Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 321: Quỳ Xuống! Nợ Máu Phải Trả Bằng Máu Và Nước Mắt
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:38:58
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Cảnh Từ quản Lạc Tuyết Nhiên.
Tuy nhiên chuyện dù cũng liên quan đến thế lực lưng Lạc Tuyết Nhiên, còn Từ lão quái thần bí khó lường .
Cho nên vẫn : "Ngô tiểu thư, bắt Lạc Tuyết Nhiên, đối với cô chắc là chuyện , cô bây giờ trở mặt với bọn họ, xác suất cực lớn sẽ tự chịu thiệt."
Lạc Tuyết Nhiên Tiêu Cảnh Từ như , cũng màng đau đớn, ngược dương dương tự đắc: "Nghe thấy Ngô Thu Thu? Biết điều chút còn thả tao , nếu ba tao, còn ông bà ngoại tao mày bắt cóc tao, mày chắc chắn gánh nổi , ai cũng cứu mày."
"Mày nếu bình bình an an sống nốt quãng đời còn , nhất đừng đối đầu với tao."
Sau đó cô tủi Tiêu Cảnh Từ: "Cảm ơn Cảnh Từ ca ca đỡ cho em."
"Lạc Tuyết Nhiên câm miệng, những lời để cứu cô." Tiêu Cảnh Từ kiên nhẫn nhíu mày.
Anh đỡ cho Lạc Tuyết Nhiên lúc nào?
Nói những lời , chẳng qua là sợ Ngô Thu Thu nhất thời kích động, đẩy sự việc đến mức thể vãn hồi.
Lạc Tuyết Nhiên giật , tủi bĩu môi.
"Từ ngày bọn họ thi pháp trộm mệnh của , giữa chúng còn đường lui, bây giờ là tư lệnh quân một một ngựa , là kẻ chân đất, bọn họ là kẻ giày."
"Rốt cuộc ai nên sợ?"
Ngô Thu Thu xổm xuống, tay bóp lấy cằm Lạc Tuyết Nhiên: "Bây giờ, cô rơi tay ."
"Mày gì? Ngô Thu Thu tao cảnh cáo mày đừng phát điên, tao mà xảy chuyện, mày cũng c.h.ế.t chắc, đừng quên chúng một mạng hai hồn."
Lạc Tuyết Nhiên ánh mắt của Ngô Thu Thu dọa cho tim đập chân run.
Ánh mắt đó giống như hận thể băm vằm cô muôn mảnh.
nghĩ , Ngô Thu Thu sẽ g.i.ế.c cô . Trừ khi bản Ngô Thu Thu cũng sống nữa.
"Đương nhiên, sống, cái mạng của gánh vác quá nhiều sức nặng, sẽ dễ dàng từ bỏ, càng sẽ cùng cô đồng quy vu tận, cô còn xứng."
Ngô Thu Thu bóp c.h.ặ.t cằm Lạc Tuyết Nhiên, càng thêm dùng sức: "Còn về những thế lực lưng cô mà cô ..."
"Để bọn họ tới, c.h.ế.t, cô cũng c.h.ế.t, cứ xem bọn họ dám đ.á.n.h cược , hoặc là, xem xem cô rốt cuộc bao nhiêu trọng lượng trong lòng bọn họ."
Ngô Thu Thu bắt Lạc Tuyết Nhiên, vặn xem thử thể dẫn dụ vị Từ lão quái , nếu Từ lão quái tay, chứng tỏ Lạc Tuyết Nhiên quả thực trọng lượng nhất định.
Nếu Từ lão quái tay, tất cả những gì ông đều đáng để bàn .
Ngô Thu Thu luôn cảm thấy sự việc đơn giản như .
Vẫn là câu , sống càng lâu, tình càng bạc bẽo.
Sao thể mạo hiểm thiên khiển để mưu tính mạng cho một xa lạ?
"Ông bà ngoại tao chắc chắn sẽ bảo vệ tao, mày cứ đợi đấy." Lạc Tuyết Nhiên cứng cổ.
"Ngộ nhỡ, bọn họ cũng ông bà ngoại của cô thì ?"
Ngô Thu Thu ghé sát .
Lạc Tuyết Nhiên trừng lớn mắt.
"Mày cái gì? Bọn họ thể ông bà ngoại của tao?"
Chuyện nghìn lẻ một đêm.
