Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 300: Ta Sẽ Tìm Ra Nó
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng gõ cửa như lưỡi hái t.ử thần, khiến Văn Khả Hân cả run rẩy.
“Mở cửa, kiểm tra phòng .” Bên ngoài một bác sĩ mặc áo blouse trắng, bác sĩ đeo kính, qua nho nhã ôn hòa.
Chính là bác sĩ điều trị chính của Bảo Đông.
Văn Khả Hân lắc đầu, ấp úng : “Không, con ngủ , đừng phiền thằng bé nữa.”
“Không , kiểm tra phòng là chức trách của chúng , cũng là vì sự an nguy của đứa trẻ, bắt buộc để xem, kiểm tra vết thương.”
Bác sĩ đẩy kính, tiếp tục gõ cửa, giọng điệu vẫn còn tính là ôn hòa.
Văn Khả Hân cũng khó xử.
Nhỡ bên ngoài là bác sĩ thật, lỡ bệnh tình của Bảo Đông thì ?
Cô Bảo Đông, vẫn đang ngủ say.
Văn Khả Hân c.ắ.n răng: “Xin bác sĩ, bây giờ quả thực tiện, lát nữa ông ?”
Ngô Thu Thu dặn dò, bất kể là ai đến cũng phép mở cửa.
Bác sĩ thấy Văn Khả Hân mở cửa, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng bất mãn, nhấc chân đá mạnh hai cái cửa.
“Mẹ kiếp, thấy tao bảo mày mở cửa ? Mày nó c.h.ế.t ?”
Trên khuôn mặt dữ tợn còn nửa điểm ôn hòa ?
Văn Khả Hân giật .
Đột nhiên, cô nhớ bác sĩ chẳng nên chìa khóa của mỗi phòng bệnh ?
Cô định tinh thần: “Ông , ông tự mở cửa .”
Mặt bác sĩ ghé sát tấm kính: “Chìa khóa của tao rơi , mày mở cửa cho tao.”
Văn Khả Hân mới tin cái cớ .
Đây chắc chắn là giả.
“Cút , tin ông, ông đừng hòng hại con trai .” Văn Khả Hân khi đoán đối phương là giả, gan bỗng nhiên lớn hơn.
Cô càng thêm khâm phục Ngô Thu Thu.
Vu Dương Dương quả nhiên , nhất định là cô mở cửa mới .
Mặt bác sĩ càng thêm vặn vẹo: “Tao , chìa khóa của tao rơi .”
“Mở cửa !! Mở cửa!! A a a!”
Hắn hung bạo đá cửa, như đá nát cánh cửa.
Văn Khả Hân lùi về cạnh giường bệnh, ánh mắt kiên định cửa.
Tên bác sĩ , cuối cùng cũng biến mất thấy tăm .
Văn Khả Hân nắm tay Bảo Đông, lẩm bẩm: “Không , Bảo Đông, sẽ bảo vệ con, sẽ để bất cứ ai hại con.”
Bảo Đông lúc lờ đờ tỉnh .
“Mẹ, con đói, con ăn cái gì đó.” Bảo Đông .
“Ồ, gọt táo cho con.” Văn Khả Hân thuận tay cầm lấy một quả táo định gọt.
Tuy nhiên, cô nhớ tới lời dặn của Ngô Thu Thu, Bảo Đông ăn đồ ăn.
Ăn đồng nghĩa với việc tiết dương khí.
“Bảo Đông ngoan, chúng đợi một lát nữa ?” Cô dịu dàng thương lượng với Bảo Đông.
“Con , nhanh lên, con đói, con ăn cái gì đó.” Bảo Đông ồn ào, cúi đầu c.ắ.n rách ngón tay của chính .
Máu tươi chảy dọc theo ngón tay, cầm cũng cầm .
Một chút đạo lý cũng giảng.
“Bảo Đông, con lời , đừng quậy nữa.”
Văn Khả Hân vội vàng tìm đồ băng bó cho Bảo Đông, nhưng cô đến vội, trong phòng bệnh chẳng chuẩn gì cả.
