Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 287: Bản Thể Đại Hắc Vô Thượng Thánh Phật Lộ Diện
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:19
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Nguyệt nghiêng đầu Ngô Thu Thu một lát.
Mối duyên nợ với Ngô Thu Thu, thể .
mối thù với Ngụy Quân Đàm, nhất định báo ngay bây giờ, đợi thêm một ngày cô cũng chịu nổi.
“Cẩn thận!”
Ngô Thu Thu đột nhiên lao tới, dùng loan đao trong tay c.h.é.m đứt một luồng sương đen đang quấn về phía A Nguyệt.
Trong luồng sương đen đó, giống như một khuôn mặt .
A Nguyệt phản ứng , trong nháy mắt nghiêng tránh né, đồng thời, tơ m.á.u trực tiếp nhấc bổng Ngụy Quân Đàm lên.
Ông cũng ngụy trang nữa.
Trên mặt rõ ràng co giật hai cái.
“Nàng nhớ thì thế nào? A Nguyệt, tuy mượn mạng của nàng, nhưng cũng từng bạc đãi nàng, nàng, hà tất đủ chứ?”
Ngụy Quân Đàm lạnh lùng .
Những lời , khiến oán khí A Nguyệt càng thêm nồng đậm, cả cô gần như thể thấy hận ý thực chất hóa, ngàn vạn sợi tơ, ngay cả khí cũng trở nên sền sệt.
Cô xòe bàn tay , tơ m.á.u trong nháy mắt siết c.h.ặ.t, gần như cắt đứt Ngụy Quân Đàm từ giữa, mặt ông cũng lộ biểu cảm đau đớn.
“Tiện nhân, năm xưa nếu cứu nàng từ trong tay đám khốn kiếp , nàng sớm trở thành đồ chơi của bọn chúng chà đạp đến c.h.ế.t. Ta cứu nàng, nàng sống thêm mấy năm, cái mạng của nàng vốn là của , hiến cho biểu là chuyện đương nhiên.”
Biểu cảm của Ngụy Quân Đàm lúc qua vô cùng âm hiểm, tràn đầy toan tính và ác độc.
Bộ mặt thật của đàn ông khiến rùng .
A Nguyệt chọc giận , miệng đầy m.á.u tươi, hét lên một tiếng.
Ngụy Quân Đàm cô từng chút một cắt nát, giống như bùn khô, cùng với khuôn mặt âm hiểm biến thành tro bụi.
“Năm xưa, là nữ y theo quân đội, là vì cứu biểu đại tiểu thư từng chịu khổ của , mới đám khốn kiếp đó bắt ...”
Từng chữ từng chữ của A Nguyệt dường như đều thấm đẫm huyết lệ.
“Ngụy Quân Đàm, một tấm chân tình của , coi như cho ch.ó ăn.”
Cô gầm lên, mà Ngụy Quân Đàm hóa thành một đống tro tàn.
A Nguyệt đống tro đen mắt, sắc mặt dần dần khôi phục bình tĩnh, trong ánh mắt, dường như buồn bã mất mát.
Cô dường như vẫn chấp nhận hiện thực .
Chấp niệm của cô , thù hận của cô , dường như trong khoảnh khắc cũng đều hóa thành tro bụi.
Cô tại chỗ, bất động, m.á.u tươi khô cạn, khuôn mặt nhanh ch.óng lão hóa.
Từ từ, hóa thành dáng vẻ của một bà lão.
Ngay cả chiếc váy đỏ , cũng bắt đầu mục nát.
Chấp niệm tan biến, cô cũng sắp rời khỏi nhân gian.
A Nguyệt xoay , khuôn mặt già nua đến mức hình thù gì, về phía Ngô Thu Thu.
“Ngươi là hậu duệ của La Hỉ Quân, theo lý mà , nên mong ngươi c.h.ế.t t.ử tế.”
Chỉ là những ngày chung đụng , cô dần dần hiểu rõ con Ngô Thu Thu.
Có lẽ là sức hút nhân cách mạnh mẽ, cô chẳng những hận nổi Ngô Thu Thu, còn thích ở chung với Ngô Thu Thu.
“Ta hận nữa, ngươi và cùng phận. Cuối cùng, tặng ngươi một món quà , coi như báo đáp ngươi đưa tìm .”
Cô giơ tay lên, định động tác, thì Ngô Thu Thu bổ nhào xuống.
