Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 217: Võ Trang Tận Răng, Cạm Bẫy Vô Hình

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Kétttt—”

Tiếng phanh xe quen thuộc, ch.ói tai.

Ngô Thu Thu một nữa tỉnh .

Cô vẫn ở trong xe, tài xế chuẩn xuống xe.

Ngô Thu Thu lấy điện thoại xem, vẫn là thời điểm cô lên xe.

hai lời, dùng d.a.o rạch một đường lòng bàn tay.

Không đau.

Nơi , vẫn là trong mơ.

Giấc mơ chồng chất giấc mơ.

Nếu xác định là mơ, tìm cách tỉnh từ trong mơ.

Phải rằng, giấc mơ càng nhiều tầng, càng hao tổn tinh lực của con .

Những từng bóng đè hoặc mơ nhiều tầng đều , chỉ khó tỉnh , mà tỉnh cũng vô cùng mệt mỏi.

Rõ ràng ngủ lâu, còn mệt hơn cả ngủ.

Ngô Thu Thu lãng phí thời gian trong mơ.

Cô giơ tay lên, quả quyết dùng một cơ hội rung chuông quý giá.

Đây là cách nhanh nhất.

Tiếng chuông trong trẻo mang một cảm giác thoải mái.

Ngô Thu Thu cuối cùng mở mắt .

Cô vẫn ở trong xe, nhưng cô chắc chắn là đang ở trong hiện thực.

Chiếc xe mới rời khỏi bến xe.

Tài xế : “ đưa cô đường vòng, con đường hôm nay đưa tang, cô xem ven đường còn chậu lửa.”

Ngô Thu Thu ngoài xe, quả nhiên, một chậu lửa, giấy bên trong cháy hết, tro bay một ít.

“Được.”

Ngô Thu Thu gật đầu.

Xa xa, cô dường như thấy một bà lão ở ngã ba đường, nhúc nhích.

Chẳng lẽ chính là bà lão trong mơ?

“Meo~”

Một con mèo đen từ phía lao , dọa tài xế một phen.

Ông c.h.ử.i bới tiếp tục .

Ngô Thu Thu thấy con mèo đen đ.â.m c.h.ế.t, xác nó giữa đường.

Bà lão, mèo đen, đều xuất hiện.

Dường như những thứ xuất hiện trong mơ, hiện thực cũng đang từ từ tái hiện, nhưng tình tiết giống .

Ven đường, một cô gái ôm b.úp bê vẫy xe.

Tài xế vẫy tay: “Có , chở khách nhờ.”

Nói xong, phóng xe qua.

Ngô Thu Thu cô gái, mái tóc dài che khuất mặt, thấy rõ sắc mặt.

Cô bé cũng xuất hiện.

“Đến , mười lăm đồng.”

Chiếc xe vượt qua từng ngôi nhà cổ, cuối cùng dừng một ngôi nhà treo biển hiệu.

Ngô Thu Thu trả tiền xuống xe.

Trên biển hiệu ‘Quán Trải Nghiệm Bóng Da Nhà Họ La’.

Mái hiên

… hai bên treo đèn l.ồ.ng điện t.ử màu đỏ.

Cánh cửa gỗ cổ điển đóng , đó là hai vòng cửa hình sư t.ử.

Hai bên ngôi nhà cổ, hai bóng sừng sững.

Ngô Thu Thu đến gần mới thấy, đó chỉ là hai bức tượng đất nung.

Một bức sơn màu xanh lam, một bức sơn màu đỏ.

Trên mặt đều là má hồng khoa trương, miệng cũng đỏ rực.

Tượng đất nung màu đỏ ôm một con cá, tượng đất nung màu xanh lam lòng bàn tay dựng một con rối bóng.

Thời gian còn sớm, đóng cửa, nhưng Ngô Thu Thu đến, cửa tự động mở hai bên.

Khe hở đó đủ cho một qua, dường như là cố ý chuẩn cho cô.

Ngô Thu Thu khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh.

