Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 222: Tìm Thấy Người Rồi!!
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:34
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người ăn trong nhà hàng dường như đều quen với cảnh .
Im lặng và tê liệt ăn ‘mỹ thực’ trong bát.
Có lẽ, nhiều trong họ quên mất cuộc sống vốn của , thản nhiên chấp nhận phận hiện tại, cũng chấp nhận quy tắc ở nơi .
Dần dần, hòa nhập một thành viên của thế giới .
“Đừng .” Anh Gà Trống nhắc nhở.
“Được.”
“Thỏ con” Anh Gà Trống đặt bát xuống: “Cái đó vẫn khuyên cô đừng mỏ khoáng, bên đó đàn ông con trai, cô một con thỏ nhỏ chẳng sức tấn công gì qua đó, dễ chịu thiệt thòi , cô cũng đào nổi.”
“Phải .” Ngô Thu Thu hề lay chuyển.
“Tại chứ?” Anh Gà Trống hỏi.
Ngô Thu Thu là tìm , chỉ : “Không bảo mới đều qua bên đó ?”
“Ha, cái đó cũng chắc.”
Anh Gà Trống gượng một tiếng.
“Vậy đưa cô .”
Ngô Thu Thu chống cằm: “Anh Gà Trống đúng là bụng ghê ha.”
Anh Gà Trống chút ngượng ngùng rung rung cái mào gà: “Ha ha, nên mà.”
Gặm xong cà rốt, Gà Trống liền đưa Ngô Thu Thu đến mỏ khoáng.
Theo lời Gà Trống, sinh tồn ở đây, thì học cách kiếm tiền.
Không tiền nửa bước khó .
Mỏ khoáng vất vả, nhưng đào nhiều nhiều.
Người mới đến thường sẽ tới mỏ khoáng kiếm tiền bán sức lao động.
Vậy thì... Dư Cố cũng khả năng sẽ ở đây.
Mỏ khoáng.
Các đầu thú việc khí thế ngất trời, cầm cuốc chim đào quặng.
Mỗi ngoài lượng cố định đào mỗi ngày, đào thêm sẽ hưởng phần trăm nhất định.
Ngoài , ở đây thế mà còn giám công.
Những tên giám công cầm roi da, mà là từng thanh d.a.o sắt, ai phân tâm chăm chỉ, liền c.h.ặ.t đ.ầ.u ngay tại chỗ.
Ngô Thu Thu đến, c.h.ặ.t đ.ầ.u, còn lăn đúng đến mặt Ngô Thu Thu, Ngô Thu Thu theo bản năng giơ chân đá bay cái đầu đó .
“Cô xem , nơi thích hợp cho con gái.” Anh Gà Trống dùng giọng điệu thấm thía .
“Cho nên, cô vẫn là đừng ở đây.”
Mấy tên giám công đột nhiên tới: “Ái chà, mới.”
“Thỏ con.”
“Còn là thỏ cái.”
Bọn chúng đều đội đủ loại đầu động vật, nhưng trong mắt ánh lên d.ụ.c vọng đặc hữu của con .
Phải rằng, đến mỏ khoáng cu li thường là đàn ông.
Cực ít phụ nữ.
Nói , một tên trong đó liền túm lấy tai thỏ của Ngô Thu Thu xách lên.
Ngô Thu Thu ngẩn .
Tai thỏ dễ bóp thế ?
Dáng vẻ vô tội càng khiến mấy tên giám công ha hả.
“Đi theo nhé thỏ con, cần em đào mỏ, tối hầu hạ là .”
Cô chớp chớp đôi mắt tròn đỏ hồng.
Móc móc trong cặp sách.
“Sao thế, còn mang quà cho các ?”
“Vâng , các đợi em lấy .”
Ngô Thu Thu ngoan ngoãn gật đầu.
Cuối cùng lôi một thanh đại đao.
“Phập!”
Chém bay đầu .
“Các thích món quà ?”
Máu tươi b.ắ.n nhuộm đỏ lông trắng của thỏ.
Trong đôi mắt vô tội ánh lên tia sáng ác liệt.
...
Biến cố , khiến tất cả đều phản ứng kịp.
