Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 270: Chân Tướng Giả Mạo Và Sự Hồi Phục Của Tâm Hỏa
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:02
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bản ?”
Đám Trang Đức Hoa suy đoán của Ngô Thu Thu cho giật .
“Theo thấy thì còn khả năng nào khác.”
Ngô Thu Thu nhún vai.
Long Vương Cung đối ngoại là một quái vật khổng lồ, cực kỳ coi trọng danh dự.
Nếu để bên ngoài Thiên Nguyên đại sư c.h.ế.t, đối với danh dự Long Vương Cung mà là đả kích mang tính hủy diệt, những tín đồ hiện cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ đối với tín ngưỡng.
Một khoản hội phí lớn như , Long Vương Cung thu hoạch chút nương tay, nỡ từ bỏ?
Cho nên Long Vương Cung vì để định cục diện, liền đẩy một bản , đối với bên ngoài mà , giống như chuyện gì xảy .
Mà những c.h.ế.t ...
Lông trâu của Long Vương Cung nhiều như , c.h.ế.t vài chẳng qua chỉ là muối bỏ biển.
Rất nhanh sẽ mới thế lên.
Thế là, hôm nay Trang Đức Hoa thấy chính là một màn sóng yên biển lặng như .
Long Vương Cung sẽ nuốt xuống cục tức , chỉ sợ cũng chắc.
Trang Đức Hoa xoa xoa quai hàm: “Nói cách khác, c.h.ế.t một Thiên Nguyên đại sư, còn ngàn vạn cái Thiên Nguyên đại sư, bọn chúng copy paste?”
Cái còn tà môn hơn cả cải t.ử hồi sinh ?
Ngô Thu Thu đôi mắt chút ngu xuẩn của gã, nhất thời gì.
“Dịch dung, đơn giản nhanh gọn.” A Sinh .
Anh là họa sĩ, rõ ràng dịch dung một thành bộ dáng của khác, kỳ thật cũng khó.
“Mọi còn nhớ Thiên Nguyên đại sư trông như thế nào ?” Ngô Thu Thu hỏi.
Trang Đức Hoa vẻ suy tư, một lát : “Rất bình thường, loại mặt mũi một cái là quên ngay, trắng trắng mập mập, ngũ quan chút đặc sắc nào, em cứ đổi một vóc dáng tương đương, mặc quần áo giống hệt đó, đoán chừng cũng chẳng ai phát hiện .”
A Sinh bừng tỉnh đại ngộ, kính mắt cũng tháo xuống: “Vậy thì càng đơn giản, đặc điểm là dễ bắt chước nhất, mà các tín đồ tôn kính Thiên Nguyên đại sư, cũng dám kỹ, thế thì thần quỷ đổi .”
Hóa đây chính là bài bản của Long Vương Cung.
Vừa Thiên Nguyên đại sư c.h.ế.t, bọn họ còn kinh ngạc một chút.
Bây giờ ngẫm , kỳ thật cũng thủ đoạn cao minh gì.
“Có lý, quá lý a, đại đa tín đồ Thiên Nguyên đại sư truyền đạo, là hướng về đắc đạo phi thăng mà , ai sẽ chằm chằm Thiên Nguyên đại sư chứ? Giống như hồi nhỏ cũng Đường Tăng đổi ba diễn viên .” Trang Đức Hoa vỗ tay một cái, cũng theo kích động lên.
Ngô Thu Thu cũng gật gật đầu.
Là cái đạo lý .
Mọi cũng kẻ ngu, tự nhiên là một điểm liền thông.
“Vậy các nghĩa trang quân đội, tìm mộ Ngụy Quân Đàm ?”
Trang Đức Hoa hỏi.
“Tìm , nhưng là một ngôi mộ trống.” Ngô Thu Thu .
“Cái gì cơ, mộ trống, ý gì a?”
Trang Đức Hoa tưởng lầm.
“Nghĩa mặt chữ, dễ hiểu mà?”
Ngô Thu Thu .
Phật đường vẫn Nhị Thúc Công phong ấn, .
Lý Bội Di ở bên trong, thấy tiếng kêu của cô nữa.
Nhị Thúc Công , ai cũng cứu Lý Bội Di, đây là kết quả Lý Bội Di đáng nhận.
Trang Đức Hoa đuổi theo: “Là mộ trống, tức là chuyện xong, ở giữa vẫn dính dáng đến Long Vương Cung đúng ?”
