Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 224: Không Hổ Là Cháu Gái Của Lý Mộ Nhu

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô mặt cảm xúc, rút d.a.o từ cặp sách, c.h.é.m một nhát lưng Dư Cố, đồng thời đẩy , bản cũng lập tức lùi mấy bước.

“Á..... a...... Thu Thu, em......”

Người Dư Cố lập tức m.á.u tươi nhuộm đỏ, Ngô Thu Thu với vẻ thể tin nổi.

Trong mắt đều là nghi hoặc và đau thương.

Giống như thế nào cũng tin, Ngô Thu Thu đột nhiên cho một d.a.o.

“Mày là ai?”

Ngô Thu Thu lạnh một tiếng.

“Em đang ? Anh là Dư Cố mà, em ngàn dặm xa xôi đến đây chính là vì , tại đối xử với như ?”

Dư Cố đau đớn và thương tâm Ngô Thu Thu.

“Vậy mày tại tao đến cứu mày ?” Ngô Thu Thu hỏi.

Dư Cố ôm vết thương: “Thu Thu, những lời bây giờ thích hợp , nhưng tình ý của em hiểu, tin em nỗi khổ tâm.”

Khóe miệng Ngô Thu Thu giật giật: “Thằng ngu.”

“Dư Cố là trai tao, ruột.”

Ngay , cô và Dư Cố nhận .

Cái tên giả mạo vẻ thông minh chắc chắn còn , tưởng Ngô Thu Thu đến cứu Dư Cố là vì tình yêu cảm động trời đất gì đó cơ...

Ha ha ha ha ha ha ha.

Ngu ngốc.

Từ lúc tên hàng giả đột nhiên ôm cô, cô thấy đúng .

Bị c.h.é.m một d.a.o vẫn còn ngơ ngác, tên hàng giả: “......”

Mẹ kiếp thông tin cập nhật cũng kịp thời .

Ngô Thu Thu xách d.a.o lên xoẹt xoẹt bồi thêm mấy nhát.

Trực tiếp c.h.é.m c.h.ế.t đối phương.

nơi là giả, c.h.é.m cũng thật, c.h.é.m c.h.ế.t ở đây, thế giới thực cùng lắm cũng chỉ yếu vài ngày thôi.

Sau khi c.h.é.m c.h.ế.t tên , Ngô Thu Thu cuối cùng cũng tìm thấy ch.ó cảnh sát Dư Cố đang hôn mê ở góc tường.

Bị Ngô Thu Thu gõ hai cái, Dư Cố tỉnh .

“Xảy chuyện gì thế?” Anh sờ sờ gáy, cảm thấy đau.

Ngô Thu Thu chằm chằm Dư Cố, đột nhiên gập cả , cuối cùng xổm xuống đất vẫn còn .

“Em cái gì?” Dư Cố mặt đầy ngơ ngác.

“Không gì, chỉ là thấy buồn thôi, giáo quan Dư ch.ó cảnh sát.”

Ngô Thu Thu ôm bụng.

Nhớ tới tên giả mạo Dư Cố vẻ thâm tình là .

“Đồng chí Ngô Thu Thu, xin hãy nghiêm túc một chút.”

Chó cảnh sát dựng mày, trầm giọng .

Ngô Thu Thu chớp chớp mắt: “Cái vị đúng đấy.”

“Được cảnh sát trưởng Chase.”

Dư Cố sờ sờ mặt ch.ó của : “Em bớt xem Paw Patrol .”

Ngô Thu Thu dậy hắng giọng: “Biết , thôi.”

Về đến dãy nhà cô ở, Gà Trống vẫn trói gô, lúc tỉnh, đang giãy giụa cởi dây trói.

Bất thình lình Ngô Thu Thu .

“Em gái thỏ, cô cái gì thế? Tại trói ?”

Anh Gà Trống hỏi.

“Đừng giả vờ nữa, rời khỏi đây.”

Ngô Thu Thu thẳng vấn đề.

Trong đôi mắt nhỏ tí của Gà Trống, cũng đang nghĩ gì.

