Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 259: Sát Thủ Cản Thi & Chuyến Bay Đến Đài Trung

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cây b.út bi gãy đôi trong tay, trầm ngâm suy tư trong giây lát.

Thói quen hình thành từ lâu khiến cô luôn giữ ý thức cảnh giác cực cao, cũng như linh cảm nhạy bén đối với những điềm báo chẳng lành.

Đây là... xảy chuyện gì ?

Ngô Thu Thu ngoài cửa sổ.

Hàn Uẩn đang gì nhỉ?

Tuy nhiên, khi cô bước khỏi cổng trường, tại góc tối quen thuộc, bóng dáng quen thuộc vẫn đang đó.

Anh mỉm nhẹ, chờ Ngô Thu Thu bước gần.

Mặc dù bề ngoài Hàn Uẩn bất kỳ sự khác thường nào, nhưng Ngô Thu Thu vẫn ngửi thấy một mùi m.á.u tanh thoang thoảng.

Gió thổi qua, mùi tanh cũng nhanh tan biến.

“Đi thôi, đưa em về.”

Hàn Uẩn mở lời.

Anh , Ngô Thu Thu cũng sẽ hỏi.

“Đi thôi.”

Lại đến đầu con ngõ , Ngô Thu Thu theo bản năng liếc mắt bên trong.

Từ nơi đó truyền một mùi m.á.u tanh nồng nặc hơn hẳn.

Hàn Uẩn mắt thẳng, hề liếc ngang.

Nhận bước chân của Ngô Thu Thu chậm , cúi đầu: “Đang cái gì ?”

“Không gì, thôi.” Ngô Thu Thu lắc đầu.

Đã Hàn Uẩn coi như chuyện gì xảy , cô cũng cần vạch trần.

“Có điều hỏi ?” Hàn Uẩn hỏi.

“Không hỏi nữa.” Ngô Thu Thu rảo bước đuổi theo Hàn Uẩn.

Thế nhưng, Ngô Thu Thu thấy giọng trầm thấp của Hàn Uẩn chậm rãi vang lên: “Bên trong một cái xác, là một gã Cản Thi Nhân ( dẫn xác).”

Bước chân Ngô Thu Thu khựng .

Tương Tây Cản Thi Nhân.

Bọn họ đến ?

Hàn Uẩn tiếp: “Em giới huyền thuật ban lệnh truy sát, kẻ hôm nay đến là để g.i.ế.c em.”

Khóe miệng Ngô Thu Thu khẽ run rẩy, mấp máy vài cái.

cuối cùng chẳng thốt nên lời nào.

“Nói cho em em đừng lo lắng. Kể từ khi em bước lên con đường ngược lối với thường, ngày sớm muộn gì cũng sẽ đến.”

“Muốn đến thì cứ để bọn chúng đến. Kẻ cần lo lắng là bọn chúng, chứ em.”

Hàn Uẩn .

.”

Ngô Thu Thu cũng lười cái xác của gã Cản Thi Nhân bên trong.

Hàn Uẩn đúng.

Kẻ cần lo lắng chính là những kẻ đang truy sát cô.

Đã hứa đưa Ngô Kính Chi ăn cơm, kết quả Ngô Kính Chi ứng tuyển công việc bảo vệ, hôm nay ngay nên bảo nữa.

Ngô Kính Chi tìm việc , Ngô Thu Thu vui.

Ông bình thường luôn thái độ sợ hãi đối với xã hội hiện tại.

Luôn luôn tự ti.

Không việc gì thì tuyệt đối xuống lầu.

Chỉ sợ khác ông từng tù mới thả .

Bây giờ công việc, thể giúp ông tìm giá trị của bản .

Ngô Thu Thu cực kỳ ủng hộ.

Kể từ khi gã Cản Thi Nhân c.h.ế.t, Ngô Thu Thu trải qua một thời gian yên .

Chớp mắt đến kỳ nghỉ.

Ngô Thu Thu cũng nhận điện thoại của Mạc .

“Người cô tìm tin tức .”

Tinh thần Ngô Thu Thu chấn động, thật đúng lúc.

Sắp đến kỳ nghỉ, cô chỉ cần chuẩn một chút là thể lên đường.

Thời gian nghỉ đông đủ dài, đủ để cô giải quyết xong chuyện của cô bé váy đỏ.

