Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 235: Nghi Thức Gọi Hồn Và Cái Tên Cuối Cùng Được Gọi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:10
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dao dính m.á.u?”
Anh trai Phan Vân liếc Ngô Thu Thu một cái đầy khó hiểu. Có bệnh . Tự nhiên đòi d.a.o. Thà bảo giúp chẻ củi còn vui hơn.
“, Phan, cần d.a.o, d.a.o dính m.á.u.”
Ngô Thu Thu đến mặt trai Phan Vân, lặp nữa.
Anh trai Phan Vân tuổi cũng lớn, ước chừng hai lăm hai sáu. Không giống Phan Vân đen đen gầy gầy, ngược cao to vạm vỡ. Nói nhỉ, thấy , Ngô Thu Thu nghĩ đến Kiều ca. Không khỏi cảm thấy chút thiết.
Anh trai Phan Vân mất kiên nhẫn đặt cái rìu trong tay xuống, lầm bầm dậy: “Được, đợi đấy, tao tìm cho.”
Anh bếp, một lát cầm một con d.a.o phay lớn .
“Này, đây là d.a.o phay chuyên dùng c.h.ặ.t xương lợn dịp tết, dính m.á.u đấy.”
Ngô Thu Thu nhận lấy: “Được , chính là nó.”
Cô cầm ướm thử hai cái.
Anh trai Phan Vân lùi mấy bước, bất mãn : “Mày cẩn thận chút, đừng c.h.é.m tao đấy.”
“Không .”
Ngô Thu Thu xách d.a.o, đến bên cổng sân nhà họ Phan. Từ trong ba lô lấy chu sa và nước rễ trộn lẫn, tưới lên lưỡi d.a.o. Lại dùng b.út bùa vẽ một lá bùa lên lưỡi d.a.o biến thành màu đỏ.
Sau đó cán d.a.o hướng xuống , cắm phập trong đất.
Cô dùng một sợi chỉ đỏ buộc cán d.a.o, nối liền hai cánh cửa lớn, đó kéo đầu về, cũng buộc cán d.a.o. Như , hai cánh cửa và con d.a.o phay lớn tạo thành một hình tam giác.
“Mày đang mấy cái trò kỳ quái gì thế?”
Anh trai Phan Vân chạy tới, nhíu mày chất vấn.
“Anh yên tâm, chắc chắn hại cho nhà họ Phan các .”
Ngô Thu Thu giải thích một câu.
“Con d.a.o tuyệt đối đừng rút lên nhé.” Ngô Thu Thu về phía .
“Tao rảnh thế.” Anh trai Phan Vân hừ một tiếng.
“Vậy , ngủ sớm , cô chú và ông nội Phan cũng thế.” Ngô Thu Thu hì hì một tiếng.
Anh trai Phan Vân đảo mắt. Con nhóc từ nơi khác đến mà chẳng khách sáo gì cả? Không còn tưởng nó là chủ nhà chứ. Tuy nhiên lười so đo nhiều như , ngáp một cái rửa mặt.
Thời gian cũng sắp đến giờ nghỉ ngơi .
Ngô Thu Thu con d.a.o phay lớn một cái. Có con d.a.o phay lớn ở đây, âm vật bình thường dám . Huống hồ còn Hàn Uẩn, một tôn đại thần trấn giữ ở đây, kẻ nào mắt như ?
Chỉ xem lát nữa Yêu Muội còn lóc ầm ĩ .
Cô về phòng, xem giờ là chín giờ rưỡi. Đặt báo thức mười hai giờ, tranh thủ thời gian ngủ bù. Cô cũng sắt, ngủ lâu ngày sẽ "tèo" mất.
Cô bây giờ ngủ một thói quen, chính là bật camera điện thoại lên khi ngủ. Con khi ngủ yếu ớt. Ngô Thu Thu gần như chạm giường là ngủ ngay.
...
“Reng reng reng.”
“Reng reng reng.”
Tiếng chuông báo thức ch.ói tai vang lên. Ngô Thu Thu tỉnh dậy từ trong mộng, mười hai giờ . Điện thoại vì bật camera suốt nên chỉ còn ba phần trăm pin, cô cắm sạc, còn kịp xem video .
