Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 231: Âm Mưu Của Nhà Họ La Và Bé Gái Tìm Mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó tại nhà họ La.

Từ đường thờ cúng Nhân Bì Ảnh ngọn lửa lớn thiêu rụi. Thế hệ trẻ của nhà họ La ít , hầu như đều là già yếu bệnh tật. Mấy đời cùng chung sống. Lúc đa phần đều phản phệ, tinh thần uể oải.

Bà cụ La xoay xe lăn, đống đổ nát .

“Tổ Bì Ảnh mà nhà họ La thờ cúng nó phá hủy .” Một ông lão đau lòng .

“Không, nó, là bọn họ...” Bà cụ La nheo đôi mắt già nua đục ngầu, dường như phát hiện điều gì.

Những khác khó hiểu: “Bọn họ?”

Người đến chẳng chỉ một Ngô Thu Thu ?

“Ha ha, ha ha ha ha ha, thế mà là một âm vật mấy trăm năm đạo hạnh.”

Trăm năm đạo hạnh, sớm tu chân , chỉ cần , trông cũng chẳng khác gì thường.

“Mấy trăm năm?” Những khác . Vậy thì mạnh mẽ đến mức nào?

, mấy trăm năm, hơn nữa khi còn sống còn là tay nhuốm đầy m.á.u tanh, mới thể sát khí nồng đậm như , nếu chỉ dựa con nhóc , cho dù nó là cháu ngoại của Lý Mộ Nhu, Lý Mộ Nhu chân truyền, cũng thể bước khỏi đây.”

Bà cụ La nửa khép đôi mắt, da mặt nhăn nheo dán c.h.ặ.t xương, khiến đoán đang nghĩ gì.

Phải rằng, Tổ Bì Ảnh nhà họ La dùng m.á.u nuôi dưỡng trăm năm, tuy phai màu mục nát, nhưng sớm sinh ý thức. Nhân Bì Ảnh trăm năm, há là thứ Ngô Thu Thu thể đối kháng?

Nếu âm vật thần bí , Ngô Thu Thu sớm giữ .

“Chuyện đây? Tổ Bì Ảnh hủy, hung hồn ở thị trấn Đồ Tinh tàn phá bừa bãi, nhà họ La hết cứu .” Lời nguyền cũng sẽ theo nhà họ La vĩnh viễn.

Trong chốc lát, mặt những ông già bà cả đều treo đầy vẻ tuyệt vọng. Thật những già trông cũng chẳng khác gì già bình thường. Mặc áo sam màu xanh lam, đầu quấn khăn đen, bên là đôi má hóp .

“Có gì khó? Thả tin tức ngoài, tin rằng, trong giới thủ nghệ nhân (thợ thủ công), kẻ hứng thú với Thi Thai ít. Trong giới phương sĩ, kẻ hứng thú với âm vật trăm năm, càng ít.”

Bà cụ La âm hiểm một tiếng.

Ngô Thu Thu tưởng rời khỏi nhà họ La là vạn sự đại cát ?

Không. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

“Đại tỷ, ý của chị là?”

“Ta thoát khỏi lòng bàn tay của nhà họ La. Hừ, những hung hồn ở thị trấn Đồ Tinh , cũng đủ cho nó uống một bình ... Để xem cái mạng của nó rốt cuộc cứng , rời khỏi thị trấn Đồ Tinh .”

Trên khuôn mặt nham hiểm của bà lão, đều là ý độc ác.

“Hiểu , đại tỷ, vẫn là chị suy nghĩ chu .” Những già khác hiểu ý của bà cụ La, lập tức tâng bốc.

Ngô Thu Thu rời khỏi nhà họ La, chắc thoát khỏi thị trấn Đồ Tinh, thoát khỏi thị trấn Đồ Tinh, liệu thoát khỏi sự dòm ngó của bao thủ nghệ nhân ?

Lý Mộ Nhu Lý Mộ Nhu, cơ quan tính tận, sai một nước cờ. Cháu ngoại cuối cùng cũng chẳng kết cục .

Ngô Thu Thu bên cửa sổ, chằm chằm rừng trúc cho đến khi trời sáng. Tiếng chuông báo thức khiến Ngô Thu Thu hồn. Đã bảy giờ .