“Cô cái gì? Rời khỏi đây, hiểu nhỉ?”

“Ông là nhà họ La thì đừng giả vờ nữa, tìm , , rời khỏi đây.”

Ngô Thu Thu mặt Gà Trống, từ cao xuống.

Anh Gà Trống: “Nghe hiểu.”

Ngô Thu Thu cúi đầu tìm kiếm: “Gạch của ?”

“Ấy từ từ!” Anh Gà Trống vội vàng ngăn Ngô Thu Thu , : “Vào đây , cô g.i.ế.c , cũng .”

“Nói là giữ ông cũng vô dụng ?”

Ngô Thu Thu tìm gạch nữa, giơ thanh đao bốn mươi mét của lên.

Sự đe dọa trắng trợn.

Hàn quang lóa mắt Gà Trống.

“Cô g.i.ế.c , cô càng khỏi đây .”

Giọng run.

Hắn cũng đang đe dọa Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu: “Vậy ông , rời khỏi.”

Anh Gà Trống: “ sẽ cho cô .”

Ngô Thu Thu: “Vậy g.i.ế.c ông.”

Anh Gà Trống: “G.i.ế.c cô càng .”

Ngô Thu Thu: “......”

Được , chơi thế ?

“Hàn tướng quân, Hàn tướng quân, Hàn tướng quân, ?”

Ngô Thu Thu gọi với trung.

Hàn tướng quân?

Anh Gà Trống nghi hoặc, ở đây còn khác?

Dư Cố chớp chớp mắt ch.ó.

Anh dường như Ngô Thu Thu gọi ai .

Không ngờ vị theo Ngô Thu Thu đến tận đây.

Không thể tin nổi.

“Ngô Thu Thu, cô đang gọi hồn đấy ?”

Một đoàn bóng đen dần vặn vẹo thành hình , lộ dáng vẻ của Hàn Uẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-224-khong-ho-la-chau-gai-cua-ly-mo-nhu.html.]

Anh day day trán.

“A, sự miêu tả chính xác.” Ngô Thu Thu híp híp mắt.

“Mày là ai?”

Anh Gà Trống thét lên hỏi, sợ đến mức gáy cả tiếng gà.

Hàn Uẩn nhíu mày: “Ồn ào.”

Bóng đen lóe lên, cổ Gà Trống vặn gãy.

là một câu thừa thãi cũng .

“Đi thôi, chúng thể rời .” Ngô Thu Thu bước lên, híp mắt.

Hàn Uẩn thể trực tiếp đưa họ , cô cũng cần tốn công nữa.

Hàn Uẩn ánh mắt lướt qua mặt Dư Cố, khẽ gật đầu.

Dư Cố bước lên một bước: “Hân hạnh, Hàn tướng quân.”

Lần vụ thôn họ Ngô, hữu ý vô tình cũng tra cứu tư liệu về vị .

Chỉ năm xưa một trận chiến biên ải, đ.á.n.h lui mười vạn quân man di, đường ban sư hồi triều đột nhiên bốc khỏi nhân gian.

Ngay cả mười vạn đại quân cũng biến mất dấu vết.

Mấy trăm năm nay đồn đoán đủ loại nguyên nhân, Hàn Uẩn tiên nhân đưa thành tiên, trở thành thổ địa thần một phương, cũng địch phục kích...

Tóm , vị thiếu niên tướng quân trong sử sách một nét b.út vô cùng đậm nét.

Lúc , đang ngay mặt.

Còn giao tình cạn với Ngô Thu Thu.

Cảm giác , vô cùng vi diệu.

“Đi thôi.”

Hàn Uẩn .

Thế giới rối bóng mà nhà họ La lấy tự hào, trong mắt dường như cũng chỉ .

Anh hai bước, , Ngô Thu Thu: “Cô .”

“Ồ.”

Ngô Thu Thu ngoan ngoãn phía .

Hàn Uẩn cố ý lùi hai bước, cùng Dư Cố.

Thực họ đầu gặp mặt.

Ngô Thu Thu đầu một cái, họ dường như đang bàn luận gì đó.

chẳng thấy chút gì.

