Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 346: Món Nợ Giữa Chúng Ta Chưa Xong

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:39:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đêm lạnh, gió buốt từ cửa sổ cuối hành lang lùa , thổi tung mái tóc dài của cô.

Hàn Uẩn ngược sáng. Ngô Thu Thu ngẩng đầu lên cũng rõ sắc mặt . Chỉ cảm thấy giọng của lúc êm tai lạ thường, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông.

Thật may mắn bao. Vị thiếu niên tướng quân năm xưa chính miệng thanh kiếm trong tay cô.

“Đừng ngẩn , đang chuyện chính sự với em, em cái gì thế?”

Hàn Uẩn phát hiện Ngô Thu Thu mãi gì, kìm hỏi.

“Em đang .” Ngô Thu Thu .

Hàn Uẩn ngẩn một chút.

“Thế ?”

“Đẹp.” Ngô Thu Thu gật đầu.

“Vậy lời lọt tai ?” Hàn Uẩn thầm sướng rơn trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạnh lùng như khi.

Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên. Cô hiểu ý của Hàn Uẩn. Phải học cách tận dụng sức mạnh thể tận dụng trong tay. Ví dụ như Lý Mộ Thanh, và cả Hàn Uẩn nữa. Họ đều thể là sức mạnh mà cô dùng .

“Em sẽ nhận Lý Mộ Thanh. Em đoán kẻ đó nắm thóp tâm tư của em, tưởng rằng em sẽ giống như một con nhím xù lông từ chối ý và sự quan tâm.”

“Vậy thì em sẽ để như ý.”

Kẻ đó sắp đặt từng bước của cô, , cô nhất định đ.â.m ngang c.h.é.m dọc, khiến đối phương cũng đường nào mà .

“Bây giờ chắc đang đợi em Tương Tây.”

Ngô Thu Thu nhíu mày suy tư. Thi thể của Ngô Kính Chi khả năng đưa đến Tương Tây. Đây là việc dù thế nào cô cũng tìm về cho bằng .

“Vậy em ?” Hàn Uẩn hỏi.

“Đi chứ, , một cách quang minh chính đại, rầm rộ mà .”

Có những việc bắt buộc . Ngô Thu Thu sứ mệnh của . Con , luôn mục tiêu, phấn đấu vì mục tiêu đó. Cô cảm ơn kẻ đó, cho cô động lực vô cùng vô tận.

“Vậy thì .”

Hàn Uẩn nhận , Ngô Thu Thu thoát khỏi cảm xúc tiêu cực ban nãy.

“Lạc Tuyết Nhiên tỉnh chứ?”

Ngô Thu Thu trong phòng bệnh, tuy động tĩnh gì, nhưng cô cảm giác Lạc Tuyết Nhiên đang tỉnh.

“Vào xem thử , nãy ít oan hồn c.h.ế.t trong bệnh viện lảng vảng quanh đây, đợi cô nhả ngụm khí trong để cướp xác, giờ thì hết .” Hàn Uẩn chỉ chỉ phòng bệnh.

Hắn "hết ", Ngô Thu Thu hiểu ý nghĩa là gì. Chính là thật sự còn nữa, biến mất khỏi thế gian. Đến cặn bã cũng còn. Bởi vì Hàn Uẩn còn dựa hồn nguyên để duy trì. Bất đắc dĩ cũng chỉ thể tay với những cô hồn dã quỷ .

Ngô Thu Thu cánh cửa phòng bệnh, theo bản năng đưa tay vỗ vỗ má, để mặt mũi chút huyết sắc mới đẩy cửa bước . Lạc Tuyết Nhiên tạm thời an .

Vào trong, Lạc Tuyết Nhiên đang giường ngẩn . Mái tóc đen nhánh mượt mà vốn , lúc cạo sạch, chỉ còn cái đầu trọc lóc bóng loáng. Đầu Lạc Tuyết Nhiên nhỏ, mặt cũng nhỏ, dù để đầu trọc cũng vẫn xinh , nhưng đôi mắt to tròn chẳng nửa phần thần thái.