“Hàn Uẩn?”

Ngô Thu Thu đến chỗ Hàn Uẩn nghỉ ngơi. Hàn Uẩn bất động như c.h.ế.t. Xem cái Nhân Bì Ảnh quỷ dị còn hung hiểm hơn cô tưởng tượng. Thế mà khiến Hàn Uẩn đến giờ vẫn tỉnh .

Sau nhất định cẩn thận hơn một chút, thể hại hại .

Trong tay Hàn Uẩn vẫn nắm c.h.ặ.t miếng hồn ngọc đỏ như m.á.u , Ngô Thu Thu gỡ lòng bàn tay , đặt tay cùng nắm lấy miếng ngọc bội. Không âm khí của cô tác dụng với Hàn Uẩn ? Nắm tay nhỏ thế chắc cũng nhỉ?

Tay Hàn Uẩn lạnh như băng. Hắn , nhiệt độ cơ thể. Ngô Thu Thu nắm lâu cũng vẫn lạnh lẽo.

Khẽ thở dài một .

“Nghỉ ngơi cho nhé.”

Tiếp đó Ngô Thu Thu xem Dư Cố, cũng tỉnh. Xem , hôm nay e là . Ít nhất đợi hai tên tỉnh , mới thể rời khỏi thị trấn Đồ Tinh.

Nơi cũng là địa bàn của nhà họ La, Ngô Thu Thu ít nhiều vẫn chút căng thẳng.

Cô khóa cửa xuống lầu gia hạn phòng. Bà chủ đang ăn sáng lướt video.

“Dậy , em gái?”

Ngô Thu Thu gật đầu: “Gia hạn phòng.”

Bà chủ đặt điện thoại xuống, Ngô Thu Thu một cái: “Được thôi, định chơi thêm hai ngày ở thị trấn Đồ Tinh ?”

. Ồ, rừng trúc phía , buổi tối tiếng xào xạc ồn.”

“Rừng trúc?” Giữa trán bà chủ thoáng qua vẻ suy tư: “Phía nhà trọ là một nhà trọ khác, rừng trúc?”

Cái gì?

tối qua cô dùng tro bùa thử , rõ ràng rừng trúc là thật mà. Bà chủ rừng trúc. Vậy rốt cuộc cái gì là thật cái gì là giả?

Cô gia hạn phòng, tin tà phía nhà trọ . Quả nhiên, mặt vẫn là một con phố, thị trấn nhỏ buổi sáng sớm ít qua trông càng thêm vắng vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-231-am-muu-cua-nha-ho-la-va-be-gai-tim-mat.html.]

Mà căn phòng cô ở thẳng xuống, là một nhà trọ. Không rừng trúc gì cả.

Trông coi nhà trọ là một ông lão. Thấy Ngô Thu Thu ở cửa ngó nghiêng, liền .

“Ở trọ cô bé?”

Ông lão trông hơn bảy mươi tuổi, từ mi thiện mục.

Ngô Thu Thu thoáng qua cách trang trí bên trong nhà trọ. Lại liếc mắt liền thấy một bức ảnh treo tường. Đó là một bức ảnh đen trắng.

Trên đó là một thiếu nữ. Khuôn mặt xa lạ, nhưng quần áo mặc , giống hệt bộ quần áo của thiếu nữ mà Ngô Thu Thu thấy đó.

“Thấy ? Đó là cô út của , hồi trẻ là đại mỹ nhân đấy!”

Ông lão nhiệt tình giới thiệu. Ông hướng mặt ngoài chuyện với Ngô Thu Thu, còn Ngô Thu Thu thì hướng mặt trong.

Trong nhà trọ, bức ảnh đột nhiên giật một cái, nụ nơi khóe miệng thiếu nữ càng thêm rợn , đôi mắt chuyển động một cái, chảy huyết lệ. Biểu cảm của cô trở nên sống động, giống như chui từ trong bức ảnh đó.

Màu đen trắng vốn , cũng từng chút một nhuộm đỏ, trở thành màu đỏ.

