Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 296: Người Bạn Chơi Cùng Bí Ẩn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:29
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời Vu Dương Dương dứt, một chiếc xe cứu thương đang hú còi, vặn chở bệnh nhân đến bệnh viện, phát tiếng phanh ch.ói tai, nhưng giống như mất kiểm soát, đ.â.m sầm về phía Ngô Thu Thu.
Khi Ngô Thu Thu thấy tiếng động, chiếc xe cứu thương đó cách cô đầy năm mét.
Trong khoảnh khắc đó, Ngô Thu Thu bộc phát tiềm năng kinh , ôm Bảo Đông nhảy vọt về phía bụi cỏ bên cạnh, đá trong bụi cỏ cứa rách mu bàn tay cô, bụi cây sắc nhọn cắt mặt cô.
Chiếc xe cứu thương hiểm hóc lướt qua lưng cô, rít lên một tiếng.
Sống lưng cô nổi lên một tầng da gà.
Ngô Thu Thu che chở Bảo Đông trong lòng, Bảo Đông chịu bất kỳ va đập nào, nhưng khuỷu tay của chính cô trật khớp.
Cô thở hổn hển hai cái, ngẩng đầu lên sân thượng nữa.
Vu Dương Dương biến mất thấy tăm .
Lúc là giữa trưa, Vu Dương Dương thể sợ ánh mặt trời chính ngọ, đủ để chứng minh sự hung hãn của thứ .
“Rầm...” Chiếc xe cứu thương đ.â.m tường, đầu xe biến dạng, bệnh nhân bên trong hộc m.á.u, t.ử vong ngay tại chỗ.
Cô và Bảo Đông sống sót.
Bệnh nhân c.h.ế.t.
Ngô Thu Thu âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cô nhất định bắt Vu Dương Dương trả giá.
“Bảo Đông...” Văn Khả Hân cuối cùng cũng xuống tới lầu.
Một nhóm bác sĩ và bảo vệ vội vàng chạy đến chỗ xe cứu thương kiểm tra tình hình, những khác thì vây xem tình trạng của Bảo Đông và Ngô Thu Thu.
Hiện trường nhanh ch.óng trở nên trật tự.
Bảo Đông đưa phòng cấp cứu, Ngô Thu Thu cũng phòng khám băng bó vết thương.
“Cô bé , hành động hôm nay của cô quả là một kỳ tích, từ độ cao mấy chục mét đỡ một đứa trẻ mà chỉ thương nhẹ, ai dám tin.”
Bác sĩ xử lý vết thương cho Ngô Thu Thu chủ động bắt chuyện.
Ngô Thu Thu gượng gạo nhếch khóe miệng.
Trong lòng đang nghĩ về Vu Dương Dương.
Tại Vu Dương Dương một lòng g.i.ế.c c.h.ế.t Bảo Đông?
Còn trong phòng đồ chơi của Bảo Đông, ghi chép tên của các âm vật.
Phải chăng điều chứng tỏ Bảo Đông Âm Dương Nhãn, thằng bé vẫn luôn thấy những âm vật , và ghi tên của chúng, cùng chơi đùa?
Vu Dương Dương cũng là bạn chơi cùng của thằng bé.
là bạn chơi cùng, tại Vu Dương Dương hận Bảo Đông đến thế? Tại ác độc nhất quyết dồn Bảo Đông chỗ c.h.ế.t?
Hơn nữa những âm vật khác bên trong thấy tên Vu Dương Dương, sợ đến mức thở mạnh cũng dám.
Rõ ràng Vu Dương Dương loại hiền lành.
Ít nhất, trong phòng đồ chơi của Bảo Đông, nó là sự tồn tại đầu, những âm vật e rằng ít Vu Dương Dương bắt nạt.
Bảo Đông Vu Dương Dương g.i.ế.c ?
Ngô Thu Thu càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
“Á!!”
Trong lúc cô đang mải suy nghĩ, bác sĩ quan sát biểu cảm của Ngô Thu Thu, bất ngờ xoay mạnh cánh tay cô một cái, chỉ thấy tiếng "rắc", chỗ trật khớp về vị trí cũ.
Ngô Thu Thu cũng ép hét lên một tiếng.
Có thể cho cô chút chuẩn ?
