Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 240: Mối Tình Thời Chiến Và Chiếc Máy Hát Cũ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn tám mươi năm , ông tìm bà ?”
Ngô Thu Thu hỏi.
Ông lão lắc đầu: “Không .”
Có lẽ từng tìm.
vật đổi dời, bãi bể nương dâu, nhà cũng chuyển mấy , tìm cũng tìm thấy nữa.
Mà vị sĩ quan lẽ mãi mãi cũng cô gái qua đời năm 21 tuổi.
Ngô Thu Thu phát hiện, khi ông lão kể những chuyện , bức ảnh tường đang âm thầm rơi lệ.
ông lão hề phát hiện điều đó.
“Cháu , cô nhỏ nhờ cháu đưa cô tìm ?”
Ông lão về phía Ngô Thu Thu.
Nói thật lòng, ông tin.
Chiếc máy hát cô nhỏ để thực hỏng từ lâu, ông vẫn luôn cất trong phòng chứa đồ.
một , nửa đêm ông thấy tiếng máy hát đang hát.
Đến khi tìm , nó vẫn hỏng như cũ.
Ông luôn cảm thấy, lẽ cô nhỏ vẫn luôn quanh quẩn ở nơi .
Chấp niệm của con mạnh mẽ bao.
“Hơn tám mươi năm , cách trở đôi bờ, vị sĩ quan e rằng cũng sớm thành một nắm đất vàng, cháu tìm thế nào?”
Ngô Thu Thu chống cằm: “Rất khó.”
Không chỉ khó, mà thể là bất kỳ manh mối nào.
Hơn nữa bờ bên cô cũng từng , cô vẫn còn là sinh viên, bản cũng một đống rắc rối đang chờ giải quyết.
Giúp cô gái tìm , cô ?
Haizz.
Cô ngẩng đầu bức ảnh thiếu nữ.
Có thể từ chối ?
Ê... khoan ...
Ngô Thu Thu đột nhiên nhớ tới một .
Mạc .
Mạc chính là họa sĩ ở bờ bên , hơn nữa theo lời Lão thái thái nhà họ La, nhà họ Mạc thể là trấn thủ hung địa ở Đài Trung.
Có lẽ cầu cứu Mạc , sẽ tìm chút manh mối.
“Nếu khó, cháu nguyện ý giúp cô nhỏ của việc ?”
Ông lão dò hỏi.
Ngô Thu Thu nhíu mày gì.
Ông lão đợi một lúc cũng thấy Ngô Thu Thu trả lời, khỏi chút thất vọng.
“Cô nhỏ cũng nên gửi gắm hy vọng một con bé ngoại lai như cháu, thôi bỏ , cháu .”
“Cháu đồng ý.” Ngô Thu Thu mở miệng.
Ông lão buông thõng đôi tay đang chắp lưng xuống: “Cháu đồng ý?”
“Vâng.”
Bức ảnh tường dường như đột nhiên mỉm .
Ông lão thở phào nhẹ nhõm: “Đây chuyện đơn giản, cô bé, cháu suy nghĩ kỹ ?”
“Nghĩ kỹ ạ.”
“Vậy , cháu theo lên lầu.”
Ông lão mặt mang theo chút ý , dẫn Ngô Thu Thu lên căn phòng chứa đồ ở góc trong cùng tầng hai.
Lại lục lọi trong đống đồ linh tinh, tìm chiếc máy hát của cô nhỏ.
Bên phủ đầy bụi, hỏng từ lâu .
“Đây chính là chiếc máy hát năm xưa vị sĩ quan tặng cho cô nhỏ.”
Ông lão ôm trực tiếp đến mặt Ngô Thu Thu.
Cô đưa tay sờ một cái, cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Là cái lạnh buốt giá.
Bên chắc chắn một tàn hồn đang bám .
“Vậy ông thông tin gì về vị sĩ quan ạ?” Ngô Thu Thu hỏi.
Ông lão suy nghĩ trong giây lát, lôi một cuốn sổ tay bìa da màu nâu.
Từ bên trong cạy một tấm ảnh thẻ ố vàng.
Trên đó là một đàn ông mặc quân phục.
“Cái , chỉ ông họ Ngụy, những thông tin khác .” Ông đưa tấm ảnh cho Ngô Thu Thu.
“Được cháu , cháu thể mang chiếc máy hát ?”
