Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 223: Phàm Sở Hữu Tướng, Giai Thị Hư Vọng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:35
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu bọn họ mọc đầu động vật, Ngô Thu Thu sẽ kinh ngạc đến thế.
Đằng mọc đầu .
Vậy thì... nhà họ La yên .
Có lẽ họ ngờ Ngô Thu Thu gặp Dư Cố nhanh như .
, Hàn Uẩn đây như chơi, nhà họ La phát hiện ?
“Nấp lưng em.”
Ngô Thu Thu đẩy Dư Cố lưng, chắn ở phía nhất.
Chỉ là ngoài dự đoán, những hề để ý đến Ngô Thu Thu và Dư Cố, cứ thế đờ đẫn qua hai .
Giống như Ngô Thu Thu và Dư Cố đều tồn tại.
Khi đội ngũ qua, Ngô Thu Thu còn ngửi thấy mùi thối rữa thoang thoảng.
Cô ngẩng đầu , phát hiện gáy những thế mà còn một khuôn mặt động vật.
Trước là mặt , là mặt thú, theo tiếng nhạc đám cưới từ từ xa.
Mắt động vật còn đang chảy nước mắt, ướt đẫm bộ quần áo trắng.
Mặc áo tang đám cưới.
Ngày đại hỷ lệ đẫm vạt áo.
Có chút thú vị.
Ánh mắt Ngô Thu Thu lóe lên, kéo Dư Cố: “Đi.”
“Đi ?”
“Em trói một nhà họ La, xem hỏi cách rời khỏi đây .”
Cô kéo Dư Cố con đường sương mù dày đặc.
“Cheng!”
Phía màn sương, vô cùng đột ngột chiếu vô ánh đèn ch.ói mắt.
Đủ các loại màu sắc, giống như ánh đèn sân khấu, lấp lánh, khiến tất cả những thứ giống như một vở kịch sân khấu hoang đường.
Ngô Thu Thu bao phủ trong vòng tròn ánh sáng.
Dường như là nhân vật chính của vở kịch .
Vòng sáng di chuyển theo bước chân cô.
Những ánh đèn bảy màu phân phương hướng, liên tục lắc lư mặt cô.
Ngô Thu Thu gần như theo bản năng giơ tay che ánh sáng.
Ánh đèn và sương mù đan xen , phía dường như là từng đôi mắt đang trộm, đang xem kịch .
Vừa đội ngũ đón dâu , từ trong sương mù tới, mà , mặt động vật đang ở phía , mặt đang ở phía .
Hơn nữa, ống quần trắng của họ m.á.u tươi nhuộm thành màu đỏ.
Chân loại giày vải đế ngàn lớp kiểu cũ, mỗi bước , đều để một dấu chân m.á.u.
Kiệu hoa vốn khiêng, lúc biến thành quan tài đen kịt, bên quan tài treo hoa lớn đỏ rực, tươi thắm vô cùng.
Màu đen cực độ và màu đỏ cực độ, ánh đèn rực rỡ, trong tiếng nhạc đám cưới rợn , đan xen thành bức tranh quái đản.
Mà chú rể đeo hoa đỏ đó, biến thành cô dâu ôm một con gà trống.
Cô dâu là một cái đầu hồ ly đang , phía gáy là khuôn mặt phụ nữ trắng bệch.
Họ thẳng về phía Ngô Thu Thu, vẫn một lời.
Vệt nước dài rỉ từ quan tài, chảy đầy đất.
“Ngô Thu Thu.”
“Ngô Thu Thu.”
Cô dâu đầu hồ ly mở miệng.
Giọng phiêu miểu mang theo tiếng vang, cô gọi tên Ngô Thu Thu hết đến khác.
Trong cơn hoảng hốt, cô dâu hồ ly nắm lấy tay Ngô Thu Thu, di chuyển trong vòng sáng sân khấu.
Khuôn mặt lúc thì là hồ ly đang , lúc thì là phụ nữ t.h.ả.m đạm.
