Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 343: Hư Hư Thực Thực, Mê Hồn Trận

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:39:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, cây tức giận giật tóc trong tay.

“Mẹ kiếp, mất kiểm soát ? G.i.ế.c , g.i.ế.c nó .”

Tiếp đó tóc quấn thêm một vòng ngón tay.

Ngô Thu Thu đang xuống lầu bước chân khựng , cô vịn lan can lên .

Trên lầu, tiếng bước chân, đang đến gần cô.

Bất kể đối phương gì, Ngô Thu Thu tiếp tục dây dưa nữa.

Cô lúc vẫn đang ở tầng 6, vị bác gái kỳ lạ vẫn đang quét dọn.

Ngô Thu Thu bước lên một phát túm lấy tóc của đối phương, ngờ trực tiếp giật xuống .

Đây chính là một bộ tóc giả, bên trong là một giả thường thấy trong bệnh viện.

Sau khi Ngô Thu Thu giật tóc xuống, giả liền trực tiếp ngã xuống đất.

Khác biệt là, cảnh tượng mắt đổi.

Ngô Thu Thu phát hiện ở góc cua cầu thang, mà là ở cuối hành lang, phía chính là một cánh cửa sổ đang mở.

biển báo.

6F.

Cô bây giờ vẫn đang ở tầng sáu.

Cô tưởng là đang xuống lầu, thực là đang từng bước tiếp cận bên cửa sổ, chỉ cần tiếp, liền từ cửa sổ nhảy xuống.

Ngay lúc Ngô Thu Thu đang suy nghĩ, giả lưng đột nhiên dậy, hai tay đẩy lưng Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu phản ứng , nghiêng ôm lấy cửa sổ, giả mất mục tiêu, nhất thời mất trọng tâm liền trực tiếp từ tầng sáu rơi xuống.

Trong đêm tĩnh mịch truyền đến một tiếng "bộp" trầm đục...

Ngô Thu Thu thấy âm thanh trầm đục sống lưng cứng đờ.

Suýt chút nữa đẩy xuống chính là cô .

Tuy nhiên, Ngô Thu Thu đột nhiên phát hiện giả rơi xuống, bên đang chảy m.á.u, vệt m.á.u đỏ tươi loang lổ trong nháy mắt lan xa.

Đó giả, đó là thật.

Nhìn lao công trong vũng m.á.u, não Ngô Thu Thu đình trệ trong giây lát.

Rõ ràng cô giật tóc giả xuống, bên trong là mô hình giả mà, tại rơi xuống biến thành thật?

Cô giơ tay lên , trong tay tóc giả nào, trống .

Người lao công vì cô, c.h.ế.t...

Dưới lầu là mặt của tòa nhà nội trú, lúc ai phát hiện rơi lầu.

Ngô Thu Thu xoay chạy về phía cầu thang.

Lúc cô xuống lầu, thấy tiếng bước chân lầu vẫn đang tiếp tục, cô vịn lan can ngẩng đầu, cô dừng đồng thời, tiếng bước chân cũng cùng dừng .

Đang theo dõi cô?

Tay cô sờ loan đao, chuẩn lên một tầng lầu thăm dò hư thực.

Lại phát hiện tiếng bước chân truyền đến từ lầu...

đang lên lầu.

lầu của cô gì cả.

Ngô Thu Thu nhíu mày, xuống lầu, kỳ lạ là, tiếng lên cầu thang cũng mất .

Giống như là đồng bộ với cô .

Cô từ tầng sáu xuống, ở góc cua tầng năm, đồng t.ử cô co rút .

Bác gái lao công rơi lầu c.h.ế.t , đang quét dọn ở đó.

...

Ngô Thu Thu còn nhấc chân đến gần bác gái đầu bù tóc rối , lầu truyền động tĩnh.

đang vội vã xuống lầu.

Bước chân Ngô Thu Thu khựng , xuống lầu.

Đợi khi rõ thì chấn động.

