Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 219: Đạo Đức Không Rõ, Gặp Mạnh Tắc Cường

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:31
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lực đạo nặng nề hung hăng vỗ lên vai Ngô Thu Thu, gần như khiến nửa cô tê dại.

Ngô Thu Thu xoay , tung ngay một cước.

“Mụ già c.h.ế.t tiệt, cuối cùng bà cũng chịu hiện .”

Mặc dù vỗ tắt thêm một ngọn dương hỏa.

cú đá của Ngô Thu Thu cũng thực sự nện thẳng n.g.ự.c đối phương.

Vừa khi nhận dương hỏa tắt, Ngô Thu Thu đoán lưng . Chỉ là do trúng chiêu "nhất diệp chướng mục" (một chiếc lá che mắt), sự chú ý của cô dồn hết những con quái vật đáng sợ , khiến cô thấy thứ gì khác.

Khoảnh khắc cô thắp dương hỏa, đối phương chắc chắn sẽ tay dập tắt.

, Ngô Thu Thu cố tình giả vờ như gì, thắp lửa.

Quả nhiên, đối phương tưởng cô vẫn đang trong trạng thái che mắt, chút kiêng dè mà tay.

Chỉ là cái mụ già , tay thì tay, vỗ mạnh như thế, thì cũng đừng trách cô kính lão đắc thọ.

Một cước đạp tới, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.

Ngô Thu Thu xoa bãi vai, về phía đối phương.

Hóa là một bà lão xe lăn.

Bà lão ít nhất cũng tám, chín mươi tuổi, tóc bạc phơ, đỉnh đầu gần như hói sạch, cả khuôn mặt giống như vỏ cây già khô khốc, lỏng lẻo treo khung xương.

Bọng mắt lớn, xệ xuống tận gò má teo tóp, bên đầy những đốm đồi mồi đen nâu. Những nếp nhăn hằn sâu như rãnh mương, ánh mắt âm trầm của bà , khuôn mặt vốn càng lộ rõ vẻ hung ác.

Bà lão xe lăn, mười đầu ngón tay thế mà đều cắm một cây kim thêu.

Mỗi cây kim đ.â.m sâu trong móng tay đến một nửa...

Nhìn thôi thấy đau thấu tim gan.

Thế nhưng lão quái vật dường như hề cảm thấy đau đớn, chỉ dùng ánh mắt âm độc chằm chằm Ngô Thu Thu.

mặc một chiếc áo vải bông màu xanh đen, bên thêu hình rồng phượng trình tường bằng chỉ vàng. Dưới ống quần nhung tăm là trống rỗng. Cổ áo che kín mít cả vùng cổ.

Thoạt , giống như dùng móc áo treo quần áo lên, đặt một cái đầu lâu già nua lên .

Cảm giác quỷ dị vô cùng.

“Người nhà mày dạy mày kính lão đắc thọ ?”

Bà lão Ngô Thu Thu đạp một cước đau thấu lục phủ ngũ tạng, bà Ngô Thu Thu với vẻ bất thiện, giọng cất lên cực kỳ khó .

“Có dạy.” Ngô Thu Thu xoa vai, thành thật trả lời, ánh mắt liếc về phía cửa nơi những con quái vật vẫn đang lén lút tiếp cận.

Giây tiếp theo, Ngô Thu Thu lạnh: “ bà tính là cái thá gì hả, đồ già khú?”

Cũng cần lúc nào cũng đối đãi bằng lễ nghĩa với .

“Đồ ranh con giáo d.ụ.c, tố chất, đáng xé rách miệng, lột da , thành một con rối bóng mỹ, khà khà khà khà.”

Bà lão vươn cổ về phía , nhe cái miệng móm mém răng dọa nạt, đôi mắt già nua đục ngầu híp thành một đường chỉ.

, tố chất rõ, gặp mạnh tắc cường.”

Ngô Thu Thu b.úng móng tay một cái.

Bạn với cô, cô sẽ .

Bạn mạng cô, cô sẽ lấy bán kính là tổ tiên bạn, bức xạ đến mười tám đời tông ti họ hàng nhà bạn.

“Hừ, hừ hừ hừ, để bà nội đây dạy dỗ mày cho , thế nào gọi là kính lão đắc thọ.”