Sau đó Ngô Thu Thu ném bảy đồng tiền lên giữa trung.
Ở đó, là một bóng đen khổng lồ, trông giống như quái vật dị hình, vô cùng quái dị kỳ lạ.
Bị bảy đồng tiền đ.á.n.h trúng, bóng đen co rụt về một đoạn, rơi xuống đất, lộ bộ mặt thật.
Ngô Thu Thu lật , ánh mắt kinh hãi con quái vật .
A Nguyệt cũng bò dậy: “Đó... đó là cái gì?”
Ngô Thu Thu nuốt nước bọt: “Là quái vật.”
A Nguyệt trừng lớn đôi mắt già nua: “Ngụy... Ngụy Quân Đàm, nhưng lưng là...”
Con quái vật phía mang dáng vẻ thời trẻ của Ngụy Quân Đàm.
lưng , còn một cơ thể.
Cơ thể đó lồi lõm, giống như nước sôi đang sùng sục sủi bọt, con quái vật đen kịt, dường như là một nửa cơ thể mọc từ lưng Ngụy Quân Đàm.
Đầu của nó ngũ quan, giống như chất lỏng dính màu đen bọc bằng màng bọc thực phẩm, nhưng trong những bong bóng sùng sục, giống như thứ gì đó chui .
Ngô Thu Thu chằm chằm thứ đó, thở hắt .
“Là Đại Hắc Vô Thượng Thánh Phật, bản thể.”
“Hắn và Ngụy Quân Đàm, hòa một thể...”
Hoặc đúng hơn, Ngụy Quân Đàm hiến tế linh hồn và thể xác của , trở thành vật chứa của Đại Hắc Vô Thượng Thánh Phật, , giờ phút chính là Đại Hắc Vô Thượng Thánh Phật.
Cô dường như hiểu tại chân dung của Ngụy Quân Đàm treo trong Long Vương Cung .
Bởi vì trong mắt đám Thiên Nguyên Đại Sư, dáng vẻ của Hắc Phật, chính là dáng vẻ của Ngụy Quân Đàm a.
Ở một mức độ nào đó, bọn họ chính là cùng một .
Thứ bọn họ thờ phụng, là Ngụy Quân Đàm.
Mọi chuyện đều rõ ràng.
Ngụy Quân Đàm từng gia nhập Long Vương Cung, nhưng đuổi .
Sau đó, Hắc Phật chọn trúng Ngụy Quân Đàm vật chứa tồn tại tạm thời, mà Ngụy Quân Đàm vì nguyên nhân nào đó đồng ý.
Cho nên mộ của Ngụy Quân Đàm là mộ trống.
Bởi vì sớm cùng Hắc Phật trở thành một thể .
“Ha ha, ha ha ha, khó khăn lắm mới dụ ngươi đến Đài Trung, ngươi khả năng rời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-287-ban-the-dai-hac-vo-thuong-thanh-phat-lo-dien.html.]
“Ở .”
Cục đen sì lưng Ngụy Quân Đàm ngừng giãy giụa nhúc nhích, phát một loại âm thanh khó .
Mà mặt khác, giọng của Ngụy Quân Đàm trùng điệp với nó.
Có một loại quái dị nên lời.
Một mặt là sĩ quan tuấn tú, một mặt là quái vật xí.
Hai loại hình thái, cứ thế đột ngột dung hợp với , qua cực kỳ mâu thuẫn.
Mục đích của Hắc Phật vẫn rõ ràng, là Ngô Thu Thu.
“ cũng là cơ thể ông chọn trúng, đúng ?”
Đôi mắt Ngô Thu Thu lóe lên.
“, rắc rắc, chỉ đạt cơ thể của Âm Nương Nương, mới thể trốn thoát thiên đạo kiếp sát, cần giấu đầu lòi đuôi.”
“Thời đại ngày nay, cũng thể nào tổn thương mảy may nữa.”
“Bản Phật sẽ trường tồn với thế gian, tín đồ trải rộng bốn biển.”
Trước đó , Ngô Thu Thu thuộc về sự tồn tại trời đất quản cũng thu.
Cho nên mới dẫn tới sự dòm ngó của nhiều thứ như .
Những đó phận khác của Ngô Thu Thu.
Âm Nương Nương.
Hắc Phật .