Lập tức mở điện thoại, gửi chia sẻ vị trí cho Tề Tịnh.

“Thứ hai nếu tớ về trường, lập tức báo cảnh sát.”

Tề Tịnh lập tức trả lời ‘Cẩn thận.’

Và chia sẻ địa điểm Ngô Thu Thu gửi lên mạng.

Sau đó Ngô Thu Thu bật camera lên, nhét túi bên hông của cặp sách.

Nhà họ La các cũng chứ?

việc thể để dấu vết chứ?

Trong xã hội hiện đại phát triển nhanh ch.óng, dù các trốn ở cái thị trấn xa xôi hẻo lánh , cũng đừng tưởng thể càn.

Luôn Ngô Thu Thu mê tín.

Cô là tin khoa học nhất, còn tuân thủ pháp luật.

Bất kể nhà họ La gì, tiên cứ bằng chứng.

Quay thì gửi thẳng đến cục công an, thì ghi âm.

Trừ khi cô c.h.ế.t, nếu ít nhiều cũng thể để chút bằng chứng.

c.h.ế.t thật, Tề Tịnh chính là hậu phương của cô.

Lý do cô báo cảnh sát ngay, là vì thứ đều tìm bằng chứng, một thứ siêu nhiên thể giải thích rõ ràng.

Vậy nên cô đến một chuyến, tiên phong, tìm nơi Dư Cố đang ở.

Ha ha, hại đền mạng, nhà Thanh sớm mất .

Muốn lột da cô, tiên nhà giam lột một lớp da .

Tiếp đó, Ngô Thu Thu cũng vội .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-217-vo-trang-tan-rang-cam-bay-vo-hinh.html.]

Cô lôi củ cải già trong cặp sách

Cắn một miếng.

“Ừm, khô quắt , mua .”

Cô lẩm bẩm vài tiếng, cắm nhang củ cải đốt lên, đặt ở bên trái cửa nhà cổ, xổm xuống chờ một lát.

Khói nhang lượn lờ bay lên.

Không ba dài hai ngắn.

Ít nhất chuyến , nguy hiểm như tưởng tượng.

Ngô Thu Thu vẫn .

lấy sợi chỉ đỏ, quấn quanh vòng cửa mấy vòng, thả một đoạn dài, buộc eo .

Nếu xảy chuyện, còn thể theo sợi chỉ đỏ ngoài.

Làm xong những việc , Ngô Thu Thu vẫn cảm thấy yên tâm.

Lại nhét một đồng tiền hoàng lăng chân trái, đè lên mu bàn chân, như lát nữa lỡ bóng da nhiếp hồn, đồng tiền trấn hồn, cô sẽ dễ câu hồn.

Suy nghĩ một chút, cô cho miệng một đồng nữa.

Và dán một đống bùa vàng quanh eo thành một vòng tròn, giống như chiếc váy cỏ Hawaii .

Trực tiếp vũ trang đến tận răng.

Những giấy nhỏ cũng thả khỏi ngôi nhà giấy.

Thấy bộ dạng của cô, đều cảm thấy kỳ lạ.

Ngô Thu Thu từ lúc nào nghiêm túc như ?

Nhà họ La là đầu tiên.

“Con rùa nhà ngươi cũng lúc sợ .” Ngô Hỏa Hỏa lạnh lùng .

“Bản ngươi dám một ? Ta hỏi ngươi đấy?” Ngô Thu Thu ngậm đồng tiền, rõ ràng.

“Lão t.ử nó bây giờ là giấy, ngoài trong nước và trong lửa, nơi nào ?”

“Hố phân ngươi ?”

“Ngô Thu Thu, ngươi còn dám mở miệng bậy, tin xé nát miệng ngươi.”

Ngô Thu Thu đảo mắt: “Được , đừng nữa, đây.”

Bên trong nhà cổ, đầu tiên là một sân , nhưng lộ thiên, mà lợp thêm một lớp ngói, như ban ngày sẽ trải nghiệm hơn.

