Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 227: Bà Ngoại Yêu Cháu, Cháu Đi Chết Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ La thể những chuyện .
con rối bóng , khơi dậy phần ký ức đen tối nhất, nhớ nhất trong lòng cô.
Đoạn ký ức sẽ theo cô cả đời.
Cặp chị em song sinh cũng sẽ theo cô cả đời.
“Bộp bộp bộp.”
Cái đầu chải tóc hai b.í.m lăn đến chân Ngô Thu Thu, chớp chớp mắt.
“Mày cuối cùng cũng nhớ .”
Một cái đầu khác ở vai cô: “Chuyện , chịu thừa nhận chứ?”
“Đồ nhát gan, đồ nhát gan hì hì hì.”
Cặp chị em song sinh hi hi ha ha chế giễu Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu chằm chằm chúng, mắt chút đỏ ngầu, nên lời.
Tiếng nhạo của chúng càng lúc càng lớn, trong cái miệng to tướng, lưỡi thô đỏ, thậm chí thể thấy cuống lưỡi của chúng.
Đầu của chúng từng chút một phình to, biến lớn, cuối cùng bùm một cái nổ tung, sương m.á.u phun thẳng mặt.
Đầu Ngô Thu Thu lập tức như m.á.u tươi tưới lên.
Mô cơ thể còn sót treo tóc, sống mũi cô...
Ngô Thu Thu bực bội sạch những thứ ghê tởm .
Cô tự nhủ bình tĩnh, đây đều là bẫy của nhà họ La.
ngón tay tránh khỏi bắt đầu run rẩy.
Kịch rối bóng vẫn tiếp tục.
Đã đến lúc bà ngoại qua đời.
Cô đưa tiễn bà ngoại nhập quan.
Lại thấy bà ngoại vốn c.h.ế.t, trong quan tài cô u ám.
Nụ mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Giống như , bản nó chỉ là một biểu cảm.
Trông quỷ dị vô cùng.
Bà ngoại từ trong quan tài dậy, mặc bộ sườn xám đó, đến mặt Ngô Thu Thu.
Cúi xoa đầu Ngô Thu Thu: “Thu Thu của bà cuối cùng cũng lớn .”
Vẫn là biểu cảm quỷ dị đó, và giọng điệu dịu dàng như khi.
“Bé ngoan, lời bà ngoại nhé.”
“Bà ngoại... khà khà, bà ngoại yêu cháu.”
Giây giọng điệu dịu dàng, giây bỗng trở nên khàn khàn ch.ói tai.
Bà há miệng, nôn một vũng nước đen hôi thối, hai tay trực tiếp bóp c.h.ặ.t cổ Ngô Thu Thu.
“Bé ngoan, Thu Thu của bà.”
“Cháu c.h.ế.t .”
Bà ngoại quỷ dị, liều mạng bóp cổ Ngô Thu Thu.
“Bà... bà ngoại...”
Ngô Thu Thu thở nổi, cổ gần như bóp gãy.
Người bà ngoại cô kính trọng yêu mến mười tám năm, lúc khuôn mặt đó vô cùng dữ tợn.
Khóe mắt kiểm soát trào nước mắt.
Cô hỏi tại .
Dù đây là giả, cô cũng hỏi.
cái đồ giả ngay cả cơ hội hỏi tại cũng cho cô.
“Cháu ngoan của bà, , c.h.ế.t .”
“C.h.ế.t là thể hỏi .”
Bà ngoại ch.ói tai, sức bóp c.h.ặ.t cổ Ngô Thu Thu.
“Không, cháu c.h.ế.t.”
“Ai cũng thể cháu c.h.ế.t, bà thì thể! Cháu cũng tuyệt đối sẽ như ý bà c.h.ế.t.”
“Cháu sống.”
Ngô Thu Thu nghiến răng nghiến lợi, giọng gần như rít từ kẽ răng.
Trên đời , ai cũng thể mạng cô.
tại , là bà ngoại?
Cô cam tâm.
Cô nhất định rõ.