Bảo Đông tiếp đó c.ắ.n rách những ngón tay khác, cánh tay...
Một lát , miệng Bảo Đông là m.á.u tươi, tay là từng dấu răng sâu hoắm, m.á.u chảy ròng ròng, nhuộm đỏ ga giường trắng toát.
“Bảo Đông con ? Con đừng dọa mà, con đợi đấy, gọi bác sĩ cho con ngay.”
Văn Khả Hân dọa sợ hãi.
Bảo Đông giống như cảm thấy đau, giường, Văn Khả Hân, , há miệng c.ắ.n chính , giống như trúng tà .
Văn Khả Hân lảo đảo chạy tìm bác sĩ.
Tay cô đặt lên tay nắm cửa, một giấy nhỏ màu trắng bay đến chân cô, giẫm mạnh mấy cái lên chân trái cô.
“Quay .”
Văn Khả Hân chỉ cảm thấy chân trái đau điếng , đau đến mức cô hét lên một tiếng.
Lúc mới về phía giấy nhỏ ngăn cản cô.
Kinh hãi : “Ngươi, ngươi là giấy Ngô tiểu thư để .”
Ngô Hỏa Hỏa gật đầu: “Đừng ngoài, trông chừng con của bà cho kỹ.”
Văn Khả Hân mũi đỏ: “ Bảo Đông thằng bé...”
Cô về phía Bảo Đông vẫn đang điên cuồng gặm c.ắ.n chính , chỉ một lát thời gian, cánh tay và hai chân thằng bé đều c.ắ.n nát, từng miếng thịt c.ắ.n rơi xuống giường.
“Bà dùng tay móc ngón út của , từ lên , quạt quạt vai của bà .” Ngô Hỏa Hỏa .
Ngô Hỏa Hỏa bây giờ là giấy, cách nào đích tay, chỉ thể để Văn Khả Hân tự giải quyết.
Văn Khả Hân do dự một chút: “ tại chứ?”
“Dương hỏa vai bà nãy dọa tắt một ngọn , bà thắp nó lên.”
Ngô Hỏa Hỏa kiên nhẫn giải thích.
Nếu Ngô Thu Thu vứt cô ở đây, cô mới lười lo chuyện bao đồng đấy.
Hừ!
Văn Khả Hân theo lời Ngô Hỏa Hỏa .
Vậy mà cảm thấy bản bỗng nhiên ấm lên.
Cảm giác đó vô cùng kỳ diệu, cứ như thật sự một ngọn lửa bùng cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-300-ta-se-tim-ra-no.html.]
“Bà đầu con trai bà xem.” Ngô Hỏa Hỏa hất cái cằm nhỏ.
Văn Khả Hân bán tín bán nghi đầu .
Kinh ngạc phát hiện Bảo Đông đang yên giường ngủ.
Tất cả những gì cô thấy đó, mà đều là giả, là ảo giác của cô...
Văn Khả Hân sợ hãi một trận.
Chỉ thiếu chút nữa là cô tin , là mở cửa ...
Nếu cô mở cửa, thì hậu quả dám tưởng tượng.
Vu Dương Dương nhất định sẽ g.i.ế.c Bảo Đông.
Văn Khả Hân run rẩy về phía cửa phòng bệnh, ngoài cửa, khuôn mặt bác sĩ vẫn dán ở đó, âm trầm đến cực điểm.
Trong lòng Văn Khả Hân giận dữ: “Vu Dương Dương, mày nhất định quấn lấy con tao ? Mày thế Bảo Đông, thì c.h.ế.t cái tâm ! Con trai tao lương thiện, mày lừa, tao thì .”
“Tao vĩnh viễn, đều thể nào là của mày.”
Cô quát lớn.
Ngoài cửa, truyền đến tiếng gào thét và c.h.ử.i rủa phẫn nộ của trẻ con.
Ngô Hỏa Hỏa nhảy lên cửa: “Cút, đồ ngu, mày kêu cái b.úa.”