“Nếu bọn xâm lược ch.ó c.h.ế.t , cô út của cũng một cuộc đời hạnh phúc mỹ mãn.”

Ông lão kích động lên, thở hổn hển hai , đó trong. Bức ảnh khôi phục nguyên trạng.

Bên cạnh nhà trọ , là một tiệm quan tài...

Thảo nào buôn bán . Ai ở cạnh tiệm quan tài mà thấy rợn chứ? Đã như , thiếu nữ tìm đến gì?

Ngô Thu Thu dạo một vòng quanh thị trấn. Vừa khéo gặp một đội đưa tang.

Ảnh của c.h.ế.t Ngô Thu Thu thoạt qua, thấy quen quen. Cô lùi lề đường, khiêng quan tài , rải vàng mã tiền giấy.

Cho đến khi một con mèo đen chạy vụt qua chân, Ngô Thu Thu đột nhiên nhớ đây là ai . Đây là tài xế taxi chở cô tối hôm đó...

C.h.ế.t .

Người dân xung quanh khi đội ngũ qua đều giữ im lặng, đó liền nhao nhao bàn tán.

“Mọi lão Chu c.h.ế.t thế nào ?” Một bà chị đang ăn b.ún thần bí mở miệng.

Những khác lập tức hỏi bà nguyên nhân gì.

“Nghe là buổi tối đang ngủ, con mèo hoang ở , tha một con chuột c.h.ế.t nhét cổ họng, nghẹn c.h.ế.t tươi!”

Cái c.h.ế.t từng thấy , khiến rét mà run. Quá quỷ dị. Còn thể chuyện ?

Ngô Thu Thu đột nhiên nhớ tới, những tầng giấc mơ đêm đó của cô. Cuối cùng trong hiện thực, tài xế dường như thực sự đ.â.m một con mèo. Cô cũng thấy bà lão và bé gái trong mơ.

Trong chuyện liên quan, e là thể nào. Nơi , quả thực quỷ dị a.

Ngô Thu Thu mua một l.ồ.ng bánh bao về nhà trọ.

Nhà họ La bên động tĩnh, khiến cô vô cớ tâm thần bất an. Chó càng sủa, c.ắ.n càng đau.

Cô gửi một video điện thoại của Tề Tịnh, lo lắng xảy chuyện gì ngoài ý điện thoại mất, như bên phía Tề Tịnh còn thể giúp cô giữ bằng chứng. Cô , dựa sức lật đổ nhà họ La là thể. Cô mượn ngoại lực.

Tiếc là, bằng chứng nhà họ La g.i.ế.c vẫn đủ trực tiếp.

Phía , một đứa trẻ đang xổm mặt đất, dùng phấn vẽ vẽ. Ngô Thu Thu vòng qua nó.

“Chị ơi, chơi cùng .”

Bé gái gọi cô .

Bước chân Ngô Thu Thu khựng . Quay , là một bé gái buộc tóc đuôi ngựa. Thân ở mặt , nhưng đầu ngược, cô chỉ thể thấy cái gáy.

“Sau lưng chị hai bạn nhỏ theo kìa.”

Bé gái tóc đuôi ngựa dậy, Ngô Thu Thu chỉ thể thấy gáy của nó.

Hai bạn nhỏ?

Ngô Thu Thu sang hai bên trái của . Không từ lúc nào, cặp chị em song sinh theo cô. Từ lúc cô nhớ , cặp chị em song sinh chính là tâm ma của cô. Không gì bất ngờ thì e là sẽ theo cô cả đời.

“Không hứng thú.” Ngô Thu Thu lạnh mặt, ném một đồng tiền .

Trực tiếp đ.á.n.h bay đầu của bé gái tóc đuôi ngựa. Cái đầu đó lăn lông lốc đất mấy vòng, cuối cùng mặt cũng hướng về phía Ngô Thu Thu.

đôi mắt khoét, chỉ còn hai cái hố lớn, mũi cũng gọt , ngay cả răng, cũng nhổ mất mấy cái.

“Tại chơi với em?”

“Là em chỗ nào ?”

Cái đầu của bé gái lóc, trong hốc mắt đen ngòm, trào lượng lớn m.á.u tươi.

 

 

Loading...