Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 251: Người Vá Thi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:26
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu siết ngón út, vỗ vai Ngô Kính Chi, giữ vững dương hỏa của ông.
Cơ thể Ngô Kính Chi mềm nhũn ngã xuống đất.
Ngô Thu Thu kịp lo cho ông, xông phòng ném mấy đồng xu bóng trắng.
Bóng trắng đầu để lộ khuôn mặt đáng sợ, những chỗ đồng xu ném trúng đều bốc khói đen.
âm vật dường như dây dưa với Ngô Thu Thu, để ý đến vết thương , đầu lao bức tường trắng.
Ngô Thu Thu thấy bàn một bát nước, liền hất thẳng tường.
Âm vật vốn định xuyên tường biến mất, chạm tường lập tức hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngã xuống đất.
Thấy , Ngô Thu Thu mấy bước xông đến bên cạnh, ném mấy đồng xu đè lên ấn đường của nó.
Âm vật dường như đóng đinh tại chỗ, vai giãy giụa mấy cái, trong cổ họng ngừng gầm gừ, nhưng thế nào cũng thoát , chỉ thể dùng đôi mắt sung huyết, gần như sắp nổ tung mà Ngô Thu Thu một cách độc địa.
Âm vật quấn một lớp vải trắng, giống như từ nhà xác chạy .
Trên mặt là sẹo khâu.
Có thể tưởng tượng khi khâu, cái đầu vỡ nát thành bộ dạng gì.
Ngô Thu Thu gần như theo bản năng nghĩ đến một nhóm .
Người vá thi.
Quần áo rách, vá.
Cơ thể rách, cũng vá.
Có một nhóm như , chuyên vá cơ thể cho khuất, họ chính là vá thi.
Dù t.h.i t.h.ể nát đến , qua tay vá thi, cũng thể phục hồi bảy tám phần.
Trong lúc vá t.h.i t.h.ể, cũng vá luôn oán hồn của khuất trong t.h.i t.h.ể.
Và chịu sự điều khiển của vá thi.
Ngoài vá thi, còn một loại thường xuyên tiếp xúc với t.h.i t.h.ể, đó là đuổi thi Tương Tây.
Thợ thủ công tiếp xúc với sống, ăn buôn bán với c.h.ế.t.
Những thì tiếp xúc với t.h.i t.h.ể, kiếm cũng là tiền của c.h.ế.t.
Ở một mức độ nào đó thể là cùng một con đường.
Ngô Thu Thu từng gặp vá thi, hôm nay thợ cạo đầu, vá thi.
Nước thật sự khuấy đục .
Trong lúc suy nghĩ trăm mối, Ngô Thu Thu cúi đầu kết ấn, điểm trán âm vật, và giật lấy b.út bùa trong tay Tiểu Ngốc Qua, chấm nước vẽ bùa.
Âm vật mặt mày dữ tợn, cơ thể che bởi lớp vải trắng thấm đẫm những vết m.á.u, đó n.g.ự.c ưỡn cao lên.
“Phụt!!!”
Nó phun một ngụm nước đen khổng lồ, đầy mùi hôi thối.
Ngô Thu Thu vội vàng nắm lấy nắp nồi bàn che , mới phun trúng , trần nhà cũng vạ lây.
Nôn ngụm nước đen đó, âm vật thở hổn hển, mặt còn dữ tợn nữa, nhanh ch.óng hóa thành một làn khói trắng biến mất.
Lại để bất kỳ thông tin nào.
Không, ít nhất Ngô Thu Thu gã là do vá thi .
Ngô Hỏa Hỏa và họ cũng từ trong cặp sách chui .
“Bây giờ tình hình ngày càng phức tạp .”
Gã thợ cạo đầu gặp đường lúc là nhắm Hàn Uẩn và mấy giấy nhỏ của họ, Ngô Thu Thu liều c.h.ế.t thả họ .
vá thi bây giờ, nhắm ai?
Ngô Thu Thu : “Nhắm .”