Hơn nữa, hiện tại cô nhiều nhòm ngó như , đổi địa điểm cũng .

Giống như Trang Đức Hoa , tránh đầu sóng ngọn gió, dưỡng thương cho thì ai cũng chẳng sợ.

Trong giới huyền thuật, những kẻ táng tận lương tâm như nhà họ La vẫn là thiểu .

Nhận thức chung của tay với thường.

Loại nhân quả một khi dính , hậu quả dễ gì gánh chịu .

Cho nên cô , Ngô Kính Chi ngược sẽ an hơn.

Tất nhiên, cô cũng sẽ công tác phòng hộ.

Trong nhà ngoài ngõ đều bố trí kỹ càng, vòng tay đồng tiền cũng tiếc rẻ mà dùng đến chín đồng tiền xu.

Về việc , Ngô Thu Thu cho Ngô Kính Chi .

Ngô Kính Chi bình thường cũng sẽ hỏi quá nhiều về chuyện của Ngô Thu Thu.

Cô sắp xếp xong xuôi việc, trường học cũng cho nghỉ.

“Ở bên ngoài sự cẩn thận nhé, Tiểu Thu. Nếu gặp chuyện gấp, đừng cố quá, an của con là quan trọng nhất.”

“Chú Ngô còn đợi con về nhà đấy.”

Ngô Kính Chi thấy Ngô Thu Thu thu dọn hành lý, ở cửa lộ vẻ lo lắng.

Ông Ngô Thu Thu Đài Trung gì, nên đành ân cần dặn dò.

“Vâng, đợi con về, hai chúng sẽ ăn tiệm.”

Khóe miệng Ngô Thu Thu mấp máy, gọi một tiếng "Ba", nhưng cuối cùng vẫn gọi .

Thôi bỏ , đợi về .

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ đông, Ngô Thu Thu máy bay đến Đài Trung.

rút hết tiền từ cửa hàng online .

Tổng cộng mười mấy vạn.

Trang Đức Hoa xử lý xong cái đầu của nữ thi, cũng cùng Ngô Thu Thu.

Hàn Uẩn giấy tờ tùy , chỉ thể tàng hình theo.

Trên máy bay đều đang ngủ.

Trang Đức Hoa nhỏ với Ngô Thu Thu: “Cô tình hình bên đó ?”

“Tình hình gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-259-sat-thu-can-thi-chuyen-bay-den-dai-trung.html.]

Lông mày Ngô Thu Thu khẽ động.

“Bên đó tà giáo thịnh hành lắm.” Giọng Trang Đức Hoa càng lúc càng thấp.

Ngô Thu Thu hiểu ý gật đầu.

Quả thật, tín ngưỡng tôn giáo ở nơi đó mạnh đến mức khiến rùng .

Nơi mấy chục triệu dân, các giáo phái lớn nhỏ e rằng đến hàng trăm cái.

Đương nhiên là mảnh đất màu mỡ cho tà giáo phát triển.

Ngô Thu Thu đây cũng chỉ qua.

“Trong lòng cô rõ là . Còn nhà họ Mạc mà cô tìm, thể lăn lộn thành danh ở nơi , còn là giữ đạo, bản lĩnh nhỏ .”

“Cô đến đây là để tránh bão, nếu cần thiết thì đừng dính chuyện bên . Có những , nếu cô hủy hoại tín ngưỡng của họ, họ sẽ liều mạng với cô đấy.”

Trang Đức Hoa cảnh báo một lượt.

Nói xong cảm thấy thừa.

Với cái thể chất chiêu tà của Ngô Thu Thu, cô tìm việc thì việc cũng tìm đến cô.

Mà nơi đó khá đặc biệt, từ xưa đến nay là địa điểm xảy nhiều chuyện linh dị.

Còn cái gì đang đợi Ngô Thu Thu đây.

cứ coi như du lịch thôi.”

Ngô Thu Thu phẩy tay.

Lần cô thật sự định gì, việc lớn nhất là giúp cô bé váy đỏ tìm vị quân nhân họ Ngụy .

“Mong là .” Trang Đức Hoa liếc xéo đôi mắt lé.

“Đừng như thế.”

Ngô Thu Thu khó chịu.