“ , cái hố Long Vương Cung , sợ là vòng qua .”
Kế sách hiện nay, ngoại trừ tìm nhân viên công tác mười mấy năm hỏi một chút tình huống năm đó là gì, còn chính là rõ mối liên hệ giữa Ngụy Quân Đàm và Long Vương Cung.
Trang Đức Hoa đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.
“Em xem, cách nào để khôi phục nhanh chút ?”
Ngô Thu Thu cảm nhận ngọn lửa nhỏ yếu ớt trong nội tâm.
Một chút gió thổi cỏ lay đều thể thổi tắt ngúm nó .
“Có a, thái dương bổ âm.” Trang Đức Hoa đương nhiên .
“Phụt... coi như em hỏi.”
Ngô Thu Thu cúi đầu.
Cô trong sân, một bên vót tre nhà Nhị Thúc Công, đan giấy, một bên suy nghĩ biện pháp khôi phục nhanh ch.óng.
Nói chung, dương hỏa suy yếu đều sẽ hư nhược một thời gian, đó từ từ điều dưỡng, ít những nơi âm khí nặng chiêu âm, nhiều đến những nơi dương khí sung túc dừng , một đoạn thời gian tự nhiên cũng điều dưỡng .
Nơi dương khí nặng, ngoài chính là đạo quan, phật đường, cục cảnh sát, hoặc là căn cứ quân sự cùng ký túc xá nam sinh.
Ba cái thể trực tiếp pass.
Phật đường , Ngô Thu Thu cảm giác Phật cũng chào đón .
Vậy thì đạo quan tĩnh dưỡng.
Dù kỳ nghỉ của cô còn dài, cứ thế mà hao tổn thôi.
Từ từ tra quan hệ giữa Ngụy Quân Đàm và Long Vương Cung, chờ tra kha khá, cô hẳn là cũng dưỡng kha khá .
“Ngô Thu Thu, em bây giờ vội chuyện trộm mệnh nữa ?” Trang Đức Hoa nhỏ giọng hỏi cô.
“Vội vô dụng. Sư phụ thời điểm tới ? Vậy em cứ chờ .”
Về phần bên phía kinh đô.
Ánh mắt Ngô Thu Thu phức tạp lên.
Bà ngoại ruột của đang ở bên đó, nếu như đem chân tướng bày mặt bà ngoại ruột, sẽ là cục diện gì?
Ngô Thu Thu kỳ thật chút sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-270-chan-tuong-gia-mao-va-su-hoi-phuc-cua-tam-hoa.html.]
Bà ngoại ruột tên... tên là gì, cô thật đúng là , Lý Mộ Nhu cũng từng nhắc với cô.
Lạc Tuyết Nhiên từ nhỏ ở chung với bà ngoại ruột, trong mắt bà ngoại, Lạc Tuyết Nhiên mới là cháu gái ruột.
Cho nên ngày nào đó cho dù chân tướng, bà ngoại sẽ lựa chọn thế nào?
Trơ mắt Lạc Tuyết Nhiên c.h.ế.t? Hay là Ngô Thu Thu c.h.ế.t?
Ngô Thu Thu bao giờ cảm thấy quan trọng, cũng sẽ cho rằng bà ngoại sẽ vì mà từ bỏ Lạc Tuyết Nhiên.
con thể kỳ vọng?
Cô cũng mong đợi, là kiên định lựa chọn.
Quyền quyết định trong tay bà ngoại ruột.
Ngô Thu Thu sợ hãi.
Cô sợ kỳ vọng, cuối cùng là từ bỏ.
Cho nên, Ngô Thu Thu vốn kế hoạch nghỉ đông kinh đô, chính thức gặp mặt những đó, cuối cùng cũng gác .
Cô và Lạc Tuyết Nhiên là khả năng hòa giải.
Tất c.h.ế.t một .
Mà bà ngoại ruột kẹp ở giữa.
Lý Mộ Nhu là tàn nhẫn cỡ nào a.
Lý Mộ Nhu tâm ngoan thủ lạt như , sẽ vì Lạc Tuyết Nhiên mà nhiều như ?
Rất nhiều lúc Ngô Thu Thu cũng đang hoài nghi.
Lý Mộ Nhu cầu trường sinh, cũng cầu cải t.ử hồi sinh.
Bà ích kỷ, m.á.u lạnh.
