúc càng gần.
Ngô Thu Thu cuối cùng cũng thấy đó.
Hắn đội nón lá, rõ mặt mũi, niệm chú, lắc chuông.
Ngô Thu Thu trong nháy mắt liền hiểu , Người Cản Thi (Thầy pháp dẫn xác).
Là đến để dẫn cô .
Đây là coi cô thành x.á.c c.h.ế.t .