Bên ngoài nữa yên tĩnh trở .
Văn Khả Hân cũng thần thái mệt mỏi mép giường.
Đồng hồ tường mới chỉ đến mười một giờ bốn mươi.
Chỉ bốn mươi phút , cô cảm thấy dài đằng đẵng như một thế kỷ.
Vu Dương Dương dùng nhiều thủ đoạn như , cuối cùng đều thành công.
Chắc chắn sẽ cam tâm.
Tiếp theo, cô còn đối phó thế nào.
Văn Khả Hân day day trán, cầu nguyện Ngô Thu Thu mau ch.óng .
Hai mươi phút tiếp theo, chuyện gì xảy .
Không ai gõ cửa, cũng thấy hình ảnh kinh khủng nào nữa.
Giống như chuyện qua .
Điều khiến Văn Khả Hân chút tự tin.
Lẽ nào Vu Dương Dương bỏ cuộc ?
Vậy mà yên tĩnh như thế.
cô dám mở cửa ngoài xem.
Ngay khoảnh khắc kim đồng hồ chỉ đến mười hai giờ.
Tiếng gõ cửa khiến cô sợ hãi, một nữa vang lên.
“Mở cửa, về .”
Và , mà là giọng của Ngô Thu Thu.
“Ngô tiểu thư? Cô về .”
Trái tim vốn đang treo ở cổ họng của Văn Khả Hân, đột nhiên buông lỏng, vui mừng dậy ngoài cửa.
Quả nhiên, bên ngoài tấm kính là Ngô Thu Thu đang .
“ , về , mau cho .” Ngô Thu Thu .
Văn Khả Hân nghi ngờ gì.
Cô cho sợ hãi , thấy Ngô Thu Thu cứ như thấy cứu tinh .
Đồng xu tay nắm cửa vẫn luôn lắc lư cảnh báo cho Văn Khả Hân.
Văn Khả Hân thấy, bước chân khựng .
Quả nhiên vẫn kết thúc ?
Đáng c.h.ế.t!
Thứ mà nhân lúc cô lơ là cảnh giác tay, cô suýt chút nữa thì trúng kế.
Ngô Thu Thu chẳng , Vu Dương Dương sẽ biến thành bất kỳ dáng vẻ nào, hơn nữa nếu Ngô Thu Thu , sẽ trực tiếp mở cửa, chứ gõ cửa.
“Cô tên là gì?” Văn Khả Hân hỏi.
Cô nhớ một lượt, Vu Dương Dương thể nào tên của Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu : “ tên là gì chị ? Mau cho xem Bảo Đông, tìm cách cứu Bảo Đông .”
Văn Khả Hân xác định đây là giả .
“Hừ, lừa bà đây. Mày tưởng bà đây lăn lộn thương trường bao năm là ăn chay ?”
Văn Khả Hân c.h.ử.i .
Âm vật quỷ kế đa đoan mà.
Thật sự là sơ sẩy một chút sẽ lừa ngay.
Sắc mặt ‘Ngô Thu Thu’ trầm xuống, ngũ quan của ả bắt đầu tan chảy, vặn vẹo, cứ như là nhựa trải qua nung nóng nhiệt độ cao.
Tất cả các bộ phận đều dính liền hòa , một khuôn mặt đổi, cực kỳ đáng sợ.
“Mẹ tưởng, thì con cách nào ?”
Giọng của Vu Dương Dương vang lên bên ngoài cửa.
“Mẹ, con chỉ là con của , con gì? Tại nhẫn tâm như chứ?”
“Đều là vì Bảo Đông đúng ? Là nó ngăn cản con trở thành con của , chỉ cần Bảo Đông, sẽ cho con con của đúng ?”
“Mẹ, giấu Bảo Đông ở ? Chính là ở trong căn phòng đúng ?”
“Không , con sẽ tìm nó, hi hi hi hi hi.”
Từng tiếng trẻ con non nớt đó, giống như tiếng mớ truyền từ địa ngục.
Khiến rét mà run.