“Mày, mày...” Một tên giám công khác phản ứng , c.h.ử.i ầm lên cũng giơ d.a.o lên.
Ngô Thu Thu nhanh hơn , c.h.é.m ngang lưng, tên giám công hét t.h.ả.m một tiếng ngã xuống đất lăn lộn.
Ngô Thu Thu phát hiện , ở thế giới , ác mới chỗ .
G.i.ế.c ai quản.
yếu đuối chắc chắn sẽ bắt nạt.
Cô đến tìm , định ở đây mãi, nên phản kháng nhất định phản kháng, nên ác tuyệt đối nương tay!
“Mày gì? Dám gây sự ở đây, sống nữa ?”
Tên giám công cuối cùng ở chỗ run rẩy mấy cái.
“ đến .” Ngô Thu Thu trả lời.
“Mày vác d.a.o đến, mày cái mả mày .”
Tên giám công nhịn , mở miệng c.h.ử.i tục.
Nhà ai , đến cái là xử hai cấp ?
“Mày đừng quản tao cái mả mày mả cha mày, mày cứ tao ? Giám công c.h.ế.t tao cái chức giám công ? Tao tự mang đồ nghề.”
Giọng điệu Ngô Thu Thu vô cùng ngang ngược.
“Được, thế chỗ .”
Tên giám công hề suy nghĩ, thẳng.
Vậy là Ngô Thu Thu nhầm quy tắc ở đây, chính là ai hung dữ đó quyền.
Thế giới quan sơ sài đương nhiên đến thế.
Ngô Thu Thu chân ướt chân ráo đến, thuận theo tự nhiên tiểu giám công.
Như , tìm Dư Cố cũng tương đối đơn giản hơn một chút...
Anh Gà Trống đưa tay đẩy cái cằm rớt xuống về chỗ cũ.
Mắt đảo một vòng.
“Vậy, cũng ở mỏ khoáng thì ?”
Ngô Thu Thu lạnh trong lòng, ngoài mặt hì hì.
“Được thôi, là cũng kiếm cái chức giám công mà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-222-tim-thay-nguoi-roi.html.]
“Thôi thôi, đào mỏ thôi.” Anh Gà Trống lắc đầu từ chối.
Nhà họ La đưa hồn Dư Cố đây.
Vậy thì nhà họ La nhất định Dư Cố ở .
Cái lão gà trống , chắc chắn là nhà họ La.
Hắn tưởng ở mỏ khoáng giám sát cô, thể ngăn cản cô tìm thấy Dư Cố, nhưng mà... Ngô Thu Thu quyết định lợi dụng , rời khỏi đây.
Cái gọi là tương kế tựu kế.
Ngô Thu Thu cứ thế dùng thủ đoạn bạo lực và đẫm m.á.u thành công thượng vị.
Mượn danh nghĩa thị sát, Ngô Thu Thu quan sát nhiều công nhân đào mỏ.
Muốn tìm Dư Cố giữa bao nhiêu đầu ch.ó đầu lợn đầu mèo dễ?
Cô đeo cái cặp sách đỏ thương hiệu của một vòng, hy vọng Dư Cố thể thấy.
cho đến tối, cũng ai chủ động đến tìm cô.
Thu dọn đồ đạc về thành ăn cơm, một công nhân mọc đầu ch.ó chăn cừu đột nhiên va Ngô Thu Thu một cái.
Tên giám công khác giơ thanh đại đao bốn mươi mét c.h.ử.i bới xông tới.
Ngô Thu Thu ngăn : “Không .”
“Cẩn thận chút!” Giám công chỉ ch.ó chăn cừu.
“Xin , xin .”
Chó chăn cừu xin , cùng các công nhân khác màn đêm.
Trong tầm mắt của Ngô Thu Thu, liếc thấy Gà Trống đang cách đó xa về phía .
Chậc!
Cô giả vờ như chuyện gì xảy , duỗi chân giẫm lên một viên quặng đất, những công nhân khác lượt rời .
Anh Gà Trống thấy , cũng chằm chằm bên nữa.
Ngô Thu Thu lập tức cúi nhặt viên đá lên nhét túi.