Lạc Tuyết Nhiên tuy tin, nhưng khó tránh khỏi nhớ tới thái độ của ông bà ngoại đối với .
"Được , lôi cô tới đây để cô kêu quạc quạc ở đây."
Ngô Thu Thu dậy.
"Mày gì? Ngô Thu Thu tao cảnh cáo mày đừng bậy... Cảnh Từ ca ca, cứu em, cứu em." Lạc Tuyết Nhiên hét toáng lên.
Mà Ngô Thu Thu túm lấy cánh tay cô lôi cô khỏi phòng.
"Ngô tiểu thư..."
Tiêu Cảnh Từ đưa tay ngăn cản Ngô Thu Thu đừng bậy.
Lạc Tuyết Nhiên nếu xảy chuyện, Ngô Thu Thu thực sự sẽ gặp rắc rối.
Hàn Uẩn đưa tay chắn .
"Người là do bắt tới, chuyện gì thể nhắm , ngươi bây giờ thể thông báo cho nhà cô , đang ở Ngô Gia Thôn."
Biểu cảm Tiêu Cảnh Từ đổi: " ý ."
"Ngươi ý gì, cũng quan trọng." Hàn Uẩn : " mà, ngươi tránh xa Ngô Thu Thu một chút, nghĩ, cô hẳn cũng cho là như ."
"Anh dựa mà khác quyết định?" Tiêu Cảnh Từ nheo mắt .
Hai tranh phong tương đối.
Hàn Uẩn chằm chằm mắt mày Tiêu Cảnh Từ, trong hoảng hốt, ảo giác thấy năm xưa.
Sát cơ trong mắt lóe lên biến mất.
Mạng của mười vạn , trong cái trở tay của thiên gia.
Từ từ, Hàn Uẩn thu sát ý.
Người mắt , là một linh hồn khác .
Anh tên là Tiêu Cảnh Từ.
"Ta cũng sẽ cô quyết định, nhưng từ đầu đến cuối cùng Ngô Thu Thu là cùng một phe, , hiện tại, tương lai." Hàn Uẩn .
" tuy phận của , chỉ là và quỷ khác biệt, cảm thấy tiếp cận Ngô Thu Thu là hại cô ?"
Tiêu Cảnh Từ cũng hề nhượng bộ.
Anh thấy tay của Hàn Uẩn.
Tay của một bình thường thể là xương trắng?
Hàn Uẩn liếc tay .
"Cho nên, ngươi biểu đạt cái gì?"
" vị trí thích hợp của , ? Anh giúp Ngô Thu Thu bắt Lạc Tuyết Nhiên, ngoại trừ hại cô rơi tình cảnh tồi tệ hơn , bất kỳ lợi ích nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-321-quy-xuong-no-mau-phai-tra-bang-mau-va-nuoc-mat.html.]
"Nhà họ Lạc, còn sự trả thù của Từ lão quái , Ngô Thu Thu gánh chịu nổi."
Tiêu Cảnh Từ chắn ở cửa, Ngô Thu Thu đang im lặng, cùng với Lạc Tuyết Nhiên biểu cảm dần dần tươi tỉnh lên.
Anh chán ghét thu hồi ánh mắt từ Lạc Tuyết Nhiên.
"Giao Lạc Tuyết Nhiên cho , sẽ nghĩ cách cho Thu Thu một lời giải thích, đây là cho Ngô Thu Thu."
Tiêu Cảnh Từ ngày thường lãnh đạo quen , cũng cảm thấy gì sai.
Anh chỉ là suy nghĩ từ đại cục.
Tiêu Cảnh Từ hiển nhiên quên, Ngô Thu Thu, bao giờ cần Tiêu Cảnh Từ suy nghĩ cho cô.
Những lời sẽ gợi lên sự cảm kích của Ngô Thu Thu.
Cô chỉ cảm thấy Tiêu Cảnh Từ lo chuyện bao đồng.
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay xương của Hàn Uẩn.
Gai nhọn Hàn Uẩn đột nhiên thu , dứt khoát lùi về phía Ngô Thu Thu.
"Tiêu phiền tránh đường."
Cô chằm chằm mắt Tiêu Cảnh Từ.
Muốn cô thả Lạc Tuyết Nhiên, đừng hòng.
"Ngô Thu Thu, cô đừng kích động."
