Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 239: Bí Mật Dưới Bồn Hoa Và Nỗi Oan Của Phan Vân

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái c.h.ế.t của Lão thái thái nhà họ La khiến các đồng chí cảnh sát cũng trở tay kịp.

Làm đang vui vẻ đột ngột lăn c.h.ế.t?

Hơn nữa, mới tắt thở, t.h.i t.h.ể thối rữa đến mức độ , những con giòi bọ lúc nhúc bò khiến liền cảm thấy buồn nôn, khó chịu về mặt sinh lý.

Lão thái thái c.h.ế.t, cả nhà họ La liền tập thể gào , đưa tiễn bà lên đường.

Cảnh sát dùng biện pháp mạnh trấn áp một hồi lâu, bọn họ mới chịu yên tĩnh trở .

Lúc , Phan Vân giả cũng dẫn đến địa điểm chôn xác.

“Chính là chỗ .”

chỉ tay bồn hoa.

Khi lớp đất đào lên, mặt đều hít ngược một khí lạnh.

Bên chỉ chôn một cái xác, mà đào lên tổng cộng tám t.h.i t.h.ể.

Có cái thối rữa thành xương trắng, cái mới chôn lâu.

Mà những t.h.i t.h.ể bắt đầu phân hủy , đều còn da.

Chỉ trừ một t.h.i t.h.ể nữ.

Quần áo vẫn còn nguyên vẹn.

da mặt xé toạc, mặt chỉ còn một mảng m.á.u thịt đỏ lòm.

“Đây chính là Phan Vân... Vốn dĩ bọn họ cũng định lột da Phan Vân, nhưng lão thái thái , Phan Vân sinh con, còn là xử nữ, xứng để rối da ... Cho nên chỉ xé da mặt cô , bắt đeo lên.”

Phan Vân giả mấp máy môi, dừng một chút tiếp tục kể: “Bắt giả Phan Vân, chính là mượn danh nghĩa của cô để g.i.ế.c Ngô Thu Thu, giúp nhà họ La phủi sạch quan hệ. Muốn thực hiện kế hoạch , Phan Vân thể sống.”

Có thể thấy , chính bản khi thấy những thứ cũng vô cùng sợ hãi.

Ngô Thu Thu cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c càng thêm đau nhói.

“Phan Vân.”

Nếu như lúc đó lên xe, Phan Vân cạnh cô thì mấy.

Cho dù cùng , nếu giữa hai sự giao tập nào thì mấy.

Chỉ vì một gặp gỡ đó, nhà họ La tàn nhẫn hại c.h.ế.t Phan Vân.

Phan Vân vô tội bao.

Bé Út đáng thương bao?

Rõ ràng chỉ là bèo nước gặp , duyên phận một , mà Phan Vân vì cô mà c.h.ế.t.

Hàn Uẩn lặng lẽ lưng Ngô Thu Thu, đặt tay lên vai cô, im lặng an ủi.

Năm xưa, chứng kiến quá nhiều cái c.h.ế.t.

Mười năm, tròn mười năm ròng rã, thấy những binh lính vì chắn đao cho lưỡi d.a.o sắc bén xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c, thấy các dùng lá chắn thịt để bảo vệ .

Cũng thấy bọn họ dùng m.á.u thịt đúc thành từng đạo phòng tuyến, sơn hà một tấc nhường.

Cho nên vô cùng thấu hiểu tâm trạng của Ngô Thu Thu lúc .

Cũng hiểu rằng, lúc gì cũng đều vô dụng.

“Nhà họ La đúng là lũ ma quỷ khoác da .”

Một viên cảnh sát nghiến răng nghiến lợi .

“Địa ngục trống rỗng, ma quỷ đều ở nhân gian.”

Thi thể của Phan Vân cuối cùng cũng tìm thấy, nhưng nhà họ Phan thể chấp nhận sự thật ?

Ngô Thu Thu đưa , nhanh đó, nhà họ Phan cũng thông báo đến nhận xác.

Người đến là cha trai của Phan Vân.

Biết tin con gái c.h.ế.t từ hai ngày , bọn họ thế nào cũng chịu tin.