Cô ai oán bác sĩ.
Bác sĩ hì hì: “ sợ báo cho cô thì cô sẽ sợ, cô xem, thế chẳng xong ?”
Ngô Thu Thu tủi bĩu môi.
Sau đó hỏi thăm bác sĩ: “Bên xe cứu thương tình hình thế nào ?”
Bác sĩ thần sắc chút tự nhiên: “Tai nạn vẫn đang điều tra, tài xế hiện tại cũng đang trong phòng cấp cứu tỉnh .”
“May mà cô phản ứng kịp thời ôm thằng bé lăn bụi cỏ, nếu hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.”
Vị bác sĩ vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt cũng đầy vẻ sợ hãi.
Đứa trẻ rơi từ lầu xuống may mắn sống sót, suýt chút nữa xe tông c.h.ế.t.
Chuyện cũng khá là khó hiểu.
may mắn là đều tránh nguy hiểm.
“Em gái nhỏ, cô cứu đứa bé đó hai , giỏi lắm.” Bác sĩ vỗ vai Ngô Thu Thu, thật lòng cảm thán.
Đôi mắt Ngô Thu Thu lóe lên.
Người thực sự cứu Bảo Đông là cô, là cái bóng trắng .
Chỉ là khác thấy mà thôi.
Cô cụp mắt : “Không , là thằng bé cát nhân thiên tướng, mạng tuyệt.”
“Khiêm tốn.” Bác sĩ .
Bên ngoài phòng bệnh, Ngô Thu Thu qua tấm kính cửa thấy Bảo Đông đang yên giường.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
“Bác sĩ nguy hiểm đến tính mạng, tối nay là thể tỉnh .” Hai mắt Văn Khả Hân sưng húp như quả óc ch.ó.
“Vậy thì .” Ngô Thu Thu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Văn Khả Hân Ngô Thu Thu, thấy cô còn băng bó, thần thái cũng mệt mỏi.
“Ngô tiểu thư, cô cứu Bảo Đông, ... cảm ơn cô, nếu cô, cũng tương lai sống tiếp thế nào.”
Cô nắm lấy tay Ngô Thu Thu, trực tiếp quỳ xuống mặt cô .
Đôi mắt ngấn lệ nóng hổi, khóe miệng khẽ mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-296-nguoi-ban-choi-cung-bi-an.html.]
Đôi tay nắm lấy tay Ngô Thu Thu ngừng run rẩy.
Ngô Thu Thu thể cảm nhận tình mẫu t.ử dịu dàng và sâu nặng đó.
Cô đỡ Văn Khả Hân dậy, đưa Văn Khả Hân đến ghế dài bên cạnh xuống.
“Chị Khả Hân, thật ... cứu Bảo Đông là .”
Văn Khả Hân ngẩn : “ thấy mà, chính là cô cứu Bảo Đông.”
Ngô Thu Thu lắc đầu: “Trong quá trình thằng bé rơi xuống, một bóng trắng ôm lấy Bảo Đông, đưa thằng bé từ từ bay xuống, nếu như , căn bản đỡ nổi.”
Kết quả nhất là Bảo Đông c.h.ế.t, hai tay cô phế bỏ.
Kết quả tệ hơn là Bảo Đông c.h.ế.t, cô cũng c.h.ế.t.
“Bóng... bóng trắng?” Văn Khả Hân lẩm bẩm.
Bóng trắng gì chứ?
“Ừm, rõ dáng vẻ của cô , ngay khoảnh khắc đỡ Bảo Đông, cô liền biến mất, nhưng đoán, cô thể là...” Ngô Thu Thu ngừng , quan sát biểu cảm của Văn Khả Hân, đó tiếp, “Là em gái chị, Văn Khả Giai.”
Văn Khả Hân bịt miệng, gần như thất thanh: “Khả... Khả Giai?”
“Hu, hu hu hu, em gái, Khả Giai của chị.”
Cô ôm mặt, cúi đầu lớn.
Đôi vai gầy guộc ngừng run rẩy.
Nghe thể là em gái c.h.ế.t của cứu Bảo Đông, nỗi day dứt đối với em gái đạt đến đỉnh điểm, giống như biển cả nhấn chìm cô.