Người xuống lầu là chính cô.

Chỉ thấy một cô khác lướt qua cô, một phát giật tóc của bác gái lao công xuống, bên là một giả, mềm oặt ngã xuống.

Cái , giống hệt tình cảnh xảy ?

Thủ pháp , Ngô Thu Thu nhớ tình cảnh đầu tiên gặp Thợ Cạo Đầu, cũng là hư hư thực thực đan xen như .

“Bịch bịch bịch bịch.”

Dưới lầu chạy lên một cô nữa, thò đầu thò cổ lên .

Tương đương với việc bây giờ ba cô ở cùng một nơi, trong những gian khác .

điều ý nghĩa gì chứ?

Gạt bỏ những thứ , mục đích cuối cùng của cô là xuống lầu.

Có tiếng sột soạt truyền đến từ phía .

Ngô Thu Thu xoay , lướt qua hai cô .

Bọn họ chặn cô .

Vừa còn là bộ dáng của cô, giờ khắc bọn họ bộ biến thành bộ dáng của bác gái lao công .

“Đau quá.”

Đèn cảm ứng chớp tắt, giọng bác gái khàn khàn vang lên.

Khoảnh khắc đèn tắt ngấm, Ngô Thu Thu thấy đầu bác gái vỡ toác, đầy mặt là m.á.u.

Bọn họ một trái một , kẹp lấy cổ Ngô Thu Thu đẩy về phía .

lưng cô, là tấm kính cửa sổ .

Cơ thể Ngô Thu Thu mất trọng tâm, nửa đẩy ngoài, hai chân rời đất, hiểm tượng sinh.

Gió lạnh vù vù thổi qua bên tai, từng bông tuyết rơi mặt, lờ mờ còn mùi m.á.u tanh xộc mũi.

Hai tay cô gắt gao bám lấy hai bên cửa sổ, móng tay đều cào đến lật ngược lên, m.á.u me đầm đìa.

“C.h.ế.t , mau c.h.ế.t .”

Hai thứ đẩy cô, toác cái miệng m.á.u lạnh.

Ngô Thu Thu thấy thứ cứ sột soạt là gì.

Cũng là bác gái lao công rơi xuống lầu , hai chân bà ngã gãy, vặn vẹo ở độ cong bình thường, sấp hành lang, từ từ bò về phía cửa sổ.

Phía kéo theo một vệt m.á.u dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-343-hu-hu-thuc-thuc-me-hon-tran.html.]

g.i.ế.c Ngô Thu Thu.

Ngẩng cái đầu thủng lỗ chỗ lên, toác miệng, giống như vô tận m.á.u tươi cứ trào từ trong miệng.

“Đau quá.”

“Mày đau tao , tao .”

Khó khăn lắm mới bò đến mặt Ngô Thu Thu, liền vặn vẹo dựng thẳng nửa dậy, dùng bàn tay m.á.u thịt be bét , bẻ ngón tay Ngô Thu Thu.

Từng ngón, từng ngón bẻ cho Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu thấy sợi tóc quấn tay lao công.

Tìm thấy !

Trong miệng cô lẩm bẩm niệm chú, chân trái vung lên, liền văng chiếc giày mặt đối phương.

Rõ ràng là một chiếc giày bình thường, bác gái lao công phát một tiếng hét t.h.ả.m, cả khuôn mặt để một dấu chân đen sì, cơ thể trực tiếp co rúm xuống đất run lẩy bẩy.

Đùa gì , chân trái của con chính là khởi nguồn của dương khí.

Người chân trái dương khí đầy đủ, khí huyết tất nhiên sẽ vượng.

Ngâm chân nhiều thực sự cho cơ thể.

Ngô Thu Thu một cước đạp văng đối phương xong, hai thứ đẩy cô nữa biến thành mô hình giả, ngã vật xuống đất, Ngô Thu Thu thuận thế bám lấy cửa sổ dậy.

“Khụ khụ khụ khụ.”