" kích động, tỉnh táo, cảm ơn tin tức mang đến, mời về ăn tết vui vẻ ."
Nói xong liền vòng qua Tiêu Cảnh Từ.
Linh đường thiết lập xong.
Ngoài cửa ít đều đang thì thầm to nhỏ về phía căn phòng, những đột nhiên đến thôn là phận gì.
Cửa mở, dân làng liền thấy túm lấy một lôi .
Đó là một cô gái trông xinh , quần áo cũng thời thượng tây tây, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như b.úp bê tây.
Nhìn một cái là cô gái thành phố lớn.
"Bé Thu, đây là..."
Cô gái thành phố lớn cứ thế Ngô Thu Thu túm tóc lôi .
"Đến gác đêm cho cha con, cần để ý cô ."
Ngô Thu Thu đầu liền vỗ tắt hai ngọn đèn dương hỏa của Lạc Tuyết Nhiên, lôi cô đến linh đường quỳ xuống.
Di ảnh đen trắng của Ngô Kính Chi gần như dí sát mặt Lạc Tuyết Nhiên.
Tuy là đang mỉm , nhưng khiến Lạc Tuyết Nhiên hét lên một tiếng.
Có lẽ là chột là vì nguyên nhân gì khác, cô luôn cảm thấy khuôn mặt di ảnh sự đổi, độ cong nụ dường như lớn hơn.
"Ngô Thu Thu mày gì?"
"Quỳ xuống."
Ngô Thu Thu túm lấy vai Lạc Tuyết Nhiên.
"Dựa , mày là cái thá gì cũng xứng bắt tao quỳ xuống." Lạc Tuyết Nhiên gào lên.
Không cả.
Ngô Thu Thu gọi Trương Tiểu Mãn và Đa Đa .
Người dương hỏa vượng thấy hai đứa nó, Lạc Tuyết Nhiên chỉ còn một ngọn đèn dương hỏa.
Trương Tiểu Mãn chỉ còn nửa cái đầu và khuôn mặt quỷ k.h.ủ.n.g b.ố của Đa Đa, rõ rõ ràng ràng đập mặt cô .
Hai đứa một trái một , túm lấy cánh tay Lạc Tuyết Nhiên, ấn mạnh xuống, đè mặt đất.
Lạc Tuyết Nhiên chỉ cảm thấy xương đầu gối cũng gãy , nhịn hét t.h.ả.m một tiếng.
"Các tránh , tránh ... đừng chạm , tránh a."
Lạc Tuyết Nhiên quỳ mặt đất la hét om sòm.
"Ui chao đáng tiếc quá, hình như đầu óc chút bệnh." Dân làng một hồi, phát hiện cô gái cứ la hét với khí, ô a ô a, ồn ào c.h.ế.t .
Ước chừng là đầu óc vấn đề.
"Lạc Tuyết Nhiên, đừng kêu nữa, cái tết năm nay, cô quỳ linh đường cha mà qua ." Ngô Thu Thu xổm mặt Lạc Tuyết Nhiên, nhét một xấp tiền giấy tay Lạc Tuyết Nhiên.
"Đốt."
Cô chằm chằm Lạc Tuyết Nhiên.
Lạc Tuyết Nhiên nghiến răng nghiến lợi, hận thể xé xác Ngô Thu Thu: "Ngô Thu Thu, mày đợi đấy, tao mày c.h.ế.t t.ử tế."
Lời dứt, Trương Tiểu Mãn liền bóp cổ cô .
Lạc Tuyết Nhiên lạnh sống lưng, đành đốt tiền giấy trong tay chậu lửa.
"Cô cứ ở đây quỳ cho ."
Ngô Thu Thu một câu, dậy liền rời .
Có Trương Tiểu Mãn và Đa Đa trông coi, Lạc Tuyết Nhiên dám thành thật.
Đáng thương cho đại tiểu thư sống trong nhung lụa, lúc hạ quỳ linh đường một nhà quê đốt giấy.
Tiêu Cảnh Từ chứng kiến cảnh tượng , nửa điểm biện pháp.
Ngô Thu Thu tâm ý quyết.
Anh chỉ thể gọi điện thoại cho tâm phúc của ở Kinh Đô.
"Chú ý c.h.ặ.t chẽ động tĩnh bên phía nhà họ Lạc, bất kỳ tin tức gì lập tức thông báo cho ."