Về đến chỗ ở, lấy đá xem, bên một dòng chữ nhỏ: “Gặp ở đầu đường hàng thứ ba khu ổ chuột.”
Quả nhiên là Dư Cố!
Trong lòng Ngô Thu Thu kích động.
Dư Cố chắc hẳn là thấy cặp sách đỏ của cô, mới chủ động đến tìm cô.
Bây giờ tìm Dư Cố , chỉ cần nghĩ cách đập tan cái ảo cảnh là OK.
Ngô Thu Thu lập tức thu dọn d.a.o ngoài.
“Muộn thế còn đấy?”
Anh Gà Trống cách đó xa chào hỏi.
Ngô Thu Thu nhíu mày.
Âm hồn bất tán!
Ngay từ đầu thấy tên vấn đề .
Ánh mắt cô liếc về viên gạch ở góc tường, sáng lên.
“Anh Gà Trống, đây bảo cái .” Ngô Thu Thu vẫy vẫy tay.
Bóng dáng dần chìm bóng tối góc tường.
“Chuyện gì?” Anh Gà Trống tới, hỏi.
“Chính là...”
Ngô Thu Thu nhặt viên gạch giấu lưng: “Anh xem trong là cái gì?”
Anh Gà Trống xoay , theo hướng ngón tay Ngô Thu Thu chỉ.
Ngô Thu Thu giơ viên gạch lên, chút do dự đập thẳng gáy .
“Bốp!”
Anh Gà Trống ngã xuống.
Cô kéo về, trói , đảm bảo vạn vô nhất thất mới gặp Dư Cố.
“Khu ổ chuột hàng thứ ba...”
Ngô Thu Thu nhớ lộ trình.
Cái chốn quỷ quái đến tối đúng là như thành ma, khắp nơi đều là sương mù dày đặc rõ.
Người về phía , cứ như đ.â.m đầu biển cả khiến ngạt thở.
Sương mù ngay phía , xa gần, dường như từng đổi.
Mà màn sương dày đặc, dường như từng đôi mắt, đang chằm chằm nơi .
Ngô Thu Thu hừ lạnh.
Nhà họ La tưởng tạo thế giới , bọn họ là thần ?
Nực .
Một bàn tay túm lấy Ngô Thu Thu, kéo góc tường.
“Sao em đến đây?”
Là giọng của Dư Cố.
“Giáo quan Dư.”
Trong lòng Ngô Thu Thu thở phào nhẹ nhõm.
Dư Cố dù biến thành động vật, cũng biến thành chú ch.ó cảnh sát trai đấy chứ.
“Em đây , gần như cơ hội ngoài ? Bọn họ đang chằm chằm đấy.” Ánh mắt sắc bén của Dư Cố về phía những màn sương dày đặc.
Cho dù con gà trống theo dõi, những con mắt trong bóng tối , vẫn luôn tồn tại.
“Vậy cũng đến tìm , trai.” Ngô Thu Thu chằm chằm Dư Cố.
Trong đôi mắt đen láy của Dư Cố, thoáng qua vẻ kinh ngạc: “Em... em đều ?”
Ngô Thu Thu khổ một tiếng: “Anh về nhà, điều kiểm chứng chẳng chính là chuyện ?”
Dư Cố bỗng chốc chút luống cuống.
Anh từng nghĩ sẽ chuyện đàng hoàng với Ngô Thu Thu, ngờ Ngô Thu Thu nhắc đến .
Cái ...
Tóm , sai, đúng là trai cùng cha khác của Ngô Thu Thu.
“Không ngờ em chúng ngả bài trong tình huống .”
“Không nữa, nghĩ cách rời khỏi đây.” Ngô Thu Thu kéo Dư Cố.
lúc , một đội ngũ mặc đồ trắng đang tiếp cận.
Bọn họ gõ chiêng đ.á.n.h trống trong đêm vắng lặng, nhảy những điệu múa quỷ dị tiến gần.
Đến gần , hóa là !
Phải rằng ở đây tất cả đều là hình dáng động vật.
Người ở giữa thì mặc một bộ đồ đỏ, n.g.ự.c đeo hoa đỏ.
Nửa đêm đón dâu??