Ngô Thu Thu ông lão.
Ông lão phẩy tay: “Mang .”
Nếu thể giúp cô nhỏ thành tâm nguyện dứt, một chiếc máy hát hỏng thì tính là gì?
Chỉ là ông lão hiểu nổi, tại cô nhỏ giao phó chuyện quan trọng như cho một cô bé ngoài chứ?
Đứa trẻ thật sự thể ?
Nếu ông trẻ hai mươi tuổi, chuyện , ông cô nhỏ .
“Vậy cháu đây.”
Bây giờ vẫn còn sớm, bến xe bắt xe khách đến ga tàu cao tốc, vẫn còn kịp chuyến tàu.
“Không ở thêm chút nữa ?”
“Dạ thôi ạ.”
Mọi chuyện thuận lợi ngoài dự đoán.
Ngô Thu Thu thành công mang chiếc máy hát hỏng.
Vì máy hát tàn hồn, Ngô Thu Thu vẫn dán lên đó một lá bùa, dùng thùng giấy niêm phong .
Bước lên đường trở về.
Cuối cùng cũng về đến nhà cuối tuần.
Về đến nơi gần mười hai giờ đêm.
Dư Cố tự trở về .
Nhà hàng xóm tang lễ cũng xong, cửa lớn đóng c.h.ặ.t, đoán chừng căn nhà sắp bán .
Ngô Thu Thu để ý, về phòng tắm rửa một cái ngủ một mạch đến mười giờ sáng hôm .
Lục lọi trong nhà, chỉ đồ ăn vặt Tề Tịnh mua.
Cô cũng kén chọn, cầm lấy gặm luôn.
Ngày mai là thứ hai.
Ngô Thu Thu lật lịch.
Phải đón ông bố hờ tù .
Thu dọn một hồi, cô ngoài mua bộ chăn ga gối đệm mới tinh và một đồ dùng sinh hoạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-240-moi-tinh-thoi-chien-va-chiec-may-hat-cu.html.]
Chuẩn xong xuôi.
Chuyện nhà họ La cuối cùng cũng giải quyết sạch sẽ.
Bây giờ chủ yếu là xử lý thuật trộm mệnh đang đeo .
Ngô Thu Thu giật chiếc khóa trường mệnh cổ chân xuống.
Lần xé rách mặt, cô quên giật cái thứ xuống.
Đã cần thiết đeo nữa .
Trước đây Ngô Thu Thu từng nghĩ đến một chuyện.
Tại thuật trộm mệnh thành công là hai năm ?
Cũng chính là năm cô hai mươi tuổi.
Liên Hoa Lão Quái từng nhờ đồ với cô, đến lúc gặp mặt, và tặng cô một con rùa nhỏ.
Cô nước cho con rùa.
Nhìn chằm chằm con vật nhỏ.
Vậy khi nào mới đến thời cơ?
Con rùa nhỏ tác dụng gì?
“Hàn Uẩn, đó ?”
Ngô Thu Thu gọi trung.
“Có.”
Hàn Uẩn xuất hiện.
“Anh gặp Liên Hoa Lão Quái.” Ngô Thu Thu chớp chớp mắt.
Lần ở Ngô Gia Thôn, Hàn Uẩn từng gặp Liên Hoa Lão Quái.
Ông chịu gặp Hàn Uẩn, chịu gặp cô.
Thật là kỳ lạ.
“Gặp .” Hàn Uẩn gật đầu: “Là một lão già cổ quái.”
“Cổ quái thế nào?” Ngô Thu Thu hỏi.
Hàn Uẩn đến bên cửa sổ, suy tư giây lát: “Bên má trái một vết bớt hình hoa sen lớn, thủ đoạn thông thiên, đương thời, e rằng ai thể vượt qua ông .”
Có thể khiến Hàn Uẩn đưa đ.á.n.h giá như , đủ thấy Liên Hoa Lão Quái lợi hại đến mức nào.
Dừng một chút, Hàn Uẩn : “Người tính toán bỏ sót điều gì.”
Hơn nữa thọ nguyên của bao lâu.
Anh mạnh dạn suy đoán, e rằng... của thời đại .
“Anh xem ông rốt cuộc là ai chứ?”
“ nghĩ, cô thể tra cứu sử sách, những biến mất một cách bí ẩn trong lịch sử.”
Hàn Uẩn nhắc nhở.
