Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 206: Đạo Sĩ Dỏm Và Quái Thai Trên Đỉnh Đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cục thịt đó chỉ to bằng nắm tay, phảng phất như mọc đầu bố Mao Thiến.

Nó ngọ nguậy, từng chút một nuốt chửng tóc trong.

Giống như đó là nguồn dinh dưỡng của nó.

Trên thực tế cũng đúng là .

Một rốt cuộc khỏe mạnh , tóc là thể .

Cục thịt khác dường như đều thấy.

Hoặc cách khác, nó chỉ cho Ngô Thu Thu thấy?

Cửa nhanh đóng .

Mẹ Mao Thiến : “Đừng phiền đại sư trừ tà cho bố con, đại sư bố con chính là xung khắc với thần tiên, ông lập đàn phép xong là khỏi thôi.”

“Bố con khỏi, công ty cũng sẽ lên.”

Mao Thiến giậm chân: “Đại sư gì cũng lợi hại bằng Thu Thu , tránh , bảo cái tên đại sư gì đó cút đây.”

“Thiến Thiến con đang cái gì ? Nhỏ tiếng chút.” Mẹ Mao Thiến vội vàng bịt miệng Mao Thiến.

Sau đó về phía Ngô Thu Thu: “Cháu chính là bạn học của Thiến Thiến , ngại quá nhé, trong nhà chút việc, tiếp đãi chu đáo.”

“Mẹ, quên bố con suýt xảy chuyện, là vòng tay đồng tiền của Thu Thu cứu ông .”

Mao Thiến gạt tay .

Lúc đó còn tặng Ngô Thu Thu một cái vòng tay giá trị nhỏ.

Mẹ Mao Thiến sắc mặt biến đổi: “Con , con vị chính là...”

Mao Thiến vội vàng gật đầu: “Vâng , là đấy.”

“Vậy cũng đợi vị đại sư , dù cũng là do dì Hoàng của con giới thiệu.” Mẹ Mao Thiến chút khó xử.

“Ây da tránh .” Mao Thiến lách qua, trực tiếp đẩy cửa .

Đạo sĩ đang bốc một nắm gạo nếp ném lên đầu bố Mao Thiến.

Mao Thiến nhớ, Ngô Thu Thu từng ném gạo nếp tương đương với nhổ nước bọt.

Thế là cô xông lên bưng luôn bát gạo nếp, đổ ụp lên mặt vị đại sư .

Không khí đột nhiên đông cứng .

Hoàng phu nhân hét lên một tiếng: “Thiến Thiến cháu ý gì? Đại sư dì vất vả lắm mới mời , cháu thể như ? Cháu hại c.h.ế.t bố cháu .”

Mẹ Mao Thiến sắc mặt cũng : “Thiến Thiến thể hại bố nó chứ?”

Hoàng phu nhân bất mãn Mao Thiến một cái: “Thiến Thiến cháu , cháu mấy ý?”

“Chuyện nhà cháu đến lượt dì lo.”

Mao Thiến ghét bà Hoàng phu nhân .

Tự xưng là bạn nơi khuê phòng của , nhưng khắp nơi rêu rao tương lai hai nhà sẽ kết thông gia.

Nhà họ Mao chỉ Mao Thiến là con gái, bà Hoàng phu nhân khéo đứa con trai bất tài, kết thông gia quả thực là dã tâm của Tư Mã Chiêu!

“Cái con bé , cháu chuyện kiểu gì thế?”

Hoàng phu nhân chống nạnh, dạy dỗ Mao Thiến.

“Được đều bớt tranh cãi , con gái cũng là quan tâm bố nó, Hoàng Lâm bà về .”

Mẹ Mao Thiến thời khắc mấu chốt đương nhiên là về phía con gái .

“Không , các cân nhắc đến cảm nhận của ?”

Lúc , vị đạo sĩ đổ ụp một bát gạo nếp lên đầu một cách khó hiểu lên tiếng cho bản .

Mọi về phía ông : “Cút.”

Đạo sĩ: “?”

Hoàng Lâm phản ứng : “Đừng đừng đừng, đừng giận mà đại sư, trẻ con cái gì? Người còn trông cậy ngài a.”

lo liệu.