Phòng chái bên cạnh liền truyền đến tiếng thét ch.ói tai của Yêu Muội. Tiếng xé ruột xé gan, mà lòng thắt thành một đoàn.
Ngô Thu Thu vội vàng bò dậy. Phan Vân đang gõ cửa.
“Tiểu Thu, Tiểu Thu cô tỉnh ? Yêu Muội bắt đầu quấy .”
Ngô Thu Thu mở cửa, thấy khuôn mặt lo lắng của Phan Vân. Người nhà họ Phan thấy tiếng cũng dậy theo. Đều lo lắng hỏi xảy chuyện gì .
Phan Vân : “Yêu Muội hai hôm nay thứ bẩn thỉu quấn lấy, con nhờ Tiểu Thu xem giúp.”
“Nó xem á?” Anh trai Phan Vân khóe miệng chút khinh thường.
“Cô , cô mà...” Phan Vân kéo Ngô Thu Thu về phía phòng.
Anh trai Phan Vân còn gì đó, ông nội Phan ngăn : “Đi xem đứa bé .”
Theo Phan Vân phòng, Ngô Thu Thu thấy sữa Yêu Muội ăn nôn hết, mùi chua loét của sữa. Một khuôn mặt nhỏ xanh đỏ đan xen, giống như nghẹn đến mức thở nổi. Tay nhỏ chân nhỏ ngừng đạp loạn xạ, chằm chằm lên trần nhà.
bọn họ lên trần nhà, bên chẳng gì cả.
Cảnh tượng , khiến nhà họ Phan rét mà run. Giống như trần nhà thứ gì đó, là thứ bọn họ thấy, mà Yêu Muội thể thấy.
“Nhanh, nửa bát nước đun sôi để nguội, một nắm cơm sống, ba chiếc đũa tre.”
Ngô Thu Thu đầu dặn dò ngay.
“Mau mau , Tiểu Lôi.” Ông nội Phan vội vàng xua tay với Phan Lôi. Yêu Muội chính là bảo bối của cả nhà, vạn thể sơ suất.
“Ờ ờ.” Phan Lôi lúc một chút cũng bướng, đầu tìm đồ Ngô Thu Thu cần.
Rất nhanh, liền mang đến đủ.
Ngô Thu Thu đặt bát ở góc Tây Bắc. Đầu đũa chấm nước, đó cắm ngược trong nước. Ngón cái và ngón út giữ c.h.ặ.t ba chiếc đũa, ngừng vê động.
Miệng khẽ niệm: “Nhất trọng thanh sơn nhất trình thủy, vong nhân ai tư sơn thủy gian.” (Một trùng núi xanh một chặng nước, nỗi nhớ khuất giữa non nước).
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-235-nghi-thuc-goi-hon-va-cai-ten-cuoi-cung-duoc-goi.html.]
“Hảm đáo nhân thỉnh cấp tín, trúc lập thủy đầu bất động.” (Gọi đến xin cho tín hiệu, trúc đầu nước bất động).
Nói đến đây, Ngô Thu Thu đầu hỏi: “Bố Yêu Muội tên là gì? Còn những cái tên mất khác thể nhớ .”
“Vương Học Chương, tên bố đứa bé.” Phan Vân .
“Người mất khác...” Ông nội Phan suy tư trong giây lát: “Bà nhà , Đỗ Quế Chi, đó còn ...”
Liên tiếp tên mấy mất. Ngô Thu Thu ghi nhớ từng một.
“Vương Học Chương, là đến thăm con thì thẳng.”
Đũa đổ. Không .
“Đỗ Quế Chi, bà đến thăm chắt gái thì xin thẳng.”
Đũa vẫn đổ.
Ngô Thu Thu lượt niệm tên tất cả những khuất một lượt, đôi đũa vẫn .
Phan Lôi nhịn lầm bầm một tiếng: “Có đấy?”
Sắc mặt Ngô Thu Thu trầm xuống, cuối cùng, thấp giọng niệm một cái tên.
Ba chiếc đũa như phép lạ sững trong nước.
“Đứng , , là ai?” Người nhà họ Phan chút kích động.