Đôi mắt thật sự ai cũng giống như đang khinh bỉ.

Có ngày Trang Đức Hoa đường đ.á.n.h cho một trận cũng lạ.

Ngô Thu Thu nghĩ , lối bên cạnh vệ sinh xong.

Trang Đức Hoa vô tình ngẩng đầu đó một cái.

Người đó ngay lập tức tỏ vẻ vui.

“Mày cái gì?”

Trang Đức Hoa cũng chỉ bình thường thôi, nhưng ánh mắt trời sinh full điểm kỹ năng trào phúng.

Nhìn một cái giống như nhổ nước bọt mặt .

“Tao... tao mày thì ?”

Trang Đức Hoa xắn tay áo lên, trêu ai chọc ai chứ?

“Mày cái nữa thử xem?”

Người cũng nghển cổ lên.

Trang Đức Hoa trợn đôi mắt nhỏ: “Tao cứ đấy, đấy, thì ? Có mày bắt nạt tao là tàn tật ?”

Người tàn tật?

Đối phương lập tức xìu xuống.

“Xin nhé em, cơ thể khiếm khuyết.”

Ngay cả ánh mắt cũng từ tức giận chuyển sang đồng cảm.

Vừa nghĩ đến việc suýt chút nữa bắt nạt một tàn tật, đúng là mức độ nửa đêm tỉnh dậy cũng tự tát hai cái.

“Không , đây mày tao xem, cái gì gọi là cơ thể khiếm khuyết? Tao hỏi mày, cái gì nó gọi là khiếm khuyết?”

Trang Đức Hoa dậy, chỉ tay xuống đất, dõng dạc hỏi .

“Người em...” Đối phương cũng cuống lên, cũng thể so đo với tàn tật chứ?

“Mày cái gì?” Trang Đức Hoa hỏi.

“Hông , tui hông , tui chứ gì?”

Đối phương ho khan vài tiếng, sợ đến mức bật cả tiếng địa phương .

Trang Đức Hoa : “Ái chà, hai là đồng hương ? Hiểu lầm hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả.”

“Đồng hương gì? Tui chiện giọng vùng miền .” Đối phương thấy Trang Đức Hoa kích động, gãi gãi đầu.

“Đều là một nhà, cũng Đài Trung ?”

Trang Đức Hoa hỏi.

“À, đúng, chịu tang, một họ hàng qua đời.”

Hóa chịu tang.

Hiểu lầm hóa giải, Trang Đức Hoa cũng bám riết buông.

Sau đó trái : “Đại tướng quân nhà cô ?”

Ngô Thu Thu: “Đại tướng quân nhà thường tư cách thấy ngài .”

“Xì, cô cứ đắc ý .”

Trang Đức Hoa đối với bộ mặt đắc ý hiện giờ của Ngô Thu Thu quả thực là căm thù đến tận xương tủy.

Ngô Thu Thu lờ .

Nói thì, Hàn Uẩn đối với hoặc việc mà để tâm, tuyệt đối sẽ bố thí thêm một ánh mắt nào.

Ví dụ như Trang Đức Hoa, chính là để tâm.

Lại qua hơn hai tiếng đồng hồ, máy bay hạ cánh an .

“Ở đây! Này! Có thấy ?”

Tại chỗ đón máy bay, Mạc giơ một bức tranh do chính vẽ.

Vô cùng trừu tượng.

Ngoài cũng chẳng ai vẽ cái gì.

Ngô Thu Thu cũng hiểu, tại đón máy bay dùng tranh tự vẽ.

Hắn vẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài, tóc buộc đuôi ngựa thấp, đeo một cặp kính râm.

Ngô Thu Thu đến giờ vẫn tên là gì.

Ngô Thu Thu chạy tới: “Thấy , Mạc .”

Mạc đ.á.n.h giá Ngô Thu Thu hai .

Đôi mắt cặp kính râm thêm vài phần ý vị sâu xa.

“Chà. Nha đầu, thời gian qua xảy chuyện hả?”

“Nói thì dài dòng, Mạc , tin tức về vị quân nhân ?”

Ngô Thu Thu nóng lòng hỏi.

“Ừm... gặp chút rắc rối.”

Mạc im lặng trong giây lát, dường như chút khó .

 

 

Loading...