“Con gái ban ngày vẫn còn ở đây, thể c.h.ế.t hai ngày , đây con gái , , các đừng lừa ...”

Khuôn mặt đen sạm của chú Phan lúc còn chút m.á.u, chú cái xác đổi .

“Chú bình tĩnh, chuyện phức tạp, để chúng từ từ giải thích cho chú.”

Sau đó, Ngô Thu Thu cũng gọi phối hợp kể đầu đuôi câu chuyện.

Cho đến khi nhà họ Phan chấp nhận sự thật tàn khốc .

Khi rời khỏi đồn cảnh sát, trời sáng rõ.

Đây là ngày thứ tư Ngô Thu Thu ở thị trấn Đồ Tinh.

Bên cạnh, trai của Phan Vân là Phan Lôi đột nhiên lên tiếng: “Lần cuối cùng gặp em gái, là một tuần , nó đón tro cốt của chồng nó về.”

“Lúc đó : ‘Cút , cả đời đừng vác mặt về nữa.’”

Sau đó, em gái thật sự bao giờ trở về nữa.

Phan Lôi vò đầu bứt tai: “Giá như lúc đó thái độ của với em hơn một chút.”

“Nếu hôm qua mắng là em gái thật của thì mấy. giận nó lời cha , bỏ học lấy chồng, còn lấy gì, nhưng mà... cho cùng, nó vẫn là em gái mà.”

Ngô Thu Thu do dự một chút, vỗ vỗ vai Phan Lôi.

“Cô trách .”

Vong hồn của Phan Vân từng trở về.

Nếu oán trách, thể yên lặng như ?

Điều duy nhất Phan Vân buông bỏ chính là bé Út, cho nên c.h.ế.t vẫn bảo vệ con.

Cả nhà họ Phan đều chìm trong khí bi thương.

lúc , Dư Cố cũng tỉnh .

Ngô Thu Thu cũng tiện tiếp tục ở nhà họ Phan.

Trước khi , cô thăm bé Út, đứa nhỏ đang mút ngón tay ngủ say, khuôn mặt hồng hào non nớt.

Có lẽ bé con vẫn , mất cha, giờ mất cả .

Ngô Thu Thu nhẹ nhàng chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, lấy một vạn trong ba vạn Mao Thiến đưa, nhét trong tã lót của bé Út.

“Bé Út, lớn lên thật nhé.”

Hoa nở từ trong kẽ đá, bao giờ cũng động lòng hơn.

“Yên tâm, sẽ nặc danh tài trợ, để con bé bình an lớn lên.”

Dư Cố sự yên tâm của Ngô Thu Thu, liền chủ động .

“Đừng đưa nhiều quá một lúc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-239-bi-mat-duoi-bon-hoa-va-noi-oan-cua-phan-van.html.]

Ngô Thu Thu ngoài cửa, Phan Lôi đang hút t.h.u.ố.c.

Không cô lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.

Mà là thật sự dám dễ dàng tin lòng .

Phan Lôi kết hôn, ngộ nhỡ lấy vợ, con riêng, thì khoản tài trợ của Dư Cố liệu dùng cho bé Út ?

Một vạn cô đưa là tiền sữa, trong giai đoạn nhà họ Phan tuyệt đối sẽ ngược đãi bé Út.

Lòng đều bằng thịt mà.

ba năm , năm năm , mười năm ...

Ai mà chứ?

Dư Cố giơ tay xoa đầu Ngô Thu Thu: “Em đó, mới mười tám tuổi mà suy nghĩ nhiều như .”

Huệ cực tất thương (thông minh quá ắt sẽ tổn thương).

nghĩ , nếu Ngô Thu Thu chậm chạp một chút, tâm tư đơn giản một chút, thì c.h.ế.t bao nhiêu .

Nghĩ đến đây, vô cùng đau lòng.

Bước cửa, vặn chạm mắt với Phan Lôi, hai bên khách sáo gật đầu.

Một trai mất em gái, và một trai tìm em gái của .

Ngô Thu Thu cáo biệt nhà họ Phan.

Đi đến Lạc Trúc Tiểu Trúc.

Việc cuối cùng ở thị trấn Đồ Tinh, chính là ủy thác của cô gái váy đỏ.