Không còn tưởng bà là đương gia chủ mẫu.

giận, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp chùa mà.”

Vị đại sư bấm bấm ngón tay.

Hoàng Lâm hiểu ý ngay, vội vàng hiệu cho Mao Thiến: “Nghe thấy ? Đại sư rộng lượng so đo, lát nữa bà đưa phong bao đỏ lớn ! Đây chính là chuyện lớn cứu mạng.”

“Thôi dẹp , ông là đạo sĩ mà mở mồm lời nhà Phật, ông là đầu ghế đẩu, hai đầu đều chiếm .”

Mao Thiến trợn trắng mắt.

“Cô... cô... cô chuyện kiểu gì thế? Có tin mặc kệ bố cô ? Đến lúc đó mất đừng trách thấy c.h.ế.t cứu.”

Vị đại sư , mặt đều xanh mét.

“Ây da Thiến Thiến, mau xin đại sư .” Hoàng Lâm một tay kéo Thiến Thiến, đến mặt vị đại sư .

Đại sư vênh váo tự đắc, lỗ mũi lên trời, chỉ đợi Mao Thiến xin .

Mọi đang cãi , Ngô Thu Thu thì đến mặt bố Mao Thiến.

Cô cúi đầu quan sát cục thịt đỏ đang ngọ nguậy .

Giống như... t.h.a.i nhi đang phát triển.

Suy nghĩ , khiến Ngô Thu Thu giật .

Dường như cảm nhận sự chú ý của Ngô Thu Thu, cục thịt đột nhiên phát một tiếng kêu ch.ói tai, phảng phất như chọc thủng màng nhĩ.

Trong nháy mắt, tóc của bố Mao Thiến nuốt chửng hơn một nửa.

Bố Mao Thiến đột nhiên tỉnh táo, ngửa mặt lên trời phát một tiếng gầm khàn khàn.

Trong đôi mắt đầy tơ m.á.u , tràn ngập đau đớn và tuyệt vọng.

Tiếng gầm , kéo sự chú ý của qua đây.

“Cô là ai? Ai cho phép cô đây?” Hoàng Lâm chất vấn, bất mãn Ngô Thu Thu.

“Cháu mời đến xem cho bố cháu, thế?”

Mao Thiến vẻ mặt mất kiên nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-206-dao-si-dom-va-quai-thai-tren-dinh-dau.html.]

“Thiến Thiến cháu, cháu quá hồ đồ ! Quả thực là lấy tính mạng bố cháu đùa giỡn, một con bé con cái gì?”

Hoàng Lâm , lập tức càng thêm ngứa mắt Ngô Thu Thu.

“Ai cần dì a dì Hoàng? Đây là bố cháu, còn tưởng là bố dì đấy.”

Mao Thiến xì một tiếng.

“Cháu... đứa trẻ , dì đều là cho cháu.” Hoàng Lâm mặt nhịn , trừng Mao Thiến một cái.

“Hoàng Lâm, bà về , tấm lòng của con trẻ.” Mẹ Mao Thiến nhàn nhạt, cái gì.

“Hừ, , đợi các đến cầu xin .” Vị đại sư thấy hai con điều, lạnh một tiếng.

Sau đó liếc Ngô Thu Thu vẫn đang quan sát, lạnh nhạt : “Người trẻ tuổi mắt cao tay thấp thể hiểu, nhưng chuyện liên quan đến mạng , xảy chuyện, chỉ sợ là gánh nổi trách nhiệm .”

Ngô Thu Thu cũng liếc ông một cái.

Không chuyện, hai tay kết ấn, khởi dương hỏa, một ngón tay điểm lên đầu bố Mao Thiến.

Mọi bỗng nhiên thấy một tiếng kêu ch.ói tai, là tiếng con gì kêu.

Giống như trẻ sơ sinh, giống như mèo, còn giống như chim...

Trong phòng đang ấm áp, bỗng nhiên rót một luồng lạnh.

“Các , thấy tiếng con gì đang kêu ?” Hoàng Lâm hỏi.

“Giả thần giả quỷ, trong túi cô để thiết điện t.ử gì?”

Vị đại sư nheo mắt Ngô Thu Thu.