Mấy cứ dọc theo màn sương mù.

Cho đến khi trong sương mù dày đặc, giơ tay thấy năm ngón.

Một bàn tay lạnh nắm lấy Ngô Thu Thu: “Theo sát.”

“Ừm!”

Cô an tâm để bàn tay đó nắm lấy về phía .

Không bao lâu, tầm mắt đột nhiên sáng lên.

Rồi tối sầm.

Sau khi khôi phục tầm , cô vẫn sân khấu kịch của nhà họ La.

Chỉ một cô, Dư Cố và Hàn Uẩn ở đó.

Hồn của Dư Cố thì Ngô Thu Thu lo, Hàn Uẩn ở đó .

Hàn Uẩn xuất hiện mặt khác Ngô Thu Thu cũng thể hiểu, đời thứ khó đoán nhất chính là lòng .

Sự tồn tại của Hàn Uẩn, lẽ sẽ thu hút một nghệ nhân thủ công mạnh mẽ, như nhà họ La mang dã tâm xa , chừng sẽ gì đó với Hàn Uẩn.

Mặc dù Hàn Uẩn mạnh, nhưng nghệ nhân thủ công, hoặc những phương sĩ truyền thừa cũng thể khinh thường.

Một khi phát hiện sự tồn tại của Hàn Uẩn, Ngô Thu Thu thể xác định sẽ xảy chuyện gì.

Bà lão xe lăn ủ rũ cúi đầu.

Đôi mắt tam giác liếc xéo lên Ngô Thu Thu: “Sao mày ?”

Không thể nào!

Bao nhiêu năm nay, căn bản ai xông khỏi thế giới trong bóng mà nhà họ La dốc sức bao đời tạo .

Thật thật giả giả, hư hư thực thực.

Đó là một thế giới c.h.ế.t, tất cả những hồn phách bắt , cuối cùng đều sẽ lạc lối.

Một ngày hai ngày, họ sẽ nhớ phận của .

Một tháng hai tháng thì ?

Nước ấm nấu ếch.

Ý chí kiên cường đến , cuối cùng cũng sẽ trở thành một thành viên trong đó, trở thành thứ tùy ý nắn bóp.

Ngô Thu Thu thế mà thể .

Không thể nào!

Rốt cuộc là chuyện gì?

Thế giới trong bóng phá, bà như chiên qua dầu một lượt .

Ngô Thu Thu , tấm màn da nứt từ giữa, lập tức giống như mạng nhện, răng rắc răng rắc, tứ phân ngũ liệt, ầm ầm sụp đổ...

Phía mấy ông lão bà lão, tất cả đều sắc mặt trắng bệch, tròng mắt lật lên, bộ dạng hồn phách bất .

Rối bóng trong tay họ điều khiển, lúc thế mà bộ đều gãy từ phần đầu.

Rối bóng thông thường, đều bằng da dê, da lợn hoặc da bò.

Rối bóng nhà họ La, thì gần như đều là da .

Trước đó , điều kiện chế tác rối da hà khắc, hạn sử dụng còn ngắn, cho nên nhà họ La chắc là vẫn luôn dùng da để thí nghiệm.

Thậm chí táng tận lương tâm đến mức da của La Hi cũng tha.

Chẳng lẽ họ thực sự nuôi một con rối bóng ý chí của riêng ?

“Khụ khụ khụ khụ......”

Dưới đài, bà lão mười ngón tay cắm kim ho dữ dội.

Cái dáng vẻ run rẩy đó, Ngô Thu Thu còn nghi bà sẽ ho cả phổi ngoài.

Ho một lúc lâu, bà lão nhà họ La mới ngước đôi mắt âm trầm lên, bên trong ánh lên tia sáng phức tạp nham hiểm.

: “Không hổ là cháu gái của Lý Mộ Nhu, năm xưa, khi đầu gặp bà , bà cũng chỉ là một con nhóc mười tám mười chín tuổi.”

“Thoáng cái thế mà bốn mươi năm trôi qua .”

 

 

Loading...