Vừa gã chui cơ thể Ngô Kính Chi, chính là định một d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t cô.
G.i.ế.c cô?
Trên con đường , nhiều đối với cô đều mang những mục đích khác .
Vì hồn của cô, vì thể xác của cô, vì bảo bối của Lý Mộ Nhu mà cô mang theo, bây giờ còn vì Hàn Uẩn.
Cho nên những đến chuẩn g.i.ế.c cô.
Chỉ vá thi giấu trong bóng tối , đầu tay, nhắm đến tính mạng của cô.
Cô mới đời, đến mức đắc tội với vá thi.
Vậy thì khả năng là ân oán của đời .
Kẻ thù của Lý Mộ Nhu.
Thật nực .
Lý Mộ Nhu mưu tính nhiều năm, dùng mạng của cô để nối mạng cho Lạc Tuyết Nhiên.
Bây giờ cô còn trả giá cho ân oán của Lý Mộ Nhu, kế thừa kẻ thù của Lý Mộ Nhu.
“Cô xem cô là cái mệnh gì? Đời bà ngoại cô tính toán rõ ràng rành mạch, đây thấy t.h.ả.m, cô còn t.h.ả.m hơn tám .”
Ngô Hỏa Hỏa nhảy lên vai Ngô Thu Thu.
Cô dù cũng chỉ là một Âm Nhân, giống như một cái bóng sống thấy ánh sáng.
Ngô Thu Thu còn t.h.ả.m hơn cô nhiều.
Không chỉ từ nhỏ đến lớn đều là giả dối, còn đủ loại tính toán, bây giờ còn kế thừa kẻ thù của Lý Mộ Nhu.
E rằng khó mà tìm một độc ác như .
Ngô Thu Thu thèm để ý đến sự chế nhạo của Ngô Hỏa Hỏa.
Cô đẩy cửa sổ ngoài.
Người vá thi đó trốn ở ?
Bất kể là đuổi thi vá thi, họ đều những đặc điểm rõ ràng.
Người đuổi thi tướng mạo xí, ở nơi đông .
Người vá thi tự mang thi khí, cách xa sẽ ngửi thấy mùi.
đường cô hề ngửi thấy mùi gì đặc biệt.
Cũng thấy nào kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-251-nguoi-va-thi.html.]
Người vá thi đó, chắc chắn đang trốn ở gần đây.
Cảm giác theo dõi trong bóng tối vô cùng khó chịu.
Ngô Thu Thu đóng cửa sổ , đỡ Ngô Kính Chi đang hôn mê dậy.
Trang Đức Hoa xem đủ náo nhiệt .
“Mùi gì ?”
Hắn hít hít mũi.
“Cậu ngửi thấy ?”
Sắc mặt Ngô Thu Thu đổi, lẽ nào Trang Đức Hoa thể ngửi thấy thở của vá thi?
Vậy tại cô ngửi thấy.
“Ngửi thấy .” Mũi Trang Đức Hoa nhăn , đó theo mùi hương đến cửa phòng 503 bên cạnh, .
Ngô Kính Chi lơ mơ tỉnh : “ ?”
Tiếp đó, ông như nhớ điều gì: “Nhanh, lửa còn tắt.”
Trong phòng truyền giọng của Trang Đức Hoa: “Mẹ kiếp, nồi thủng luôn , là mùi gì mà.”
Ngô Thu Thu lau trán, hóa Trang Đức Hoa ngửi thấy mùi .
Lúc ăn cơm, Ngô Thu Thu kể chuyện .
“Xem , nhà họ La tung tin của cô ngoài , tiếp theo cô thể sẽ gặp nhiều chuyện hơn, cẩn thận là hết.”
Trang Đức Hoa cũng hiếm khi nghiêm túc một .
“Bây giờ lo cho Hàn Uẩn.”
Một âm vật mạnh mẽ mấy trăm năm, sức hấp dẫn còn lớn hơn Thi Thai nhiều.
Rất nhiều phương sĩ lợi hại lẽ cũng sẽ xuất sơn.