Cổ họng cô ho sặc sụa vài tiếng.

Ánh mắt liếc về phía cửa kính, khéo thấy một cái bóng lướt qua.

Ngược sắc mặt khó coi đến dọa .

“A, thật là.”

Ngô Thu Thu giơ ngón tay móng tay lật ngược, m.á.u thịt be bét lên, thở dài.

Đau chứ, đau.

so với mạng sống, chút đau đớn thực sự đáng nhắc tới.

Vừa chỉ thiếu chút nữa, cô đẩy xuống ngã c.h.ế.t thật .

Thi thể lầu thấy , chỉ còn lượng lớn vết m.á.u.

Đương nhiên, t.h.i t.h.ể ở ngay mặt cô.

hồn, xổm xuống mặt t.h.i t.h.ể.

C.h.ế.t hẳn .

Ngô Thu Thu lấy sợi tóc đen t.h.i t.h.ể xuống.

Cái c.h.ế.t của bác gái lao công dính líu đến cô, một khi phát hiện, e là thoát .

Mặt cô từng chút trầm xuống, gió lạnh hành lang thổi qua bên tai.

Thấp thoáng, giống như tiếng ai oán của con .

nghiêng , ngẩng đầu.

Trên trần nhà một cái camera hồng ngoại, đang nhấp nháy ánh sáng đỏ.

Thôi xong.

Ngô Thu Thu dậy, trực tiếp , chằm chằm cái camera đó.

Trên vai, đặt xuống một bàn tay.

“Cô chứ?”

Đối phương hỏi.

Đây là quỷ vỗ vai.

“Cô chứ?” Đối phương mở miệng.

Ngô Thu Thu để ý.

Bệnh viện âm vật bình thường, bây giờ cô đau đầu là, camera , đến lúc đó sẽ bắt phối hợp điều tra.

Như thời gian chăm sóc Lạc Tuyết Nhiên.

Lạc Tuyết Nhiên chẳng thành cá thớt ?

Vừa là bác gái lao công đẩy cô, cô vì né tránh, kết quả là bác gái lao công tự ngã xuống.

khéo ở chỗ, chỗ cửa kính đó, là góc c.h.ế.t.

Cô vuốt quá trình .

Là cô về phía bác gái lao công đang quét dọn, chỗ cửa kính chuyện gì xảy , nhưng ngã xuống là sự thật.

Và cô, là nghi phạm duy nhất.

Sống lưng Ngô Thu Thu lạnh toát.

Ván cờ của Thợ Cạo Đầu, chỉ nhắm Lạc Tuyết Nhiên.

Cô nếu ngã c.h.ế.t cũng , cô nếu ngã c.h.ế.t, cũng sẽ bắt , thì g.i.ế.c Lạc Tuyết Nhiên, dù kết quả đều như .

Bất kể cô thế nào, kết quả đều c.h.ế.t một .

Ngô Thu Thu thấy lầu tiếng ồn ào.

Là bảo vệ trực ban phát hiện t.h.i t.h.ể bác gái lao công .

đến bên cửa sổ, xuống lầu.

Thi thể bác gái bày ở lầu, bác sĩ trực ban và bảo vệ hét lớn cứu , báo cảnh sát.

Làm đây?

Thoát thế nào?

Chỉ cần cảnh sát đến, trích xuất camera, Ngô Thu Thu cô sẽ thoát khỏi liên can.

Thứ phía nữa vỗ vỗ vai Ngô Thu Thu.

Lần , mà vỗ tắt cả một ngọn dương hỏa.

“Sao cô để ý đến ?”

Không gọi tên, chứng tỏ âm vật cô.

Ngô Thu Thu c.h.ử.i thầm: “Làm gì? Không thấy bà đây đang phiền ?”

đầu, mà trực tiếp xoay .

Hành lang gì cả, thứ đó vòng lưng cô vỗ vỗ vai.

“Phiền cái gì nha?”

 

 

Loading...