Mang chiếc máy hát .

ông lão chịu đưa ?

Đó chính là di vật của cô nhỏ ông .

Bao nhiêu năm , cũng coi là đồ cổ quý giá.

Chỉ trong một đêm, thị trấn Đồ Tinh xảy chuyện lớn như , dân trong trấn dậy sớm hóng chuyện.

nhà họ La ở thị trấn cũng khá nổi tiếng.

Trước đó còn vì phát huy di sản văn hóa phi vật thể mà thành phố khen thưởng, cờ thi đua giờ vẫn còn treo trong quán rối bóng.

Kết quả, chính gia tộc nghệ nhân như gây vụ án g.i.ế.c liên .

Lại còn tàn nhẫn lột da .

Phải là tin tức ở thị trấn lan truyền nhanh thật.

Ngô Thu Thu đến cửa homestay, cũng chính là Lạc Trúc Tiểu Trúc.

Ông lão đang bưng bát b.ún ở cửa xì xụp ăn.

Hoàn hứng thú hóng hớt.

Trước mắt đột nhiên tối sầm, ông ngước đôi mắt đục ngầu lên.

Thấy là Ngô Thu Thu, ông toét miệng : “Cô bé, cháu vẫn đến , ở trọ ?”

“Không ở ạ.”

Ngô Thu Thu lắc đầu.

“??? Không ở thì đừng che mất ánh sáng của .”

Ông lão tỏ vẻ hài lòng.

“Ông ơi, cháu tìm hiểu một chút về câu chuyện của cô nhỏ ông ạ.”

Ngô Thu Thu bước lên, bóc giúp ông lão một tép tỏi.

“Ồ, tại lão già kể cho cháu chứ?”

Ông lão nhón lấy tép tỏi ném miệng.

“Cháu gặp cô , cô nhờ cháu đưa cô tìm một , nhưng cô dường như quên nhiều chuyện, cháu cũng tìm ai.”

Ngô Thu Thu xuống mặt ông lão.

Tay bưng bát của ông lão đột nhiên khựng .

Một lát , ông húp một ngụm nước dùng, nhà đặt bát lên bàn, lau miệng, tờ giấy ăn tùy tiện ném xuống đất.

“Cháu gặp cô nhỏ của ?”

Ông ngẩng đầu, bức ảnh đen trắng .

Đó là bức ảnh duy nhất của cô nhỏ, những năm gần đây công nghệ phát triển, ông mang phục chế, phóng to, treo lên tường.

“Vâng.” Ngô Thu Thu gật đầu.

Ông lão thở dài, cầm lấy cái khăn lau lau bức ảnh đen trắng.

Ngô Thu Thu phát hiện, cô gái váy đỏ trong ảnh, lúc tròng mắt hướng về phía .

“Ta là con út của cha , cô nhỏ là em gái út của cha, khi sinh , cô nhỏ mất mười lăm năm , năm đó, cô mới 21 tuổi.”

“Từ nhỏ, thích cha kể chuyện về cô nhỏ.”

Ông lão dẫn Ngô Thu Thu trong, hiệu cho cô .

“Cô ạ?” Ngô Thu Thu hỏi.

“Cô nhỏ là nữ nhi, nhưng một tấm lòng son sắt, cô học trường y nữ, đó theo quân đội chữa trị.”

“Ở phương Bắc, cô quen một vị sĩ quan.”

“Bọn họ định ước chung , vị sĩ quan tặng cô chiếc máy hát, đó cô nhỏ thương ở chân, đưa về quê dưỡng thương, vị sĩ quan tiếp tục hành quân đ.á.n.h giặc.”

“Bọn họ hẹn ước, đợi chiến sự bình định, sẽ bên trọn đời.”

Ông lão thở dài.

Sau đó, cô gái đợi tình.

Chiến tranh lan đến quê nhà, cô gái bỏ mạng.

“Vị sĩ quan ?”

Ngô Thu Thu hỏi.

“Lên đảo .” Ông lão dùng giọng điệu tiếc nuối .

Lần đó bao nhiêu gia đình ly tán, bao nhiêu cặp tình nhân cả đời gặp .

 

 

Loading...