Mà tiền đề là sống sót.
Sống sót mới tư cách tìm hiểu chân tướng.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hai tay cầm d.a.o hung hăng c.h.é.m cổ bà ngoại.
Biểu cảm dữ tợn mặt bà ngoại khựng , đầu lâu ùng ục lăn xuống, m.á.u ở cổ phun lên trời.
Cái đầu đó chằm chằm Ngô Thu Thu.
“Ta là bà ngoại mày, Thu Thu, mày tay với bà ngoại, mày sẽ thiên lôi đ.á.n.h.”
“Hì hì hì hì, thiên lôi đ.á.n.h.”
Đầu lâu nhe miệng lớn.
Rồi bốp một cái nổ tung...
“Trời đất thể phán xét , bà thì .”
Ngô Thu Thu cúi thở hổn hển.
Giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt.
Phía rối bóng vẫn đang diễn.
Diễn về tương lai.
Dường như báo cuộc đời cô.
Cô lột da , thành một con rối da, hồn phách giam cầm trong rối bóng.
Mãi mãi vĩnh viễn.
Ngô Thu Thu rạch lòng bàn tay, m.á.u tươi nhuộm đỏ mũi d.a.o.
Sau đó ném bảy đồng tiền xu mặt.
Đồng tiền thần kỳ xếp thành hình Bắc Đẩu Thất Tinh.
Ngô Thu Thu về phía tấm màn da theo sự sắp xếp của trời.
Nếu tất cả những thứ là giả, trời sắp xếp tổng thể là giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-227-ba-ngoai-yeu-chau-chau-di-chet-di.html.]
Cô thành công lên tấm màn da.
Không còn thứ gì ngăn cản cô nữa.
Trên đài kịch rối bóng vẫn tiếp tục.
Ngô Thu Thu vung d.a.o c.h.é.m tấm màn da, ánh sáng và bóng tối mắt vỡ vụn.
Cùng với cuộc đời hoang đường diễn trong kịch rối, trở thành phế tích.
“Hoang đường, cuộc đời đến lượt nhà họ La các chủ.”
Sau tấm màn da, một ai.
Ngô Thu Thu túm lấy con rối bóng giống hệt , định bóp nát, đối phương tự động hóa thành tro bụi...
Khi tấm màn da sụp đổ, thứ mắt cuối cùng cũng trở bình thường.
Chỉ là bà lão nhà họ La biến mất thấy .
Ngô Thu Thu phát hiện, cánh cửa khóa đó mở.
Ổ khóa rỉ sét vứt đất, còn nhiều dấu chân lộn xộn.
Bên dây tơ chôn đất, bên trông vẻ an .
Tư duy của bình thường, chắc chắn sẽ cho rằng bên chôn bẫy, giấu mà Ngô Thu Thu tìm.
Ngô Thu Thu ngược .
Bà lão nhà họ La mưu mô xảo quyệt, chắc chắn dự đoán hành vi của Ngô Thu Thu.
Vậy Ngô Thu Thu dự đoán sự dự đoán của bà lão.
Cô một chân bước cánh cửa vòm .
Cược một ván!
Sau cánh cửa dường như là nơi ở của nhà họ La.
Ba gian phòng chái, hậu viện bếp, ngôi nhà cổ kính.
Gian giữa sáng đèn, hai gian đông tây tối om.
Gian sáng đèn, dường như đang thu hút Ngô Thu Thu mau ch.óng qua đó.
Ngô Thu Thu một cái, tầm mắt rơi gian bên trái.
Không quan trọng, ba gian cô đều sẽ xem, sáng đèn thực cũng chẳng cả.
Sau đó Ngô Thu Thu liền về phía phòng chái bên trái.
Cô chú ý thấy, cửa gian dấu chân.
Mặt đất bằng phẳng vô cùng.
Giống như, cố ý xóa dấu vết .
Ngược vẻ vi phạm quy tắc tự nhiên.
Trước hai cánh cửa gỗ màu đen, một cái khóa đồng khóa , bên quấn vài vòng chỉ đỏ, thắt thành một cái nút kết đồng tâm.