Lão quái vật lạnh.

“Cheng!”

Tiếng chiêng đồng vang lên.

Tiếp đó là tiếng kèn sona, đàn tứ hồ...

Sau tấm màn da đột nhiên sáng đèn.

Phía , bóng của vài con rối da hiện .

Ngô Thu Thu thấy sân khấu, từ lúc nào một đội ngũ thổi kèn đ.á.n.h đàn đó.

Họ đội loại mũ tròn của nhiều năm về , mặc áo dài vạt tròn. Mặt bôi phấn trắng bệch, giữa má tô hai đốm hồng lòe loẹt, môi tô son đỏ ch.ót.

Trước tấm màn trắng, tạo nên một loại mỹ cảm quỷ dị.

Khi tiếng nhạc nổi lên, họ đồng loạt sang Ngô Thu Thu một cái đầy cố ý, lập tức .

Giống như kịch rối bao tải.

Họ đều như những con rối thao túng.

Cái bóng rối đầu tiên là một thanh niên, trong gió tuyết, quấn c.h.ặ.t lấy quần áo.

Cái bóng rối thứ hai, vẫn là thanh niên đó, tứ phía tấm màn da, lời hát, đang gì.

Giống như thể thoát .

Dư Cố!

Ngô Thu Thu nhận , đó là Dư Cố.

Trên tấm màn da, đột nhiên xuất hiện nhiều bóng đen ma quỷ, chúng vây quanh thanh niên .

Tiếng nhạc cụ đột nhiên dồn dập, kéo theo bầu khí căng thẳng.

Những bóng đen đang c.ắ.n xé thanh niên.

“Anh đang ở ?”

Ngô Thu Thu dùng d.a.o chỉ bà lão.

“Trong bóng rối.”

Bà lão trả lời.

Rất rõ ràng, Dư Cố nhiếp hồn.

Người thanh niên trong bóng rối đang giam giữ linh hồn của Dư Cố.

Dưới đài, những chiếc ghế đẩu nhỏ thế mà chật kín .

Bọn họ ai nấy đều vô cảm, thờ ơ với môi trường xung quanh, khuôn mặt mỗi đều trắng bệch đến dọa .

Vở kịch là diễn cho ma xem.

“Rối bóng chúng tao diễn cho xem, cũng loại kịch ma hát cho quỷ .”

“Mày cứu nó? Mày dám mặt bao nhiêu âm vật , phá hỏng hứng thú của chúng nó ?”

Những âm vật đang xem say sưa.

Nếu Ngô Thu Thu lúc phá hoại vở kịch ma, chắc chắn sẽ chọc giận những vong linh .

Nhiều âm vật như quấn lấy, dễ đối phó chút nào.

Trừ khi tiêu diệt bộ một , nếu chúng sẽ bám theo cô mãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-219-dao-duc-khong-ro-gap-manh-tac-cuong.html.]

Có khi vệ sinh cũng chằm chằm qua khe cửa...

Hơn nữa, nếu cần thiết thì nên tận diệt.

Chừa đường lui cho âm vật cũng là chừa đường lui cho chính , gọi là tích âm đức.

Những kẻ đang xem kịch đàng hoàng, Ngô Thu Thu chủ động trêu chọc, thì là ở Ngô Thu Thu.

bà lão tính sai một điểm.

Ngô Thu Thu tuy tuổi còn nhỏ, nhưng kinh nghiệm giao thiệp với âm vật thì ít chút nào.

Nếu tưởng cô là một con gà mờ mà dễ dàng nắn bóp, chỉ thể bà lão vẫn còn quá non... , quá già .

Cô lạnh lùng liếc bà lão một cái, thu d.a.o , thẳng về phía sân khấu kịch.

Nụ quỷ dị mặt bà lão càng mở rộng, Ngô Thu Thu tự tìm đường c.h.ế.t.

Dường như thấy kết cục thê t.h.ả.m của Ngô Thu Thu.

Vào cửa nhà họ La, lột một lớp da, Ngô Thu Thu đừng hòng rời .

Vẫn là quá trẻ non .

Tưởng rằng một bầu m.á.u nóng là thể xông thế gia rối bóng của bà .

Bà lão chút vô vị nhắm mắt .