Ngô Thu Thu lập tức tê da đầu.
Cô nhận ý tứ trong lời của Hàn Uẩn.
Nhân vật biến mất bí ẩn...
Nổi tiếng nhất ai khác ngoài Lão T.ử về phía Tây qua cửa Hàm Cốc.
Còn t.ử của Quỷ Cốc T.ử là Từ Phúc.
“Ý là, ông khả năng... trường sinh bất lão?”
“Ừ.” Hàn Uẩn gật đầu.
“Lý Nhĩ về phía Tây qua cửa Hàm Cốc, biến mất khỏi thế gian, mà Bành Tổ sống tám trăm tuổi... Theo thiển ý của Hàn mỗ, tin trường sinh.”
Trong lịch sử, những nhân vật biến mất bí ẩn ít.
Có khả năng nào, bọn họ trường sinh ?
Ngô Thu Thu cảm thấy nhận thức của sắp đảo lộn .
Thấy ngũ quan Ngô Thu Thu nhăn thành một đoàn, Hàn Uẩn : “Không cần vội vàng như , cứ tra cứu .”
Liên Hoa Lão Quái hiện tại chịu gặp cô.
“Được. Ghi chép về thuật trộm mệnh mãi vẫn tra , lẽ thật sự gặp những ở kinh đô một chuyến...”
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t chiếc khóa bạc trong tay, đôi mắt khẽ nheo .
Kể từ cô tính kế Lạc Tuyết Nhiên một vố, khiến đối phương mất nửa cái mạng, bên quả nhiên yên tĩnh một thời gian.
Chẳng qua mặt nạ xé rách, hai bên lẽ sẽ giả vờ nữa.
Đối phương nắm giữ mệnh môn của cô.
Thuật trộm mệnh một ngày giải quyết, cô chính là cá thớt của đối phương.
Còn về chân tướng...
Đợi nghỉ đông, cô nhất định sẽ kinh đô, gặp gỡ những họ hàng giàu .
Khóe mắt liếc qua, Ngô Thu Thu thấy di ảnh của bà ngoại treo tường.
Nhớ tới việc cha hờ tù cũng là do bà ngoại hại, sinh non, bản trở thành Thi Thai, thậm chí thuật trộm mệnh cũng thoát khỏi liên quan đến bà ngoại.
Tất cả chuyện, kẻ đầu têu đều là bà ngoại.
Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên.
Ai cũng thể, nhưng tại cứ là bà ngoại chứ?
Trong lòng đau thương lớn hơn tức giận.
Cô im lặng một hồi.
Bước lên , thắp ba nén nhang.
Cô đến cả hứng thú hỏi tại cũng còn nữa.
Hỏi một c.h.ế.t chẳng ý nghĩa gì.
Nhang cháy hết, Ngô Thu Thu liền gỡ di ảnh và bài vị xuống, tìm một tấm vải che , cất trong phòng .
“Bất kể thế nào, bà nuôi dưỡng mười tám năm nay, dạy một bản lĩnh, ơn dưỡng d.ụ.c c.h.ặ.t đ.ầ.u mới trả hết. Nếu thật sự là bà hại , thì cũng coi như trả ơn nuôi dưỡng.”
“ sẽ thờ cúng bài vị nữa, sắp đón cha trong tù , ông thấy chắc chắn sẽ nhớ những chuyện vui.”
Nội tâm Ngô Thu Thu cực kỳ phức tạp.
Lẽ cô nên oán hận.
mười tám năm chung sống, bà ngoại đối với cô chẳng lẽ thật sự là toan tính ?
Sự dạy dỗ kiên nhẫn ngày qua ngày, chiếc quạt phe phẩy mỗi đêm hè, sự túc trực suốt đêm khi cô sốt cao, những lời thì thầm thiết bên tai.
Tất cả đều là giả ?
Ngô Thu Thu chắc chắn, chính cô cũng rõ bây giờ nên đối mặt với bà ngoại như thế nào.
“Ngô Thu Thu, cô còn nhớ những lời cô ?”
Hàn Uẩn theo.
“Lời gì?”
Ngô Thu Thu thu dọn xong di ảnh, đang nghĩ xem bây giờ còn gì.
Đại tướng quân áp sát tới, chặn đường của cô.
“Những lời cô trong thế giới rối bóng nhà họ La, còn tính ?”