Hai bên dán hai bức tranh tết hình em bé, mặc yếm, hỉ hả.
đôi mắt đó dường như cứ chằm chằm Ngô Thu Thu.
Dưới mái hiên treo nhiều ngôi nhỏ bảy màu rực rỡ, ở giữa buộc chuông đồng, gió thổi qua, liền phát tiếng leng keng leng keng giòn giã.
Khi Ngô Thu Thu đến gần, từng chuỗi ngôi màu sắc đó liền bắt đầu lắc lư, kèm theo tiếng chuông lanh lảnh, vui tai êm ái.
Nhất là ban đêm, còn gió đêm mát lạnh thổi qua bên tai.
Cảm giác âm u đó, thông thẳng xuống địa phủ, một trải nghiệm khác biệt.
Bên trong đột nhiên sáng đèn.
Là loại bóng đèn dây tóc tròn kiểu cũ, ánh đèn vàng vọt và ảm đạm, xuyên qua lớp giấy cửa sổ chiếu ngoài.
Nhìn từ cửa sổ, bên cửa sổ dường như một đang , đang cúi đầu gì đó.
Chỉ trong chớp mắt, đèn tắt, cái bóng bên cửa sổ tự nhiên cũng biến mất.
Gian phòng chái giống như từng ở .
Ngô Thu Thu nhíu mày.
Muốn c.h.é.m đứt khóa.
Ngôi nhỏ lắc lư, tiếng chuông đột ngột vang lên.
Đèn sáng.
Lần , bên trong ở cửa sổ bên , gì cả, cứ thế mặt hướng cửa sổ, dường như xuyên qua giấy cửa sổ Ngô Thu Thu.
Một lát , giơ tay lên, vươn về phía giấy cửa sổ, giống như chọc thủng cửa sổ.
Đèn tối.
Mọi thứ trở về yên tĩnh.
Ngay cả ánh đèn sáng đó cũng như ảo giác.
Ngô Thu Thu do dự nữa, một d.a.o c.h.é.m ổ khóa.
Khi chỉ đỏ đứt, ổ khóa cũng c.h.é.m mở.
Đèn bên trong sáng lên nữa.
Lần , hai cửa sổ đều bóng .
Còn là hai bóng giống hệt .
“Thu Thu, ở bên .”
Bóng bên trái đột nhiên mở miệng, giọng giống hệt Dư Cố.
“Không, Thu Thu, ở đây, em đừng tin .”
Bóng bên hai tay đột nhiên chống lên giấy cửa sổ.
Giấy cửa sổ mỏng manh giống như một lớp màng mỏng, in hình dáng đôi tay , ngay cả giọng cũng thêm vài phần nôn nóng.
“Là , là thật, Thu Thu em tin ...” Dư Cố bên trái cũng chịu yếu thế, liên tục giải thích chứng minh là thật.
“Cứu mạng, cứu với...”
Hắn áp mặt giấy cửa sổ.
Lớp giấy màng trắng in rõ đường nét ngũ quan của Dư Cố, lập thể sâu sắc.
Đó chính là khuôn mặt của Dư Cố.
“Thu Thu, tin , là thật...” Hắn há miệng, giấy màng hút một ít trong miệng, khiến khoang miệng trông như một cái lỗ đen ngòm.
Hắn ngay cả mắt cũng chớp, xuyên qua giấy thậm chí thể thấy hình dáng nhãn cầu của .
Giấy cửa sổ đột nhiên m.á.u ướt.
Từng tia m.á.u tươi rỉ từ mặt Dư Cố, thấm qua lớp giấy cửa sổ trắng mỏng manh, ánh đèn vàng vọt, giống như đóa hồng m.á.u đang nở rộ.
Ngay cả dung mạo của , cũng theo giấy cửa sổ ướt đẫm mà trở nên mơ hồ.
Hắn bắt đầu ho m.á.u.
“Thu Thu... mau, mau cứu với.”