Ánh đèn mắt hoa lên .
Cô ôm con gà trống, ở đầu hàng, theo đội ngũ đón dâu về phía .
Nước rỉ từ quan tài ướt đẫm hai chân, bên trong lắc lư, một bàn tay vươn , đẩy nắp, từ khe hở lộ một đôi mắt, si mê Ngô Thu Thu.
Đội ngũ xô đẩy Ngô Thu Thu về phía .
Con gà trống trong lòng im thin thít, hai chân trói c.h.ặ.t.
Cô như kiểm soát , hai chân như thứ gì đó kéo , theo đội ngũ về phía màn sương...
“Giáo quan Dư?”
Cô dâu hồ ly biến mất, Dư Cố cũng biến mất.
Trên cả sân khấu chỉ còn một Ngô Thu Thu, những ánh đèn bảy màu lắc lư ngừng, khiến Ngô Thu Thu mở nổi mắt.
Cô chỉ thấy hai chân đang rỉ m.á.u từng chút một.
Con mắt gà trống chuyển động từng chút một, chằm chằm cô.
Trong quan tài dường như truyền một tràng tiếng rợn .
Những con vật đang phát tiếng nức nở, gõ chiêng đ.á.n.h trống.
Không khí bi thương và vui sướng hòa quyện .
Tiến lên... tiến lên...
Ngô Thu Thu dừng .
ngay khi cô dừng , lòng bàn chân đau như khoan tim.
Giống như vô con sâu chui từ lòng bàn chân cơ thể, c.ắ.n xé m.á.u thịt cô.
Máu tươi nhớp nháp ngừng trào , m.á.u thịt và xương da đang lở loét, mục nát.
Cả bắp chân trong nháy mắt thủng lỗ chỗ.
Chỉ về phía , nỗi đau đó mới giảm bớt vài phần.
Không nghi ngờ gì nữa, cuối cùng cô sẽ biến thành một tấm da.
Máu thịt da sẽ biến thành mủ chảy .
Cô bóp cổ con gà trống, tiếng phát trong quan tài im bặt, giống như cũng bóp cổ.
Đầu những con vật đó xoay một cái, mặt hướng về phía , nhưng lắc lư đầu như con lật đật.
Mặt của chúng ha hả, đầu động vật phía đồng thanh lóc.
Những âm thanh ch.ói tai đan xen , xông thẳng não, đ.â.m thủng màng nhĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-223-pham-so-huu-tuong-giai-thi-hu-vong.html.]
Từng dòng chất lỏng ẩm ướt chảy từ tai.
“Đủ !”
Ngô Thu Thu hét lớn một tiếng, tay nhịn dùng sức, vặn gãy cổ con gà trống.
Yên tĩnh .
Ánh đèn và âm thanh đồng loạt dừng .
Đèn bảy màu biến mất hết, chỉ còn vòng sáng trắng bao phủ Ngô Thu Thu bên trong.
Hai chân cô cũng thối rữa, đội ngũ đón dâu dừng mặt cô, cô dâu treo nụ cách đó xa.
Còn con gà đó...
Lông gà bay đầy đất, Ngô Thu Thu còn xách cái đầu gà trống.
Máu tươi nhỏ tí tách.
Ngoài , bốn phía tối đen như mực.
Cô thấy gì cả.
Cô gạt phía , ngón tay chạm , họ liền biến thành một đống cát bùn...
Dần dần, cô thấy ngón tay cũng đang đen từng chút một.
Cô, cũng sắp biến thành cát bùn .
Cát bùn đất từ từ ngọ nguậy, hình thành từng khuôn mặt xa lạ.
Nhe răng trợn mắt với Ngô Thu Thu.
“Từ bỏ .”
“Đừng giãy giụa nữa.”
“Gia nhập với chúng .”
Tiếp đó trong miệng những khuôn mặt cát bùn niệm một đoạn tiếng địa phương mà Ngô Thu Thu hiểu.
Giống như tụng kinh, giống như thầy cúng phép.