Ông mới tin con gì kêu, ông ở đây lâu như đều phát hiện thứ gì, Ngô Thu Thu chắc chắn cũng phát hiện .

Rõ ràng là đang cố vẻ huyền bí.

Ngô Thu Thu lười để ý đến ông , hai tay chộp , túm lấy cục thịt đang ngọ nguậy , ném thẳng về phía đầu đại sư.

Đại sư trừng mắt, chỉ cảm thấy tê dại, đầu nặng trịch, cổ cũng ngẩng lên .

Giây tiếp theo, ông run rẩy, đau đớn trợn ngược mắt.

“Cô, cô ?”

Ông run rẩy như điện giật, kinh hãi Ngô Thu Thu.

Biến cố cũng dọa sợ ngây .

Bọn họ rõ ràng thấy trong tay Ngô Thu Thu cầm thứ gì, đại sư tự nhiên lên cơn động kinh ?

Ngô Thu Thu: “Cho ông cảm nhận một chút cảm giác điện giật.”

Đây là oán thai.

Thông thường là loại đang trong quá trình phát triển thì bố bỏ .

Tương tự như oán gặp máy bay .

cái rõ ràng còn sớm hơn một chút, thể mới chừng ba tháng, còn thành hình.

Kết hợp với thứ Ngô Thu Thu thấy gầm giường trong phòng nghỉ của lão hán nhà Mao Thiến.

Thứ quấn lên lão hán nhà Mao Thiến.

Vậy thì chút thú vị .

Ngô Thu Thu âm thầm Mao Thiến đang đầy mắt lo lắng một cái.

Hơi mím môi.

Mà thứ cũng đại sư lâu, vài phút bay về đầu bố Mao Thiến, bám c.h.ặ.t lấy bên .

Từng chút từng chút gặm nhấm tinh huyết của ông , cho đến khi ông trở thành một cái xác khô c.h.ế.t nhắm mắt.

Ngô Thu Thu quan tâm ánh mắt dị nghị của , chuyển lưng bố Mao Thiến, lòng bàn tay dán một đồng tiền, dùng tâm hỏa thiêu đốt, khiến đồng tiền nóng lên.

Rồi hung hăng vỗ một cái lưng bố Mao Thiến.

Bố Mao Thiến hai mắt lồi thấy rõ, nhãn cầu đầy tơ m.á.u dường như rơi ngoài.

Vì đau đớn, cổ đỏ bừng, từng sợi gân xanh nổi lên.

Nhìn kỹ, chỗ cổ họng ông từng đợt từng đợt ngọ nguậy.

Giống như cổ ếch .

Ngô Thu Thu vỗ vỗ gáy ông .

“Ọe!!”

Bố Mao Thiến rên lên một tiếng, há miệng liền nôn một đống thứ màu nâu đất, kèm theo từng luồng hôi thối.

Ngô Thu Thu bịt mũi , rõ ràng là một b.úi tóc phụ nữ, còn một vũng nước đen.

Hơn nữa b.úi tóc thế mà giống như giun đất, vẫn đang ngọ nguậy.

Ngô Thu Thu nhanh tay lẹ mắt, thả xuống một đóa hoa tiền giấy.

Nhiệt độ cao trong nháy mắt bốc sạch sẽ b.úi tóc và nước đen .

Ngô Thu Thu rõ ràng thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết nhỏ xíu.

“Đó là cái gì ?” Hoàng Lâm hét lên.

Mao Thiến khá bình tĩnh: “Mẹ, thấy ? Đó là tóc!”

“Có đang hại bố con.” Mẹ Mao Thiến trong nháy mắt phản ứng , nghiến răng nghiến lợi.

Người ăn, ít nhiều sẽ đắc tội khác.

Chỉ là thế mà dùng thủ đoạn .

Sau khi nôn tóc , ý thức của bố Mao Thiến cuối cùng cũng tỉnh táo, sắc mặt cả cũng lên trông thấy.

“Bà xã, Thiến Thiến...”

“Lão hán, quá , bố .” Mao Thiến nhào tới ôm lấy bố.

Ngô Thu Thu lắc đầu.

“Đừng lạc quan quá.”

Bố Mao Thiến gánh một đống nhân quả.

 

 

Loading...