Âm Nương Nương là mười đời bi khổ một đời hóa phàm, chí âm nhưng cũng chí thuần.
Nơi qua, vạn vật sinh.
Khắc trời khắc đất cũng khắc chính .
Tuy luôn một tấm lòng thiện lương, nhưng luôn sẽ vì cô mà c.h.ế.t.
Kiếp Ngô Thu Thu dùng xác Thi Thai chứa đựng linh hồn Âm Nương Nương, ngược giải trừ lời nguyền khắc trời khắc đất khắc chính .
Chính là cơ thể lý tưởng của Hắc Phật.
Dùng để thành thánh, trời đất quản.
Nó sắp đạt sự tự do hằng mơ ước, hơn nữa ai thể uy h.i.ế.p nó nữa.
Sao thể cứ thế buông tha Ngô Thu Thu chứ?
Đáng tiếc mấy giao phong đó, đều khiến Ngô Thu Thu phá vỡ phòng tuyến tâm lý, cô giống như một bức tường đồng vách sắt khiến Hắc Phật tìm thấy nửa điểm cơ hội, còn Hàn Uẩn ở bên quấy rối tới lui.
Chẳng những thành công, sức mạnh vất vả tích lũy trong nháy mắt mất quá nửa.
Nó cam lòng chút nào.
Lần , khi Hàn Uẩn chạy tới, nó nhất định thành công.
Chỉ cần đạt cơ thể của Âm Nương Nương, cho dù Hàn Uẩn tới, cũng gì nó nữa!
“Hừ, ông đang mơ giữa ban ngày .” Ngô Thu Thu bò dậy, phủi tay.
Cô phát hiện Vạn Hồn Chuông vẫn dùng .
Nói cách khác cô nghĩ cách khác đối phó Hắc Phật.
Cô nhanh ch.óng kiểm tra đồ trong ba lô một lượt, bùa Cách Sơn Đả Ngưu chỉ tác dụng với , những thứ khác cũng chỉ những đồ cô thường dùng, cũng pháp bảo chiến thắng gì.
Hôm nay e rằng khó khăn.
“Hừ, xem ngươi còn cứng miệng đến bao giờ.”
Trong miệng Ngụy Quân Đàm thốt giọng thuộc về Hắc Phật.
Nói xong, mặt đất từng con từng con âm vật bò .
Chúng trắng bệch, khuôn mặt vặn vẹo, giống như lúc còn sống chịu đựng nỗi đau đớn cực lớn.
Trên là từng đường từng đường vân, từ bên trong rỉ m.á.u đỏ tươi.
Chúng túm lấy chân Ngô Thu Thu, cứ thế kéo xuống .
Những cái móng vuốt đó, găm sâu hai chân Ngô Thu Thu, để dấu ấn rõ ràng chân cô.
Ngô Thu Thu thử một chút, rút .
Cùng lúc đó, Hắc Phật trong nháy mắt biến thành một vũng nước đen.
Chảy về phía Ngô Thu Thu.
Khoảnh khắc nước đen xâm thực, Ngô Thu Thu giống như đang ở giữa nơi băng giá ngập trời.
Cái lạnh đó, giống như kim châm đ.â.m cơ thể, chỗ nào , mỗi một lỗ chân lông đều đang gào thét đau đớn.
Cơ thể Ngô Thu Thu cứng đờ, ngã xuống đất, cả đều ngâm trong nước đen.
Những nước đen do Hắc Phật hóa thành , từng chút một, thấm cơ thể Ngô Thu Thu, nước mặt đất càng lúc càng ít, trong cơ thể Ngô Thu Thu, bắt đầu xuất hiện thêm một đạo ý thức.
Đang điên cuồng nghiền ép ý thức thuộc về chính cô.
Hắc Phật đang tay, nuốt chửng Ngô Thu Thu.
Những âm vật đang túm lấy Ngô Thu Thu, cũng đang điên cuồng kéo xuống .
Thế là thể thấy, một bóng trong suốt, từng chút một chúng lôi từ cơ thể Ngô Thu Thu, rơi xuống lòng đất.
Đó là hồn phách thuộc về Ngô Thu Thu...
A Nguyệt trơ mắt cảnh .
Lông mày bạc trắng khẽ động...
Cô đưa một quyết định.
Giây tiếp theo, cô hóa thành một bóng đỏ, bao bọc lấy cơ thể Ngô Thu Thu.