Hai chị em cô cha mất sớm, em gái nhỏ hơn cô mười mấy tuổi, từ nhỏ hai chị em nương tựa mà sống, cô là chị là .
Cô yêu em gái.
cái gọi là tình yêu của cô, hủy hoại em gái, hại c.h.ế.t em gái.
Cô tưởng Khả Giai nhất định hận cô c.h.ế.t .
Đương nhiên, bất kể Khả Giai hận thế nào, trả thù thế nào, đó đều là đáng đời.
mà, Khả Giai cứu Bảo Đông.
Nhất thời, Văn Khả Hân căn bản kiểm soát cảm xúc của .
“Là sự ngu xuẩn của chị hại c.h.ế.t em , hu hu, Khả Giai.”
Ngô Thu Thu lẳng lặng đợi Văn Khả Hân bình cảm xúc, cũng an ủi.
Có những thứ an ủi cũng vô dụng.
Dù cho cùng, Văn Khả Giai đến bước treo cổ tự t.ử, quả thực cũng là vì Văn Khả Hân.
Nhân danh tình yêu, hại c.h.ế.t đứa em gái nương tựa lẫn của .
Chuyện rơi ai mà chịu đựng nổi?
Khoảng mười phút , cảm xúc của Văn Khả Hân cuối cùng cũng định .
Cô ngại ngùng Ngô Thu Thu: “Xin nhé Ngô tiểu thư, nhất thời kiểm soát , để cô chê .”
Ngô Thu Thu lắc đầu tỏ ý .
Văn Khả Hân : “Bất kể thế nào, cô là ân nhân cứu mạng của Bảo Đông, hai con chúng đều cảm ơn cô, đợi chuyện kết thúc, nhất định sẽ hậu tạ cô.”
Cô gì để báo đáp Ngô Thu Thu, ngoại trừ tiền.
Cho dù là đưa tất cả tiền cho Ngô Thu Thu, cô cũng cam lòng.
Chỉ cần Bảo Đông khỏe mạnh.
Chỉ cần cô còn thể gặp em gái một nữa, chính miệng câu xin đó.
Ngô Thu Thu phòng bệnh một cái.
Vu Dương Dương biến mất , nhưng khả năng đang trốn ở gần đây, bất cứ lúc nào cũng chuẩn giáng cho Bảo Đông một đòn chí mạng nữa.
Nguy hiểm vẫn giải trừ.
“Chị, quen một bé gái tên là Vu Dương Dương ?”
Bảo Đông hôn mê chắc chắn là hỏi gì, Ngô Thu Thu đành hỏi Văn Khả Hân.
Văn Khả Hân thần thái mờ mịt: “Vu Dương Dương, là ai?”
Trong đầu cô nhanh ch.óng lướt qua một lượt, cũng tìm thấy bất kỳ nào tên là Vu Dương Dương.
“Bé gái khả năng là bạn chơi cùng của Bảo Đông.”
Ngô Thu Thu .
“Cô cái gì, bạn chơi cùng của Bảo Đông?” Văn Khả Hân giật , tiếp đó chút : “Vậy, thật sự . Bình thường công việc của quá bận, căn bản thời gian chơi với Bảo Đông, đa thời gian đều là bảo mẫu đưa thằng bé ngoài chơi.”
“Vậy thì, Bảo Đông chắc hẳn cô đơn.” Ngô Thu Thu đăm chiêu.
Cô nhớ cách trang trí trong nhà Văn Khả Hân.
Căn nhà tráng lệ, to trống trải, giống như căn phòng đồ chơi tuy nhét đầy các loại đồ chơi, nhưng chỉ một Bảo Đông chơi.
Nếu thằng bé thật sự Âm Dương Nhãn như cô dự đoán, thì chắc chắn sẽ càng cô đơn hơn, bởi vì thế giới thằng bé thấy khác với những gì khác thấy.
Cho nên, Bảo Đông đưa những âm vật gặp về phòng đồ chơi của , để chúng chơi cùng .
Thằng bé quá cô độc.
Chỉ thể chơi cùng âm vật.
Những địa chỉ , là địa điểm thằng bé gặp bạn bè, thằng bé đều dụng tâm ghi chép .
Thằng bé khao khát một bạn chơi cùng bao.
Vu Dương Dương, nhất định cũng là đưa về nhà như .