Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 212: Họa Trung Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:24
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để bà tự thừa nhận, là cho bà một cơ hội.”
“ phân tích logic cho bà , bà đoán xem, là ai bảo đến tìm bà? Là Mao thúc thúc.”
Đồng t.ử của Hoàng Lâm run rẩy.
Ngô Thu Thu tiếp: “ thể phát hiện vấn đề của bức tranh , thì nhất định thể giải quyết vấn đề .”
“Tìm đó, chỉ là vấn đề thời gian.”
“Và bất kể bà âm mưu quỷ kế gì, đến đây cũng kết thúc, Mao thúc thúc bây giờ rõ hơn bất kỳ ai, hại ông là bà.”
Nói xong, Ngô Thu Thu dậy, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng: “Bà chỉ bây giờ dẫn chúng tìm , mới thể lập công chuộc tội, nhà họ Mao thể sẽ nhớ đến tình nghĩa xưa. Ngược , các chính là kẻ thù đội trời chung.”
Món nợ , Ngô Thu Thu tin Hoàng Lâm thật sự tính .
Bây giờ nên cầu xin là Hoàng Lâm, chứ họ.
Thứ tự đừng nhầm lẫn.
Mao Thiến thầm giơ ngón tay cái cho Ngô Thu Thu.
Cô suýt nữa Hoàng Lâm nắm thóp.
Vẫn là Ngô Thu Thu.
Mà Ngô Thu Thu xong, cũng hề đổi sắc mặt, kéo Mao Thiến rời , thèm biểu cảm của Hoàng Lâm.
Hoàng Lâm ôm c.h.ặ.t ly cà phê, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
“Đừng, đừng , dẫn các tìm đó.”
Cuối cùng, khi hai sắp bước khỏi cửa quán cà phê, bà dậy gọi Mao Thiến .
Bà thích Ngô Thu Thu, cho rằng đều là Ngô Thu Thu phá hỏng chuyện của .
một điểm Ngô Thu Thu sai.
Bây giờ ở thế động là bà .
Chỉ lập công chuộc tội mới thể sửa chữa một chút quan hệ.
Cứng miệng đối với bà bất kỳ lợi ích nào…
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Lâm, nơi càng ngày càng hẻo lánh, cuối cùng còn trực tiếp đến một khu phố cổ.
Đi lên bậc đá, là một khu dân cư.
Hoàng Lâm dẫn họ tìm đến nhà, gõ cửa: “Mạc , Mạc ông ở đây ?”
Ngô Thu Thu tòa nhà , cửa và cửa sổ đều rỉ sét loang lổ.
Một lúc lâu , cửa mở một khe hở.
Lộ một khuôn mặt chút huyết sắc, vô cùng gầy gò.
Đó là một đàn ông ba mươi mấy tuổi, tóc để khá dài, buộc thành đuôi ngựa, vài sợi tóc mái rơi xuống trán, khiến khuôn mặt vốn dài càng thêm dài và hẹp.
Chiếc áo sơ mi trắng của , dính ít màu vẽ, đủ màu sắc, cảm giác của một nghệ sĩ.
Cả toát một bầu khí âm u.
“Là cô .”
Anh mở miệng, một mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc.
Mạc nhận Hoàng Lâm, đó quét mắt qua Ngô Thu Thu và Mao Thiến lưng Hoàng Lâm, ánh mắt rõ ý tứ.
“Mạc , thể, thể trong chuyện ?”
Hoàng Lâm hỏi.
Mạc tay chống cửa, xoay cây cọ trong tay.
“Hôm nay , thời gian.”
Nói xong, định đóng cửa .
“Chờ , Mạc , việc, thật sự việc gấp.” Hoàng Lâm vội vàng ngăn Mạc .
“Cô gì hả? thời gian, , đừng phiền .”
Mạc kiên nhẫn vung tay Hoàng Lâm , lạnh một tiếng.
“Hoàng , là tranh, là bức tranh đó… chúng , đến lúc đó sẽ mang tranh qua, ông …”
Hoàng Lâm nhịn nhỏ giọng nhắc nhở.
Biểu cảm của Mạc lập tức đổi: “Tranh gì? Cô bậy gì , mau .”
Ngô Thu Thu đột nhiên hiểu , điều Mạc thực sự lo ngại là cô và Mao Thiến.
Bức tranh đó, nhất định là bí mật thể truyền ngoài.
Nếu là bí mật…
Ngô Thu Thu lập tức lấy bức tranh từ trong cặp sách .
“Là bức tranh ?”
Cô giả vờ kinh ngạc .
“Sao bức tranh ở trong tay cô, trả cho .” Mạc đưa tay định giật.
Ngô Thu Thu linh hoạt né tránh, để Mạc giật .
“Ông dùng bức tranh hại , tại nó thể ở trong tay ?”
Mạc chút tức giận, hung hăng trừng mắt Hoàng Lâm một cái, mới với Ngô Thu Thu: “Các , trong .”
“Được thôi Mạc .”
Ngô Thu Thu tủm tỉm gật đầu, một giây trở nên ngoan ngoãn.
Khiến Mạc tức đến nghiến răng.
Mấy theo nhà.
Bên trong một mùi màu vẽ khô, tường, trong góc, đều chất đầy các loại tranh.
Mà vị trí gần cửa sổ, giá vẽ vẫn thu , đó vẽ một khuôn mặt quỷ méo mó.
Đôi mắt kinh hoàng trợn to.
“Đưa tranh cho .”
Mạc khách khí đưa tay về phía Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu đưa: “Làm để mời dân làng trở về. Để họ đoàn tụ, và tha cho khác?”