Giây tiếp theo, bà đột ngột mở mắt trừng trừng.

Bên , Ngô Thu Thu bắt đầu rao hàng.

“Nào nào nào, hương nến tiền giấy kẹo mút đây.”

“Tặng miễn phí, tặng miễn phí đây.”

“Ông bác bên thu chân chút nào.”

Bà lão: “......”

Còn thể... như ?

Đống vàng thoi tiền giấy , Ngô Thu Thu rải như cần mạng, hương nến thì lôi từng bó từng bó để phát.

Ngay cả nhiều kẹo mút giấy cũng móc từ trong miệng .

Những âm vật vốn dĩ vì sự tiếp cận của Ngô Thu Thu mà cảm thấy , định tỏ vẻ bất thiện, nay lập tức thu ánh mắt hung dữ, thèm thuồng chằm chằm đồ cúng trong tay Ngô Thu Thu.

Ngay cả vở kịch ma sân khấu dường như cũng còn sức hấp dẫn lớn đến thế nữa.

Lần nhập hàng đúng là nhập đúng , Ngô Thu Thu thầm nghĩ.

Vừa đưa hương nến cho những âm vật đang chìa tay , cô như chốn , trực tiếp vượt qua đám âm vật , đến sân khấu kịch.

Thừa dịp sự chú ý của đám âm vật ở đây, Ngô Thu Thu nhảy phắt lên.

Quan sát rối bóng ở cự ly gần, mí mắt cô đột nhiên giật một cái.

Xuất hiện hình bóng rối của chính cô.

Trước đây cô từng suy nghĩ, khi rối da nhiếp hồn thì đối mặt như thế nào.

Vừa ý định phản kháng, một đôi tay đỏ lòm từ hai bên tai lặng lẽ vươn .

Xúc cảm lạnh lẽo, nhớp nháp khiến kinh hãi.

Lưng Ngô Thu Thu dựng lông tơ, cứng đờ.

Đôi tay đó ôm lấy mặt cô, ngón trỏ vươn về phía , cố định c.h.ặ.t đ.ầ.u cô bắt tấm màn da.

Nhãn cầu chỉ cần chuyển động, bàn tay với những móng tay dài ngoằng liền chọc tới.

Thậm chí thể cảm nhận cảm giác móng tay lạnh lẽo chạm tròng mắt.

Chỉ cần một cái, là thể chọc nổ tròng mắt.

Ngón út móc hốc mắt, tuyệt đối cho Ngô Thu Thu đầu.

Ngô Thu Thu cảm thấy hốc mắt đang chảy m.á.u.

sợ.

Bởi vì , Ngô Thu Thu căn bản định kháng cự.

Cô chính là tìm Dư Cố.

Không hang cọp bắt cọp con?

Khi cô cố ý chằm chằm rối bóng, cô cảm nhận rõ ràng đầu óc bắt đầu hỗn độn.

Giống như khuấy thành một đống hồ nhão.

Hình ảnh mắt chồng chéo, dần dần rõ thứ gì nữa.

Tất cả đều trở nên mơ hồ.

Cho đến khi cảm giác ch.óng mặt đó biến mất.

Cô mở mắt nữa.

Trước mắt là một hàng dài dằng dặc.

Mỗi chân đều đeo xiềng xích.

Bốn phía đều là sương mù dày đặc, đất là vô côn trùng độc hại.

Ngô Thu Thu trái , đang xếp hàng ở giữa, đều là những con... súc sinh mặt vô cảm.

Gà, vịt, lợn, ch.ó, mèo.

Thân , đầu thú.

Ngô Thu Thu đưa tay sờ lên đầu .

Thỏ?

Nơi , là thế giới trong vở kịch rối bóng của nhà họ La ?

Phải là, trí tưởng tượng cũng phong phú thật.

Vươn đầu về phía , ở nơi xa nhất, là hai cánh cửa cao chọc trời.

Trên cửa dán từng đốt từng đốt xương sống .

Ở giữa là từng chồng đầu , lưỡi thè dài thượt.

Trên tấm biển treo cửa ba chữ lớn.

“Quỷ Môn Quan!”

Khá cho một cái Quỷ Môn Quan.

Nhà họ La thật sự coi là Diêm La thể thao túng sinh t.ử .

 

 

Loading...