Tổng thể cổ kính, trồng ít cây, còn hòn non bộ, bàn đá.

Trên bàn đá còn bày một ván cờ dang dở.

Phía là một sân khấu dựng lên.

Tương tự như sân khấu kịch.

Cao hơn một mét, đó trải lụa đỏ, hai bên còn ghế và nhạc cụ chuyên dụng, đều là chuẩn cho tấu nhạc.

Mà phía tấm lụa đỏ, là một tấm da lớn, lúc sáng đèn, trông trắng bệch.

Trước sân khấu, bày mấy chiếc ghế tre, là chuẩn cho khán giả.

Hai bên mỗi bên một lối , căn nhà phía tây dường như mở cửa, cửa vòm khóa bằng một ổ khóa sắt.

Cửa vòm của nhà cánh đông khóa.

Ngô Thu Thu còn thấy bên tường đặt hai cái mẹt lớn, bên trong là một ít bột gạo nếp đang phơi.

Cả sân bật đèn, nguồn sáng duy nhất là những chiếc đèn l.ồ.ng treo khắp nơi đầu.

“Keng!”

thấy một tiếng gõ phách.

Vội vàng trái , ai, như là nhầm.

nhà họ La tốn công sức đưa cô đến đây, thể nào quan tâm chứ?

“Ngô Thu Thu, cuối cùng mày cũng đến .”

Bên cạnh, giọng của La Hi vang lên.

Ngay bên cạnh cô.

Ngô Thu Thu đầu, thậm chí thèm để ý,

Bất kể là La Hi , La Hi bây giờ .

Cô sẽ dễ dàng đáp lời của âm vật.

Lỗi sơ đẳng ai phạm đó ngu.

Sự quan tâm của Ngô Thu Thu, La Hi nổi giận, nó chỉ dùng giọng điệu oán hận thấp giọng kể lể: “Tao ở đây đợi mày lâu lắm .”

Một luồng khí lạnh lẽo, từ từ bò lên sống lưng Ngô Thu Thu, dường như một bàn tay nhỏ lạnh buốt, nhẹ nhàng đặt lên vai cô.

Bàn tay đó yên phận mà cử động.

Muốn dập tắt ngọn lửa dương của cô.

Lửa dương tắt, khí thế tiên giảm ba phần, dương khí thoát ngoài, càng dễ mê hoặc.

Tiểu Ngốc Qua bò lên, c.ắ.n một miếng cánh tay đó.

Bàn tay đầy m.á.u đó rụt .

Tiểu Ngốc Qua thì vênh váo vai Ngô Thu Thu.

Làm gì đó? Vị trí độc quyền của Tiểu Ngốc Qua ?

Bên cạnh, giọng La Hi trở nên tức giận: “Thứ c.h.ế.t tiệt.”

Ngô Thu Thu vẫn để ý đến nó, mà nhấc chân định về phía sân khấu.

Cô cố gắng tấm da đó, chính là lo lắng sẽ xảy tình huống như ở trường.

Lúc đó hai mắt cô suýt nữa thì hỏng.

Cô đến giờ nhớ đôi tay đỏ m.á.u đó, ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u cô, moi hốc mắt cô để xem rối bóng, vẫn còn thấy sợ hãi.

La Hi siết cổ Ngô Thu Thu.

“Đừng vội, mày tìm Dư Cố ?”

Trong tầm mắt, Ngô Thu Thu thấy nửa khuôn mặt đỏ của La Hi, ở gần , gần như chỉ cần đầu là sẽ chạm La Hi.

Lúc còn sống La Hi da dẻ mịn màng, .

Sau khi c.h.ế.t, trở thành con quái vật da như thế .

“Mày , cảm giác lột da khỏi cơ thể là gì ? Mày , cảm giác trơ mắt biến thành một con quái vật, là gì ?”

Ngô Thu Thu nghi hoặc, cô đương nhiên .

Hơn nữa, lúc La Hi lột da, c.h.ế.t , chắc là cảm thấy đau .

 

 

Loading...