Sắc mặt Ngô Thu Thu chút khó coi, lên tiếng, bỏ một nắm cơm sống trong bát nước, đốt một ít tiền giấy bên cạnh bát.
“ , là cô đến thăm Yêu Muội, nhưng cô như sẽ Yêu Muội khó chịu, con bé còn nhỏ, chịu nổi .”
“Cô , đừng Yêu Muội khó chịu nữa, những chuyện khác, giao cho .”
Giọng thấp thấp của cô vang lên trong phòng. Người nhà họ Phan vô cớ cảm thấy luồng khí lạnh. Giống như Ngô Thu Thu đang đối thoại với ai đó. Mà đó, đang ngay cạnh bọn họ.
Ngô Thu Thu cách khí, dường như xuyên qua khí, thấy một bóng hình.
Tiền giấy cháy hết. Tro tàn hiện màu trắng xám, khi làn khói cuối cùng tan biến. Ba chiếc đũa đổ xuống trong nước.
Đối phương rời .
Yêu Muội đang quấy giường kỳ lạ yên tĩnh trở , hít hít cái mũi nhỏ, thế mà ngủ say sưa. Khuôn mặt nhỏ hồng hào.
“Ôi chao ôi, cháu ngoan của bà, cháu dọa bà ngoại sợ c.h.ế.t khiếp.”
Mẹ Phan Vân bước tới, đau lòng Yêu Muội.
“Tiểu Thu , chuyện là thế nào? Rốt cuộc là ai, quấn lấy cục cưng của bác?”
Ông nội Phan gõ gậy xuống đất, mở miệng hỏi.
Ngô Thu Thu mím môi.
“Xin , tiện .”
Cô Phan Vân một cái, Phan Vân , nhẹ tay nhẹ chân quần áo cho Yêu Muội.
“Có gì mà tiện ?” Phan Lôi lầm bầm. Cháu gái nhà thứ bẩn thỉu bắt nạt, , thế mà ngay cả quyền cũng , thể như chứ?
Ngô Thu Thu dây dưa vấn đề .
Cô đột nhiên : “Hay là tối nay Yêu Muội ngủ với ông bà ngoại ? Con bé kinh hãi, Phan Vân cũng mấy ngày nghỉ ngơi , cứ để Phan Vân ngủ một giấc thật ngon.”
Người Phan Vân cứng .
“ , , Yêu Muội ngủ với quen , ngủ với ông bà ngoại lo nửa đêm con bé quấy.”
“Không , Yêu Muội tối nay chắc chắn thể ngủ đến sáng.” Ngô Thu Thu bật .
Bố Phan Vân cũng thần sắc con gái, quả nhiên mệt lả .
“Được , tối nay chúng đưa Yêu Muội ngủ, bé Vân con dạo cũng mệt , cứ nghỉ ngơi một đêm cho .”
Dù cũng là con gái , cho dù phạm , đ.á.n.h gãy xương còn dính gân, thể đau lòng chứ?
“Con thật sự mệt.” Phan Vân biện giải.
“Cứ thế ! Đều về ngủ, nửa đêm nửa hôm .”
Ông nội Phan cuối cùng chốt . Phan Vân cũng chỉ đành c.ắ.n môi, Yêu Muội bế .
“Được , mau nghỉ ngơi, Yêu Muội .” Ngô Thu Thu vỗ vỗ vai Phan Vân.
Phan Vân chỉ đành gượng gạo.
Ngô Thu Thu rời khỏi phòng Phan Vân, trở sân, con d.a.o phay lớn cố ý ném xuống đất, bên còn lấp đất.
Phía tường rào, lờ mờ thấy một cái đầu. Là thiếu nữ váy đỏ , đang bay bên ngoài, chằm chằm Ngô Thu Thu, thấy Ngô Thu Thu qua, cô toét miệng nở một nụ đầy ác ý.
Âm hồn bất tán!
Sắc mặt Ngô Thu Thu trầm xuống.
Về phòng . Hàn Uẩn đang bên trong, bàn đặt một bức ảnh gia đình. Là của nhà họ Phan.
Ngô Thu Thu thấy Phan Vân đó. Trong ảnh, hai tay Phan Vân da đen, một chút cũng trắng trẻo.