Hàn Uẩn hồn thể định, nếu lâu ngày âm khí duy trì sẽ rơi hôn mê.
Cũng ngài bây giờ ở .
“ chị gái, chị lo cho một âm vật mạnh mẽ như ngài , bằng lo cho , d.a.o phay kề cổ chị , bây giờ còn vá thi đó trốn ở .”
“Còn nữa, gã thợ cạo đầu thì phế , nhưng nghi ngờ còn khác, gần đây chị cẩn thận, nhất là ngoài lánh nạn một thời gian.”
Trang Đức Hoa mắt lác, nhưng phân tích đầu đuôi.
Ngô Thu Thu vò đầu, dựa lưng ghế, im lặng trầm tư.
Lánh nạn?
Cô thể lánh nạn?
Đài Trung?
cô còn học.
Là một sinh viên, cũng thể quá lơ là việc học .
Xin nghỉ nữa cô lo nghiệp nổi.
Bây giờ đông, còn hơn một tháng nữa là nghỉ.
“Cố gắng thêm hơn một tháng nữa, đợi nghỉ đông, sẽ lên đường Đài Trung, đương nhiên, cũng xem bên Mạc tin tức gì .”
Ngô Thu Thu suy nghĩ một lúc, vẫn .
“Vậy một tháng , cô hết sức cẩn thận đó.” Trang Đức Hoa ngấu nghiến đồ ăn bàn, với Ngô Thu Thu.
Ngô Kính Chi thấy chút xót, vội vàng đẩy đĩa về phía Ngô Thu Thu.
“Mau ăn , ăn xong nghĩ.”
Không ăn nữa là cái thùng cơm ăn hết đó.
“Vâng.”
Ngô Thu Thu gật đầu.
“Ê, chú Ngô chú âm vật nhập , thấy chỗ nào khỏe ?”
Trong tình huống bình thường, nhập sẽ khỏe, nhưng Ngô Kính Chi trông sắc mặt hồng hào như chuyện gì.
“Không gì khỏe cả.” Ngô Kính Chi sờ đầu, chút ngại ngùng.
Ngô Thu Thu sớm phát hiện, Ngô Kính Chi một loại vận may kỳ lạ.
Nếu thì ông c.h.ế.t trong tù vì trúng bại thuật .
Giống như một luồng khí vận đang che chở cho ông, nhưng luồng khí vận đó thuộc về bản ông, và đang lúc tiêu tan, cũng thể phân biệt là của ai.
Chuyện cứ thế quyết định.
Cô bắt đầu cuộc sống như băng mỏng.
Và cuộc sống cẩn thận từng li từng tí , cô duy trì cho đến khi nghỉ đông.
May mắn là cơn nguy kịch ngày hôm đó, hai tuần tiếp theo trôi qua bình lặng như nước, bất kỳ điều gì bất thường.
Cuộc sống cũng dần quỹ đạo.
Ngô Thu Thu vẫn hề lơ là cảnh giác.
Cô treo đồng xu và dây đỏ lên cả hai cánh cửa, bên ngưỡng cửa đặt củ cà rốt cắm nhang, mỗi ngày quan sát trạng thái cháy hết của nhang.
Nếu tro màu trắng xám, là bình thường.
Nếu màu đen, là bình thường.
Người vá thi giấu trong bóng tối vẫn tay nữa.
Gã thợ cạo đầu cũng như biến mất.
càng trong sự yên tĩnh , Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy càng thêm áp lực.
Giống như sự yên tĩnh cơn bão.
Cuối tuần , Ngô Kính Chi quyết định ngoài tìm việc, Ngô Thu Thu lo ông một quen, liền cùng ông.
Đi đến một con phố, đột nhiên một cảm giác vệ sinh thể kiểm soát .
Ngô Thu Thu còn cách nào, đành nhà vệ sinh công cộng bên cạnh.
hai dãy nhà vệ sinh đều , chỉ phòng cuối cùng cửa khép hờ.