Thấy Ngô Thu Thu , cô cũng chỉ nghiêng đầu liếc một cái.

“Sợi dây đỏ là cô buộc cho ?”

Lạc Tuyết Nhiên giơ cổ tay lên, giọng khàn khàn, tốn sức. Đó là do vết thương ở cổ lành, ảnh hưởng đến thanh quản. Sợi dây đỏ đó, cũng là do Ngô Thu Thu nãy buộc cổ tay cô , đó Ngô Thu Thu xuống lầu liền cởi .

.”

Ngô Thu Thu gật đầu, tới giường bệnh .

“Cô đừng qua đây.” Lạc Tuyết Nhiên đột nhiên gào lên, đôi mắt tràn ngập thù hận: “ nông nỗi , đều là do cô ?”

Nếu tại Ngô Thu Thu, cô sẽ biến thành như bây giờ. Cái cảm giác hai chân đều bước quỷ môn quan, quá tuyệt vọng, quá đau đớn.

“Thì ?” Ngô Thu Thu hỏi: “Năm xưa nếu thuật trộm mệnh đó, chuyện xảy .”

cũng , Lạc Tuyết Nhiên cũng sẽ sống đến bây giờ. Đã lấy đồ của khác, thì chỉ thể gánh chịu hậu quả tương ứng. Đây là đạo lý mà mỗi trưởng thành đều nên hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-346-mon-no-giua-chung-ta-chua-xong.html.]

Lạc Tuyết Nhiên thần tình kích động, tay túm c.h.ặ.t ga giường, miệng thở hổn hển phì phò.

“Cô bậy, cái gì cũng , sống c.h.ế.t , phú quý tại thiên, là ông trời đồng ý đổi mạng của cô cho , thì đây chính là ý trời, ý trời là thể đổi.”

Nói xong, hình như động đến vết thương, xuýt xoa một tiếng, trông đau đớn. Hơi thở cũng sống c.h.ế.t nuốt trôi .

“Đã là ý trời, cô chịu tội , cũng là ý trời.” Ngô Thu Thu .

“Cô...” Lạc Tuyết Nhiên trong lòng cuống lên, suýt chút nữa tức đến ngất .

Ngô Thu Thu giơ tay vỗ lưng cho Lạc Tuyết Nhiên: “Cô bây giờ chỉ còn treo một , nếu cô kích động quá thở nổi , thì thật sự hết cứu đấy.”

Vẻ mặt Lạc Tuyết Nhiên khựng , quả nhiên dám cử động mạnh nữa, chỉ hận thù trừng mắt Ngô Thu Thu.

“Ngô Thu Thu, hận cô, cô ? cô, sống nổi, tại vận mệnh của chúng quấn c.h.ặ.t lấy như ? Giống như dây leo cắt đứt , tại ?”

“Cô nhất định là đến để nhạo đúng ? Cười bây giờ t.h.ả.m hại thế nào, xí thế nào, đúng ?”

Nước mắt cô tuôn trào, đột nhiên vỡ òa lớn. Không ai sinh phán là c.h.ế.t yểu. đó cứ là cô .

“Cô tại ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Lạc Tuyết Nhiên ngẩng đầu, Ngô Thu Thu gật đầu: “Muốn.”

“Bởi vì bà cố của chúng , từng trộm mạng của một bé gái, là nhân quả gieo xuống từ lúc đó, định sẵn trong đám hậu duệ sẽ xảy chuyện tương tàn.”

Ngô Thu Thu ngoài cửa sổ. Ân oán gần trăm năm, báo ứng giờ đây giáng xuống thế hệ các cô. Một mất một còn. Có lẽ trăm năm là một vòng luân hồi, mà lúc đó vết xe đổ , xem các cô giải quyết thế nào.

“Bà... bà cố?” Lạc Tuyết Nhiên bất kỳ ấn tượng nào về bà cố.

“Cô cũng , tóm , năm xưa đổi mạng cho bà cố, cũng là ngày nay đổi mạng cho cô và , chúng sinh là một quân cờ.”