Ngô Thu Thu quan tâm đến giao dịch giữa Mạc và Hoàng Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-212-hoa-trung-nhan.html.]
Đối với bức tranh hứng thú.
“Cô trả tranh cho , tự nhiên cách mời họ trở về.”
Trong mắt Mạc lóe lên một tia kinh ngạc.
Dường như ngờ Ngô Thu Thu rõ ràng tình hình của bức tranh như .
Cô gái nhỏ thường.
Anh bắt đầu nhận nghiêm túc.
“Mạc sở hữu một bức tranh như , còn thể cho khác thuê để kiếm tiền, sợ trả ?”
Ngô Thu Thu khẽ .
Mạc nghiến răng: “Tranh là của , quyền sử dụng nó. Cho ai thuê là tự do của , tương tự, ai dám trả hậu quả cũng tự gánh chịu.”
“Hai chữ nhân quả, từ đến nay đều là nhân mới quả.”
Ngô Thu Thu ánh mắt lóe lên, , bức tranh lẽ còn bí ẩn hơn cô tưởng.
Cô trả bức tranh cho Mạc .
“Ông sử dụng thế nào hứng thú, chỉ chịu trách nhiệm với chủ của .”
Vừa cô cố ý Mạc tức giận, chỉ là thêm thông tin về bức tranh.
Bức tranh là tranh cổ, lưu truyền bao nhiêu năm.
Chắc chắn là bảo vật hiếm .
Còn về việc Mạc tương lai tiếp tục dùng bức tranh kiếm tiền , Ngô Thu Thu cũng quản .
Đứng đỉnh cao đạo đức chỉ tay năm ngón phong cách của Ngô Thu Thu.
Lại cảnh sát thế giới.
Sắc mặt của Mạc dịu nhiều.
Anh chút phức tạp Ngô Thu Thu một cái, mới nhận lấy bức tranh.
“Cô theo đây.”
Mạc mở cửa một căn phòng khác, khách khí với hai còn : “Các ở đây.”
“Mạc , tại ?”
Hoàng Lâm thò đầu trong, bên trong gì.
Ông Mạc và cũng qua một hai , tại thể , mà Ngô Thu Thu thể chứ???
Mạc liếc bà một cái, trả lời.
Hoàng Lâm tự chuốc lấy sự bẽ bàng, chỉ thể trơ mắt Ngô Thu Thu và Mạc .
Căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ.
Mạc cũng bật đèn.
Ngô Thu Thu thích ứng với ánh sáng trong phòng, thấy bức tường đối diện một khám thờ âm tường.
Thờ cúng là thần vị.
Mà là một bức tranh.
Chính xác mà , là nửa bức.
Ánh sáng đỏ của nến điện t.ử, chiếu lên tấm vải vẽ thành một màu đỏ tươi.
Ngô Thu Thu thấy trong tranh.
Dân làng an cư lạc nghiệp, tự tại, xắn quần cấy mạ, đang câu cá.
Trẻ con bờ ruộng thả diều giấy, cong cả mắt.
Cả ngôi làng dựa núi kề sông, phong cảnh hữu tình.
Nếu nơi thật sự tồn tại, chắc chắn là một chốn bồng lai tiên cảnh.
“Cô nghĩ đây là một bức tranh tà ma ?”
Mạc hỏi Ngô Thu Thu.
Ánh sáng đỏ phản chiếu từ cặp kính, khiến sắc mặt cặp kính trở nên u ám khó lường.
Ngô Thu Thu lắc đầu.
Thực tế Ngô Thu Thu bao giờ cho rằng đây là một bức tranh tà ma.
Ba của Mao Thiến sở dĩ biến thành cái bộ dạng nửa nửa ngợm đó, nguyên nhân chính vẫn là do oán t.h.a.i đầu nuốt chửng tinh huyết.
Và b.úi tóc đen như kim trong cổ họng do nữ quỷ trong tủ quần áo nhét .
Ngược , mối đe dọa từ bức tranh lớn.
Cùng lắm chỉ khiến ba của Mao Thiến dám ngủ mà thôi.
Sự phủ nhận của Ngô Thu Thu, khiến trong mắt Mạc lặng lẽ lóe lên một tia sáng.
Giọng điệu của đối với Ngô Thu Thu càng thêm ôn hòa.
“Cảm ơn cô nghĩ như .”
Rồi bước lên phía , lau bức tranh, tháo khung .
Anh ghép c.h.ặ.t hai nửa bức tranh với , : “Thực , nhà chúng là bảo vệ bức tranh , từ đời ông cố của bắt đầu.”
“Nghe là một lão tu đạo giao cho ông cố, khi ông qua đời, để di ngôn, nhà họ Mạc chúng đời đời bảo vệ bức tranh .”
Ngô Thu Thu nghiêm nghị kính nể, chỉ vì một lời hứa, mà đời đời bảo vệ.
Bất kể nhà họ Mạc là như thế nào, ít nhất họ trọng lời hứa.
Điều đáng để khâm phục.
Mạc lắp xong bức tranh, lắp khung .
Một bức tranh chỉnh xuất hiện mắt Ngô Thu Thu.
“Ngôi làng trong tranh, thực là thật. Năm đó, lũ lụt nhấn chìm ngôi làng , một lão đạo qua nỡ sinh linh đồ thán, liền dùng tuyệt học cả đời vẽ nên bức tranh .”
“Lưu khoảnh khắc nhất của ngôi làng , cũng phong ấn bộ trong làng trong tranh.”
“Bao nhiêu năm qua, trong tranh, thực vẫn quê hương của họ biến mất, họ vẫn sống vui vẻ trong tranh.”
“Và trách nhiệm của nhà họ Mạc, chính là bảo vệ cuộc sống của họ.”