Mỗi khi niệm một câu, một tiếng chiêng chấn động điếc tai.
Tiếng chiêng dường như vang lên trong đầu, mỗi tiếng rơi xuống, đầu óc Ngô Thu Thu như khuấy đảo, một đống hồ nhão.
Tiếng tụng kinh bằng tiếng địa phương vẫn tiếp tục.
Khuôn mặt cát bùn vẫn quỷ dị.
Ngô Thu Thu giơ chân giẫm lên một khuôn mặt.
cát thế mà ngập qua mu bàn chân, khuôn mặt xuất hiện mu bàn chân cô.
Trên chân cũng bắt đầu ngứa ngáy, giống như nứt từng cái miệng.
Trên tay, lưng, n.g.ự.c, vai, từ lúc nào đều mọc những cái miệng, ngay cả mặt cô cũng ngoại lệ.
Những cái miệng mặt ở khắp nơi đó, đồng thanh dùng tiếng địa phương niệm đoạn kinh văn quỷ dị .
Che rợp đất trời, bốn phương tám hướng, từ bên tai, đến trong đầu, xua .
Hoàn khiến phát điên.
Trong từng cái miệng đó, thậm chí còn một cái lưỡi đỏ lòm đang ngọ nguậy.
Ngô Thu Thu đưa tay cạy cái miệng mu bàn tay, cái miệng đó thế mà c.ắ.n một cái ngón tay cô.
“Ha ha ha ha ha.” Nó phát tiếng ch.ói tai.
Cơn đau dữ dội khiến ý thức Ngô Thu Thu thoáng chốc khôi phục sự tỉnh táo.
Cơ hội dùng Vạn Hồn Linh dùng xe taxi .
Cô tìm sơ hở để thoát .
Nếu sẽ rơi bẫy của nhà họ La, lạc lối trong ảo ảnh kinh hoàng.
Những cái miệng mọc , phản ứng đầu tiên của Ngô Thu Thu sợ hãi, mà là buồn nôn.
Nếu cô biến thành quái vật mọc đầy miệng khắp , cô thà c.h.ế.t còn hơn.
Cô cố tình đoạn kinh văn quỷ dị , nhưng kinh văn vẫn cứ len lỏi trong đầu.
Hai mắt Ngô Thu Thu trở nên đỏ.
Bình tĩnh.
Hít sâu.
Cô vạch áo vai .
Hai mắt trở nên trong trẻo, bên môi cũng một nụ .
Nhà họ La tưởng ảo cảnh thiên y vô phùng.
trăm mật một sơ.
Đài sen vai cô.
Người chuyện ít càng ít.
Lúc , cô hề đài sen mà bà ngoại xăm cho.
Cho nên... là giả.
Cô nhắm mắt: “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai.”
“Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhược kiến...”
“Phàm sở hữu...”
Ngô Thu Thu lớn tiếng niệm niệm đoạn trong kinh Kim Cang.
Những tiếng tụng kinh bằng tiếng địa phương dần nhỏ , cuối cùng, thế mà biến mất.
Ngô Thu Thu mở mắt, những cái miệng quái đản đáng sợ thấy nữa, cô vẫn là cô.
Lần , cô con đường sương mù bao phủ, còn ánh đèn ch.ói mắt nữa.
Phía là đội ngũ đón dâu xa.
Khác biệt là, khuôn mặt của động vật chuyển thành mặt , lắc lư trong đêm đen, từ từ biến mất.
“Thu Thu, em thế? Anh gọi thế nào em cũng tỉnh.”
Bên cạnh, Dư Cố hai tay đỡ vai Ngô Thu Thu, vẻ mặt lo lắng.
Ngô Thu Thu lắc đầu: “Không cẩn thận mê hoặc.”
“Không là , Thu Thu, thực sự lo cho em.”
Dư Cố ôm chầm lấy Ngô Thu Thu lòng.
Ngô Thu Thu nhíu mày, ánh mắt bỗng chốc trầm xuống.