“Lạc Tuyết Nhiên, cô cũng chẳng hơn là bao .”

Ngô Thu Thu lẳng lặng mắt Lạc Tuyết Nhiên, đồng t.ử của cô dần dần giãn , đầy vẻ kinh ngạc. Lạc Tuyết Nhiên ngờ rằng, ân oán giữa cô và Ngô Thu Thu, thể truy ngược về thời đại xa xưa như .

sự lựa chọn, Ngô Thu Thu, lúc đổi mạng chỉ là đứa trẻ sơ sinh, ngăn cản tất cả những chuyện xảy . Ý trời như , là cô nên giãy giụa, nên đấu với trời, đấu với , mới khiến sự việc ầm ĩ đến mức thể vãn hồi. Bây giờ liên lụy cũng suýt chút nữa vì cô mà mất mạng.”

“Không chỉ , nhiều c.h.ế.t bên cạnh cô, đều là vì sự giãy giụa vô nghĩa của cô mà c.h.ế.t. Con , nhận mệnh , Ngô Thu Thu?”

Lạc Tuyết Nhiên im lặng lâu, mới hít mũi . Đứng ở góc độ của cô , quả thực, cô quyền lựa chọn. Cô cảm thấy tất cả những gì đều là ý trời. Đã là ông trời sắp đặt, thì nên yên tâm thoải mái mà nhận lấy. Là Ngô Thu Thu nên giãy giụa.

“Lúc nhỏ, chúng quyền chọn, nhưng chúng thể chọn cách sống.”

“Lạc Tuyết Nhiên, cô cuộc sống mà mơ cũng dám nghĩ tới, nhưng cô vẫn đủ. Cô hủy hoại , nên tìm cưỡng h.i.ế.p . Cô thấy đau khổ tột cùng, nên tìm g.i.ế.c cha .”

“Ác ý chủ quan, một câu ' quyền chọn' là thể xóa bỏ .”

Đôi mắt Ngô Thu Thu chằm chằm, khiến ánh mắt Lạc Tuyết Nhiên liên tục né tránh.

...” Lạc Tuyết Nhiên ấp úng dám lời nào.

Ngô Thu Thu rũ mắt xuống.

vẫn sẽ tha cho cô, nhưng ba ngày , sẽ bảo vệ cô thật , là vì chính bản , món nợ giữa chúng xong .”

Tay Lạc Tuyết Nhiên buông thõng xuống giường, vẻ mặt đầy vẻ suy sụp. Cho đến lúc , tất cả những lời khiêu khích trong miệng cô thể nữa. Bởi vì cô , bất kể tấn công Ngô Thu Thu từ góc độ nào cũng vô dụng.

dường như cảm nhận rõ ràng cách giữa và Ngô Thu Thu. Trước đây cô gia cảnh sung túc, dung mạo , dáng , so với Ngô Thu Thu là một trời một vực, cô tưởng rằng thể cao ngạo xuống Ngô Thu Thu.

cũng từng cảm thấy cướp đồ của Ngô Thu Thu. Ngược , việc Tiêu Cảnh Từ Ngô Thu Thu bằng con mắt khác khiến nội tâm cô tràn đầy hận ý. Cô hiểu, rõ ràng cô ưu tú như , mặt đều thứ Ngô Thu Thu thể so sánh. Tiêu Cảnh Từ bao giờ thẳng . Cô chỉ cảm thấy là Ngô Thu Thu cướp đồ của .

hiểu .”

Lạc Tuyết Nhiên khổ. Giờ phút , cô chợt hiểu , gia thế, dung mạo, hậu thuẫn, đối với Ngô Thu Thu đều là những thứ đáng nhắc tới. Cô thể xuống Ngô Thu Thu ở những thứ bên ngoài . ở tầng linh hồn, cô chạm tới gót chân của Ngô Thu Thu.

Đây mới thực sự là thất bại t.h.ả.m hại.

bằng cô.”

 

 

Loading...