Vì kế hoạch của thể bình tĩnh trù tính gần bốn mươi năm, con gái do chính tay nuôi lớn, cho dù ruột thịt, nhưng cũng từ nhỏ gọi bà là , bà thể chút do dự hãm hại, khiến cho khó sinh mà c.h.ế.t.
Cháu gái ngoại tự tay nuôi lớn, mười tám năm nay diễn đến giọt nước lọt, âm thầm hạ thuật trộm mệnh.
Một kẻ m.á.u lạnh đến cực điểm, vì đạt mục đích từ thủ đoạn như , thật sự sẽ vì Lạc Tuyết Nhiên những thứ ? Còn để sư của là Tần lão từ nhỏ thủ hộ Lạc Tuyết Nhiên.
Trong lòng bà thật sự sẽ tình và thiện niệm?
Ngô Thu Thu cảm thấy thể tưởng tượng nổi.
“Em là lo lắng mới là từ bỏ?” Trang Đức Hoa một chút liền nội tâm Ngô Thu Thu.
Cô bé con mà, nhất là cô bé con tình tổn thương đến đầy thương tích, nội tâm khẳng định cũng khát vọng đạt một phần tình cảm chân thành tha thiết.
lo lắng cuối cùng là bọt nước trong mộng, thế là cũng sẽ bất an.
Tay vót tre của Ngô Thu Thu run lên, lạnh lùng Trang Đức Hoa một cái: “Chúng chỉ là bạn bè bình thường, vượt giới hạn .”
Đáng ghét.
Một câu cho Ngô Thu Thu phá phòng ngự.
Trang Đức Hoa sờ sờ mũi, lời chứ.
“Kỳ thật em cũng cần sốt ruột, còn thời gian. Lão đầu t.ử thời điểm tới, đoán cũng là hy vọng em thể tự nghĩ thông suốt, sự lựa chọn của khác quan trọng.”
“Sự lựa chọn của chính em mới quan trọng.”
Ngô Thu Thu hiện tại, tâm tư quá nặng.
Rõ ràng là một cô bé con, suốt ngày già mồm già miệng như bà cụ non.
Cô a, sống quá mệt mỏi.
Ngô Thu Thu về phía Trang Đức Hoa.
Tên bình thường đắn, nhưng đôi khi chuyện giống như đạo lý.
“Em , lão đầu vì quyết định cứu em?”
Trang Đức Hoa thần thần bí bí hỏi Ngô Thu Thu.
Phải rằng, lão đầu t.ử mặc dù thể tính chuyện thiên hạ, nhưng mấy chục năm hỏi thế sự .
“Bởi vì cái mạng vốn dĩ là của em a, cướp, bọn họ .” Ngô Thu Thu .
Trang Đức Hoa trợn trắng mắt.
“Làm nghề , phân chia , chỉ là lập trường khác biệt.”
“Ồ, , lão đầu nhà vì quyết định giúp em?” Ngô Thu Thu như điều suy nghĩ gật gật đầu.
Kỳ thật cô cũng tò mò, hình như Liên Hoa lão quái ngay từ đầu chú ý tới cô .
“Hì hì.” Trang Đức Hoa thần bí: “Anh cũng .”
Ngô Thu Thu nghẹn nửa ngày, nghẹn một câu: “Cút.”
Cô Trang Đức Hoa chọc tức, đầu cũng đau.
Trang Đức Hoa đắn trở : “Tóm , lão đầu sẽ chuyện vô duyên vô cớ, ông quyết định cứu em, đạo lý của ông , em sẽ .”
Nói xong, chơi pháo .
Ngô Thu Thu cúi đầu, lông mi ở mí mắt hạ xuống một mảnh bóng râm.
Phải ?
Có lẽ .
Bỗng nhiên, cô một loại cảm giác chăm chú mãnh liệt.
Thuận theo cảm giác đầu , thấy là một nửa khuôn mặt Hàn Uẩn ẩn trong bóng tối, chăm chú cô.
Người kiên định lựa chọn, sẽ vĩnh viễn là Ngô Thu Thu.
Đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh.
“Sao ?” Ngô Thu Thu hỏi.
Hàn Uẩn lắc đầu, triệt để ẩn bóng tối, nhưng Ngô Thu Thu cảm thấy an tâm.
Giống như mặc kệ lúc nào, cô đầu , gọi một tiếng, sẽ xuất hiện.